Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

Vô địch tình nhân tới bấm chuông – Chương 07

0

“Thịt nướng?”

“Đúng vậy, mọi người thật lâu không ở cùng một chỗ. Ngươi cả ngày cứ ở tiệm cà phê, có rảnh cũng nên đi ra đi một chút, hô hấp không khí mới mẻ một chút.”

Ngẫm lại chính mình cũng thật sự đã lâu không đi ra ngoại ô, Bạch Vân cũng không có phản đối gì.“Tốt, đi đâu?”

“Nhà a Phương, nhà nàng vừa vặn ở sườn núi, địa điểm lại đủ lớn.”

“Khi nào?”

“Chủ nhật này, đúng rồi, ngươi đem con gấu kia đi nữa.”

“Đợi chút, ta phải hỏi hắn một chút.” Bạch Vân khoanh chân ngồi ở một bên, nhìn nam nhân đang chuyên tâm gõ bàn phím ở trên đùi. “Này, Chủ nhật này anh có thể hay không?”

“Ừm.”

“Chúng em có một ngày làm thịt nướng.”

“Nha, hảo.” Hắn nhìn màn hình, lên tiếng.

Tuy rằng biết hắn căn bản không có nghe vào, nàng vẫn là nói với Phạm Di Nông ở đầu dây điện thoại bên kia: “Mấy giờ gặp mặt?”

“Mười giờ.”

“Ok.”

Ấn nút tắt cuộc điện thoại, Bạch Vân một lần nữa nhìn vào quyển tiểu thuyết đã đọc một nửa, nhìn hai hàng, lại nhịn không được ngẩng đầu lên, giương mắt đánh giá hắn.

Vài ngày trước, vị Lưu tiên sinh kia cho hắn một cái bút đi kèm với cái máy tính, một chiếc di động cùng một chiếc xe, đã không thấy quay lại. Nhưng hắn thì cả ngày bắt đầu ôm lấy cái máy tính với cái bút kia, chỉ cần nhất có thời gian rảnh, hắn sẽ lại ngồi trước bàn phím.

Hiển nhiên, vị kia lưu tiên sinh cuối cùng vẫn là thuyết phục được hắn.

Nàng không biết hắn vì cái gì mà thay đổi chủ ý, nhưng hiểu được hắn kỳ thật vãn là rất mất hứng, mỗi lần di động đổ chuông, sắc mặt hắn sẽ trở nên thực thối. Tuy rằng như thế, hắn vẫn là sẽ tiếp điện thoại, rồi mới dùng tốc độ nhanh nhất để nói chuyện.

Trước đây, nàng thậm chí không biết hắn biết dùng máy tính.

Không phải không hiếu kỳ hắn đến tột cùng đang làm cái gì, nhưng bởi vì hắn làm trong tiệm mọi chuyện đều tốt, nàng cũng sẽ không can thiệp nhiều vào công việc của hắn. Dù thế nào, nàng luôn luôn không có thói quen tham gia vào chuyện riêng tư của người khác, cho nên nàng cũng không hỏi nhiều.

Buổi tối hôm nay vì trời mưa nên vắng khách, thời gian đóng cửa trước 12 giờ đêm, đi về đến giờ, tắm rửa sạch sẽ, qua rạng sáng một chút, hắn vẫn là đang làm việc, trừng màn hình, gõ bàn phím.

Không biết vì sao, Bạch Vân chỉ cảm thấy trong lòng một trận phiền chán, hắn là chuyên tâm như vậy, bộ dáng nhìn màn hình, rất giống màn hình có bảo bối vậy.

Bất quá chỉ là chút tiếng Anh cùng biểu đồ thôi, hừ.

Ở trong lòng thét lớn một tiếng, nàng đột nhiên hiểu được khi A Phương oán giận bất mãn Lâm Tử Kiệt.

Ý tưởng này khiến nàng nhíu mày, một lúc lâu sau, nàng tay cầm tiểu thuyết đi đến bên cạnh hắn, tựa đầu vào cánh tay hắn.

doc-truyen-online-truyen-ngon-tinh-vo-dich-tinh-nhan-toi-bam-chuong-chuong-07

“Làm sao vậy?” Quay đầu nhìn nữ nhân đem cánh tay hắn làm đệm, hắn tò mò hỏi.

Nàng lắc đầu, không có trả lời, chính là tiếp tục gối lên trên cánh tay hắn, lật xem tiểu thuyết trên tay.

Thấy nàng không đáp, hắn cũng chỉ là cười cười, quay đầu tiếp tục công việc.

Tiếng gõ bàn phím lại vang lên, Bạch Vân liếc mắt trên màn hình, nói thật ra, nàng vẫn là xem không hiểu những cái kia rốt cuộc là cái gì, nhưng nhiệt độ trên cơ thể hắn tỏa ra lại làm tâm tình của nàng trở nên tốt hơn.

Chữ đen trên tiểu thuyết, cuối cùng có thể đập vào mắt, nàng tiếp tục lật xem, đang dựa để xem biến thành nằm xem, rồi cuối cùng cơ thể mệt mỏi không chịu được lại nặng nề ngủ.

Phát hiện nàng đang ngủ, là vì nàng đêm đùi hắn là gối nằm, hắn giương mắt xem đồng hồ, mới phát hiện đã là ba giờ. Gửi nốt một email cuối cùng, hắn đem máy tính tắt đi, rồi mới cẩn thận vươn tay đem ôm nàng trở lại trên giường, đáng tiếc vẫn là đánh thức nàng.

“Anh đã làm xong rồi?” Nàng không trợn mắt, chỉ là buồn ngủ dày đặc mở miệng hỏi.

“Ừm.”  Hắn nằm xuống ở bên người nàng.

“Ngủ ngon…… Nàng tiến vào trong lòng hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ xát ở trong lồng ngự hắn, sau khi tìm được vị trí thoải mái, cảm thấy mỹ mãn mới thở dài, một lần nữa tiến vào giấc ngủ.

“Ngủ ngon.” Khẽ vuốt tóc của nàng, hắn cũng thở dài, có chút kỳ quái vì sao chỉ cần ở cùng nàng một chỗ, hắn liền cảm thấy đặc biệt an tâm.

Có lẽ…… Nàng ma lực trấn an của nàng không chỉ khi nàng tỉnh……

Trong phòng thoảng mùi hương huân y, hắn nhắm mắt lại thản nhiên cảm nhận mùi hương, chậm rãi ngủ.

 

Buổi sáng chủ nhật, bầu trời trên thành phố vẫn dầy đặc mây, nhưng chỉ mưa nhẹ khi sáng sớm rồi ngừng.

“Triệu Tử Lân, không cần nghịch cái bật lửa, đem nấm hương đưa cho thúc thúc! A Phương, ngươi có loại ô dùng ở bãi biển hay không, ta sợ một chút nữa trời lại mưa, muốn chuẩn bị từ trước, tránh cái vạn nhất.”

Mới đi vào Lâm gia hậu viên, Bạch Vân chợt nghe thấy tiếng của La Lan.

“Chuyện đó ta đã sớm chuẩn bị, nha, xem, ở bên kia, nếu một lúc nữa mà mưa, là bật lên được luôn —“ A Phương cười meo meo nói đến một nửa, đột nhiên kêu lên: “A! Nông Nông, ngươi mang thai nha, không cần tùy tiện chuyển đồ này nọ! Mau buông, mau buông!”

“Làm ơn! Chỉ là một cái bánh mì mà thôi, ngươi làm như ta khiêng gạch a! Ngươi như thế nào so với ta lão công còn nhiều lời hơn!” Phạm Di Nông liếc mắt nhìn nàng một cái, tiếp tục cầm bánh mì đến chỗ các nam nhân kia. ”Này, các người nhóm lửa như thế nào rồi? Có cần giúp gì hay không?”

“Không cần, không cần, em ngoan ngoãn ngồi đi, chờ ăn là được rồi.” Lữ Hạo Đình tiếp nhận lão bà bánh mì bánh, đưa cho Hình Lỗi bên cạnh, rồi mới xoay người ôm lấy thắt lưng của lão bà đại nhân, bắt buộc đem nàng ngồi trên ghế.

“Thật sự? Không cần rất miễn cưỡng nha, chúng ta trước kia cũng thường làm thịt nướng, đều có thói quen là nhóm lửa.” Nông Nông thăm dò nhìn mấy nam nhân kia mà nói.

“Sẽ không miễn cưỡng.” A Phương bưng bình trà lài để lên bàn nhỏ, lẩm bẩm nói:“Tên A kiệt kia ngay cả ở trên hoang đảo cũng có biện pháp nhóm lửa.”

Quả nhiên, nàng mới nói hoàn, Lâm Tử Kiệt cũng đã nhóm được lửa.

Lâm Khả Uy nghe vậy nở nụ cười, “A Phương, ngươi cũng đã gả cho hắn, như thế nào còn gọi tên hắn thế kia?”

“Không có biện pháp, ta gọi thành thói quen rồi.” A Phương le lưỡi, xoay người rót chén trà đưa cho Uy Uy, lại thấy Bạch Vân đã đi tới.

Bạch Vân!” A Phương cười, muốn vẫy tay với nàng, đáng tiếc một tay cầm chén một tay cầm bình, cho nên chỉ có thể từ bỏ.

“Hi!” Bạch Vân cười cười, khiên Khấu Thiên Ngang đi tới hòa hảo chào mọi người trong nhóm.

Nghe được âm thanh của nam nhân khác, tất cả đều quay đầu lại xem.

“Hắn?”  Triệu Tử Long nhướng mày hỏi.

“Ừm.”  Lữ Hạo Đình gật đầu, nhìn Lâm Tử Kiệt nói: “Thế nào? Là người kia sao?”

“Đúng vậy.” Lâm Tử Kiệt nhìn nam nhân gặp lần đầu tiên kia liền xác định, muốn quên một nam nhân như vậy là rất khó, huống chi người này còn rất có danh khí.

Hình Lỗi nghe vậy nhăn lại mi, “Ta nhớ rõ tên kia thích lưu lạc khắp nơi, không phải sao?”

“Đúng.” Lâm Tử Kiệt vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, nhìn Bạch Vân cùng lão bà trên mặt cười, bất giác âm thầm thở dài. “Người này là khoai lang cầm phỏng tay, hắn bình thường không ở một chỗ lâu bao giờ, nữ nhân cùng hắn ở một chỗ, mười cả mười không có kết quả. Bạch Vân đang cùng hắn lại đây, thu lại ánh mắt hung ác của các người đi, miễn cho lát nữa bị nữ nhân này đuổi giết.”

“Hi, đã lâu không thấy!

“Hi!” Bốn nam nhân trăm miệng một lời rồi mỉm cười.

“Lâm Tử Kiệt, Lữ Hạo Đình, Hình Lỗi, Triệu Tử Long.” Như là không phát hiện bọn họ thần sắc không đúng, Bạch Vân cười thay bọn họ cho nhau giới thiệu, “Khấu Thiên Ngang.”

Các nam nhân trao cho nhau gật đầu, thay cho lời tiếp đón, vài vị nữ nhân giương giọng kêu to Bạch Vân, nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

“Đi đi, thịt nướng anh rất quen thuộc.” Khấu Thiên Ngang nhếch khóe miệng, muốn nàng yên tâm, nàng mới đi qua.

Bạch Vân vừa đi, trên mặt bốn nam nhân trước mắt liền thay đổi, Lữ Hạo Đình nhíu mày, Hình Lỗi lãnh đạm, Triệu Tử Long mặt không chút thay đổi, chỉ có Lâm Tử Kiệt vẫn là mặt lộ vẻ mỉm cười.

Thấy tình hình trước mắt này, hắn vẫn như cũ bình thản ung dung, chỉ là nhíu mày, xem ra đây là kiểu Hồng Môn Yến thế nào.

“Bạch Vân là tốt nữ nhân. Hình Lỗi không nói hai lời, đầu tiên làm khó dễ.

Ta biết.” Hắn vừa nói vừa cầm một xiên đồ nướng, hỗ trợ nướng lên.

“Nàng đối nhân xử thế tốt lắm. Triệu Tử Long lạnh mặt nói.

“Ta biết.” Nghĩ đến nàng trời cho có thể an ủi người khác, cho hắn thế nào là ấm áp trong lòng.

“Chúng ta không hy vọng nàng sẽ bị thương tổn.” Lữ Hạo Đình mặt nhăn mày.

“Ta cũng không hy vọng.” Hắn bình tĩnh nhìn bốn vị nam nhân trước mắt, chậm rãi nói: “Ta sẽ không thương tổn của nàng.”

“Ngươi sẽ.” Lâm Tử Kiệt phiên cái thượng thịt phiến, “Ta biết ngươi là ai, ta cũng hiểu được ngươi ở một chỗ lâu nhất là ba tháng đến nửa năm, nếu ngươi muốn định ra đi, chúng ta sẽ không nói cái gì, nếu ngươi chỉ là muốn chơi đùa……” Hắn ngẩng đầu lên, trên mặt tươi cười càng thêm hiền lành. “Ta nghĩ Bạch Vân không phải là lựa chọn thích hợp.”

Khấu Thiên Ngang nắm chặt đồ trong tay căng thẳng, nhưng thái độ lại vẫn như cũ thong dong, “Ta cũng không có giấu giếm nàng.”

Nhưng nàng không hiểu được. Hình Lỗi nhíu mày.

“Bởi vì nàng không có hỏi.” Khấu Thiên Ngang thay ngô đồ thượng tương liêu, nhìn bọn họ liếc mắt một cái, “Hứng thú của nàng đối với ta không có nhiều như các người tưởng tượng.”

“Không có hỏi?” Triệu Tử Long sửng sốt một chút, ngạc nhiên.

“Đúng, không có hỏi.” nhìn ngô trong tay, hắn tự giễu nói: “Nàng không biết trước đây ta làm nghề gì, không biết được thân gia bối cảnh của ta, nàng cho tới bây giờ không có hỏi qua vấn đề liên quan nào, một câu đều không có.”

“Ngươi là nói ngươi cùng cô ấy một chỗ kết giao…… Các ngươi kết giao bao lâu?” Lữ Hạo Đình vẻ mặt quái dị hỏi.

“Kết giao? Ở cùng một chỗ sao? Một tháng.”

“Nói đúng ra là ngươi cùng nàng ở cùng một chỗ một tháng, ở cùng một chỗ, ăn cùng một chỗ, thậm chí cùng nhau công tác, không sai biệt lắm hai mươi tư giờ đều cùng một chỗ, kết quả là nàng lại không mở miệng hỏi ngươi có xe hay không, phòng ở, thậm chí không có hỏi ngươi gửi ngân hàng bao nhiêu tiền?”

“Đúng.” Khấu Thiên Ngang gật đầu cười khổ.

Khi một nữ nhân kết giao với một nam nhân, có bao nhiêu nữ nhân lại không hiếu kì? Lại có mấy người có thể không đi điều tra đối phương đi? Không thể tin được lại có lọai nữ nhân này, lại còn gần ngay trước mắt.

Nhìn khóe miệng Khấu Thiên Ngang hiện rõ nụ cười chua sót, bốn nam nhân liếc mắt nhìn nhau một cái, lại có tâm tình mà nở nụ cười, vì có lẽ nam nhân này đã bị Bạch Vân làm cho choáng váng đầu óc, chính là không hiểu được hắn có đang nhận ra bộ mặt oán giận của chính mình hay không?

“Ta có một chuyện không hiểu.” Triệu Tử Long bỗng nhiên đã mở miệng.

“Ân?” Khấu Thiên Ngang giương mắt nhướng mày.

“Vì sao ngươi lại chạy tới làm việc ở tiệm cà phê của Bạch Vân?” Hắn vẫn không nghĩ ra Khấu Thiên Ngang – một người như thế, làm sao có thể chạy tới làm nhân viên cửa hàng.

“Nha, cái kia.” Khấu Thiên Ngang giật nhẹ khóe miệng, lấy tay vuốt vuốt tóc, cười đến càng khổ. “Tại vì trước kia ta làm việc cho vị tiên sinh kia, muốn đem nữ nhi gả cho ta. Tối hôm đó, ta vừa vào cửa liền thấy nữ nhi hắn cởi hết quần áo, nằm ở trên giường chờ ta, lão ba nàng lại ở cửa trước cười gian, cho nên ta chỉ có thể cậy cửa sổ mà chạy, trừ bỏ ví tiền cái gì cũng không mang.”

Bốn nam nhân một trận trầm mặc, biểu tình quái dị. Rồi mới, không biết là ai lẩm bẩm một câu: “Không đến nỗi cậy cửa sổ đi?”

Khấu Thiên Ngang nghe vậy lẩm bẩm một câu trở về: “Nữ nhân kia mới 16 tuổi, ta cũng không muốn bị mang tội danh dụ dỗ trẻ vị thành niên.”

Các nam nhân đang nướng thịt đột nhiên cười.

“Các ngươi nói xem, bọn họ đang cười cái gì?” La Lan nghe tiếng quay đầu, khó hiểu tại sao Triệu Tử Long lại cười thoải mái đến như vậy.

“Không biết.” A Phương trả lời rõ ràng.

Uy Uy uống một ngụm trà lài, nhún vai.

“Con muốn ra chơi đĩa trò chơi.” Triệu Tử Lân giật nhẹ vạt áo của La Lan.

“Không được, hôm nay là thịt nướng ngày, con chỉ có thể ở trong này.” La Lan ngoài cười nhưng trong không cười cầm lấy đĩa ném trên bàn, “Cầm, chơi đi.”

“Con không phải muốn chơi với cái đĩa này.”Hắn bĩu môi, kháng nghị.

 

“Tiểu hài tử nên vận động nhiều.” La Lan không cho hắn kháng nghị, huýt sáo, gọi chó săn hoàng kim của Lâm gia, rồi mới đem đĩa ném ra bên ngoài.

Chú chó rất khoái nhảy dựng lên tiếp nhận chiếc đĩa đang rơi dần xuống, rồi mới hưng phấn chạy trở về.

Triệu Tử Lân vẻ mặt dại ra, La Lan thúc thúc hắn, “Xoa đầu của nó a, phải nhớ khen ngợi nó, tốt lắm, đi chơi đi.”

Vô vọng vào nhà chơi trò chơi, Triệu Tử Lân chỉ có thể ném đĩa cho chú chó, đi đến một bên chơi trò ta ném chó ngậm.

“Ngươi cứ như thế mặc hắn sao a?” Bạch Vân nở nụ cười.

“Một lúc sau hắn sẽ thật cao hứng.” La Lan cười nhẹ, từ nhỏ đến lớn, hắn luôn là hài tử hiếu động.

Thì thầm với nhau, chiêu này của nàng đối với tiểu hài tử lần nào cũng đúng. “Ngươi xem đi, một lúc sau muốn hắn tách ra khỏi chú chó mới là khó.”

Các nam nhân đang nướng thịt lại cười phá lên, khiến các nữ nhân đều quay lại xem.

“Vì sao nam nhân mới kết giao mà lại cứ như kết giao với nhau thân thiết suốt nhiều năm như vậy a?” Nông Nông nhíu mày, chu miệng lẩm bẩm.

“Đó là sở trường của hắn.” Bạch Vân ngồi xuống ở chỗ khác.

“Cái gì?” Nông Nông ngây người ngẩn ngơ.

“Cùng người ta nói nói, đánh cờ, nói chuyện phiếm đợi chút, hắn thực am hiểu cách giao tiếp.” Quay lại nhìn đám nam nhân như quay biết thân biết nhiều năm, Bạch Vân khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên.

“Nói thật, người này rốt cuộc có phải là ngươi lấy ra làm thân thế đạn khỏi sự xông kích của mẹ ta?” La Lan một nhíu mi, liếc Bạch Vân một cái.

“……” Nàng phát ra những âm thanh lẩm bẩm không ra tiếng.

“Bạch Vân?” Nông Nông nhíu mày.

Bạch Vân thấy thế, chỉ còn biết thành thật mở miệng: “Vốn là……”

“Vốn là cái gì?” La Lan bất mãn ép hỏi.

“Khụ…… ừm…… chỉ là…… ý tứ……” nàng mơ hồ nói không rõ ràng.

“Vân Vân, không cần cùng chúng ta đánh mơ hồ trận.” Uy Uy cũng nhíu mày, đi tới ép hỏi.

“Đúng vậy, Tiểu Vân, ngươi phải nói rõ a.” A Phương cũng lại đây đá thêm một cước.

Nhìn trước mắt tứ nương thẩm vấn hàng loạt, Bạch Vân nuốt nước bọt, nhận mệnh mở miệng nói: “Ta vốn là có nghĩ đến điều đấy, nhưng là sau đó, khụ, ừm…… cuối cùng kết quả lại là có điểm không khống chế được…………….” Nàng nói đến một nửa nhịn không được đỏ mặt.

“Có điểm không khống chế được?” Nông Nông nhíu mày, “Ta xem không phải có điểm không khống chế được mà thôi đi?”

Bạch Vân trầm mặc ba giây, mới nói: “Được rồi, không phải.”

“Cho nên đâu?” La Lan cũng không đơn giản như vậy buông tha nàng.

“Ta còn đang suy nghĩ a.” Bạch Vân mỉm cười.

A phương có nghe không có biết, buồn bực hỏi: “Ý tứ là?”

“Ý tứ là chờ ta hiểu rõ, sẽ nói rõ.” Bạch Vân vừa nói vừa đứng lên, mỉm cười nói:“Thật có lỗi, ta đi qua một chút.”

Nhìn Bạch Vân đi đến chỗ tên kia, mấy người phụ nữ ngốc một trận.

“A Lan, ngươi hiểu được ý tứ của nàng sao?” A Phương lăng lăng hỏi.

“Không hiểu.” La Lan hai tay lau thắt lưng ninh mi.

“Ta cũng không hiểu.” Nông Nông mặt nhăn mũi theo vào.

Ba nữ nhân quay đầu nhìn về phía Lâm Khả Uy chưa lên tiếng, nàng cười cười, trêu ghẹo nói: “Trọng điểm là nàng chỉ cần hiểu là tốt rồi.”

 

“Thật có lỗi, cho ta mượn hắn một chút.”

Bỏ lại một câu này, Bạch Vân ôm lấy tay Khấu Thiên Ngang, mỉm cười, đưa hắn ra khỏi chỗ đó.

“Làm sao vậy?” Rời khỏi mọi người, hắn tò mò nhìn nàng hỏi.

“Không có, chỉ là em muốn cứu với anh khỏi nỗi khổ ải.”

”Không nghiêm trọng như vậy đi?” Hắn cười cầm ngô nắm trong tay đưa cho nàng, “Nha, nướng xong tốt lắm.”

Bạch Vân tiếp nhận, kéo hắn ngồi xuống dưới bãi cỏ, cắn ngô.

“Ăn được không?”

“Cũng không tệ lắm.”

“Thật sự? Anh nếm thử.” Hắn cúi người nói, cũng cắn ngô, rồi liếm đi hạt ngô dính ở trên mép nàng.

Hai gò má nàng có chút xấu hổ trở nên phiếm hồng, hắn làm như ngon lắm liếm liếm phiếm môi, “Ừm, quả không sai, anh quả nhiên rất lợi hại.”

Bạch Vân đập vào lồng ngực hắn, đỏ mặt liếc nhìn hắn.

“A, đau quá, anh chết.” Hắn thuận theo nàng, nói giỡn nằm xuống dưới đùi nàng.

“Ba hoa.” nàng vừa bực mình vừa buồn cười nhìn nam nhân đang nằm trên đùi nàng không chịu đứng dậy, nhịn không được chơi đùa làm rối tóc hắn.

Hắn vẻ mặt thoải mái, hai mắt nhìn lên khuôn mặt ở trên, “Em có những người bạn tốt.”

“Ừm.” Nàng đồng ý cắn ngô, chính mình ăn một miếng, rồi lại để trên miệng hắn cắn một miệng.

“Thật không sai.” Hắn nhắm lại mắt, hít một hơi thật sâu.

“Ừm.” Nàng khẽ vuốt cái trán của hắn, lấy tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen của hắn.

Hắn không có mở miệng, chỉ là lặng lẽ nhắm mắt cảm nhận sự đụng chạm ấm áp này.

Biết hắn mấy ngày nay cũng chưa lúc nào ngủ thoải mái, Bạch Vân không hề lên tiếng quấy rầy hắn, không mất bao nhiêu thời gian, hắn liền đang ngủ.

Một giờ sau, Khấu Thiên Ngang tỉnh lại, thấy nàng trên tay không biết khi nào có một quyển tiểu thuyết, ở bên cạn có một bình trà, xa xa hội nướng thịt vẫn thoảng mùi hương, trên người hắn còn có thêm một chiếc chăn.

“Thật có lỗi, anh ngủ quên.” Thật sự là không xong, hắn không muốn ngủ, nhưng thời tiết này thật sự ngủ tốt lắm

“Không quan hệ.” Phát hiện hắn đã tỉnh, nàng đem tiểu thuyết để sang một bên, cầm đồ lấy ở bàn bên cạnh, “Anh chỉ cần giúp em giải quyết cái này là được rồi.”

Hắn ngồi xuống, tiếp nhận, cầm lấy thịt nướng cho lên miệng cắn một miếng. “Em không ăn sao?”

“Miệng của em bị người nào đó chiếm giữ rồi.” Nàng một lần nữa cầm tiểu thuyết lật xem.

Hắn nở nụ cười, rất nhanh đem đồ ăn trên bàn cho vào trong bụng. “Em là muốn ở đây chết đói hả?”

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, suy nghĩ lại một lúc lâu.

Nàng vẻ mặt thật sự, muốn mở miệng, lại không biết nói nên nói cái gì, rồi mới thản nhiên cười một nhẹ, khẽ vuốt mặt hắn nói: “Yên tâm, em sẽ không đói chết, tuy rằng không có người nấu cho ăn cũng có điểm tiếc nuối, nhưng em sẽ tự nấu để mà ăn.”

Tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, hắn đứng dậy, đi đến một bên nói chuyện. Chờ hắn xử lý công việc, nàng lại một lần nữa vùi đầu vào tiểu thuyết.

Nàng tựa hồ thật sự tuyệt không quan tâm là hắn đang làm cái gì, có lẽ sự tình chính như theo lời nói của nàng, mặc dù có điểm tiếc nuối, nhưng chính nàng sẽ tự xử lý.

Ý niệm này trong đầu khiến cho trong lòng hắn trở nên khó chịu không rõ nguyên nhân.

Hắn cảm thấy thực phiền, lại không biết nói chính mình là phiền cái gì, nhìn vẻ mặt nàng bình tĩnh lật xem tiểu thuyết, hắn lại có loại xúc động muốn đem đồ trên tay nàng khai trừ, đối với nàng mà trở nên rít gào.

Đáng chết!

Hắn mỗi lần ở một chỗ lâu thì sẽ cảm thấy phiền toái, rồi mỗi sự kiện, mỗi người, mỗi dạng này nọ, đều đã càng xem càng phiền chán, hết thảy mọi thứ đều làm hắn cảm thấy phiền chán.

Hắn vốn nghĩ đến lần này sẽ không…… Nghĩ đến cảm giác phiền chán kia sẽ không đến……

Nhưng rằng vài ngày này không biết có phải là cảm giác phiền chán hay không, nhưng mỗi ngày lại càng cảm thấy nôn nóng –

Hắn rất quen thuộc cảm giác kia, rồi hắn sẽ trở nên rất khó chịu, cái gì cũng không thuận mắt, rồi mới bắt đầu soi mói tật xấu mỗi người, cuối cùng là chọc tức mọi người, đến lúc đó không chỉ người khác hận hắn, chính hắn cũng sẽ.

Hắn không nghĩ đem tính tình giận chó đánh mèo lên trên người nàng, hắn không nghĩ muốn nàng hận hắn.

Có lẽ hắn nên là rời đi trước khi sự tình đấy xảy ra.

Di động lại vang lên, hắn có chút tức giận ấn nút nhận trò chuyện, cùng đối phương nói chuyện sau, hắn tâm tình trở nên càng tệ hơn.

Nhìn Bạch Vân, hắn thở sâu, đi qua rồi ngồi xổm xuống, bàn tay lớn đặt ở trên cuốn tiểu thuyết cũ.

“Làm sao vậy?” Bị quấy nhiễu tầm mắt, nàng ngẩng đầu.

“Anh có việc phải rời đi.”

“Nha, anh có việc thì cứ đi đi, em sẽ nhờ người đưa em trở về.” Nàng mỉm cười.

Hắn nhíu mày, có chút ảo não, lại không biết chính mình là ảo não cái gì, cho nên chính là nhìn nàng.

Thấy hắn bất động, nàng nhíu mày, “Còn có việc gì sao?”

Hắn không có trả lời, chỉ là đột nhiên cúi người xuống hôn lên môi nàng.

Khi hắn rời đi, Bạch Vân không hiểu là có chuyện gì xảy ra, chỉ biết là hắn tựa hồ đang tức giận.

Đưa tay đặt lên đôi môi, nàng lăng lăng nhìn bóng dáng hắn đi xa.

Không lâu sau, bầu trời trở nên tối sầm kéo theo mưa phùn.

Xem đi, ta đã nói là trời sẽ mưa.” La Lan đã đi tới, giúp nàng thu thập này nọ.“Đi thôi, chúng ta vào trong phòng uống trà.”

Không biết vì sao, Bạch Vân bỗng nhiên cảm thấy có chút lo sợ nghi hoặc bất an, chờ khi nàng phát hiện, nàng đã đứng lên, bỏ lại tiểu thuyết mà đuổi theo, nhưng khi thở hổn hển chạy tới cửa, lại chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng hắn ở trong xe Lưu tiên sinh.

Mưa phùn kéo dài đem hết thảy trở nên mông lung, nàng đứng ở trên bậc thang thở, bất an trong lòng biến thành một cảm giác trống rỗng kì lạ.

“Bạch Vân, làm sao vậy? Ngươi như thế nào đột nhiên chạy nhanh như vậy?”Nghĩ rằng có chuyện gì, La Lan theo chạy, những người khác cũng lục tục chạy tới.

Nàng quay đầu nhìn bọn họ, rồi mới thoải mái cười ra một chút, “Không…… ta chỉ là…… có chuyện quên nói với hắn.”

“Làm ta sợ nhảy dựng.” A Phương nghe vậy nở nụ cười, “Quên, chờ hắn trở về rồi nói là được mà, nhìn ngươi chạy nhanh như vậy, ta còn nghĩ đến là có chuyện gì a.”

“Đúng vậy…… ta…… ta cũng không biết chính mình suy nghĩ cái gì……” Bạch Vân lại cười ra một tiếng, cảm giác trống rỗng trong ngực càng ngày càng lớn.

“Bạch Vân, ngươi có khỏe không?” Uy Uy lo lắng hỏi.

“Ân, đương nhiên a, như thế nào hỏi như vậy?” Nàng tiếp tục mỉm cười.

Phạm Di Nông mang theo cái bụng khoan thai đi chậm rãi đến nhíu mày mà nói,“Ngươi là đang phát run ngươi biết không?”

“Có sao?” Nàng thì thào nói, nụ cười kia lại hiện lên trên mặt. Đại khái là bởi vì trời mưa, cho nên hơi lạnh đi……”

Bốn nữ nhân liếc mắt nhìn nhau, xác định nữ nhân này nói lí do không thích hợp, nhưng nàng kiên trì nói không có việc gì, các nàng cũng không hỏi nữa, chỉ là kéo nàng trở về phòng trà nói chuyện phiếm.

Ngày hôm đó, Bạch Vân vẫn bảo trì mỉm cười của nàng, ngoài trời mưa vẫn tiếp tục rơi.

ĐỌC TRUYỆN ONLINE – VÔ ĐỊCH TÌNH NHÂN TỚI BẤM CHUÔNG

?Đại Boss Nữ Nhi Hồng? ? Nữ Nhi Hiệp Khí ?Tàng Thư Viện? Khán tẫn phù trầm ❄️ Độc ẩm hồi ức .................^v^ ⋱ ⋮ ⋰ ⋯☀⋯¨. ︵ ..............................................^v^ ¨︵¸︵( ☁ )︵.︵.︵..............^v^ (´☁☁☁ ') ☁☁' ) `´︶´¯`︶´`︶´︶´`︶.....^v^..........^v^ ....^v^....▄▀▀──▄▀▀▄─▄▀▀▄─█▀▄....^v^.... ....^v^....█─▀█─█──█─█──█─█─█....^v^.... ....^v^....─▀▀───▀▀───▀▀──▀▀─....^v^.... ....<3..<3..<3..<3....8|....<3..<3..<3..<3.... █▄─▄█─▄▀▀▄─█▀▄─█▄─█─█─█▄─█─▄▀▀─ █─▀─█─█──█─██▀─█─▀█─█─█─▀█─█─▀█ ▀───▀──▀▀──▀─▀─▀──▀─▀─▀──▀──▀▀─ :).:)..<3..<3..<3...:*...<3..<3..<3..:).:)

Để lại bình luận

Please Login to comment
  Subscribe  
Thông báo về