[Edit][Xuyên nhanh] NKXNCAĐNP: Nốt chu sa trong tim hoàng đế – Chương 100 (1)

323

Chương 100

Nốt chu sa trong tim hoàng đế [2]

Edit: Giày Đỏ

Beta: Gió

Năm ngày sau, nhìn những chữ rồng bay phượng múa tràn đầy khí thế trên tấm bảng “Hộ quốc tướng quân” cùng tên thị vệ trước cửa đang vội vàng chạy tới: “Tam hoàng tử ngài đã tới. Tướng quân đã chờ từ sớm, mời ngài!

Nàng quả nhiên nói được làm được, hôm nay là ngày hắn đến bái tướng quân làm sư phụ, việc mà ngay cả nhi tử của nàng cũng không có vinh dự. Ở Minh Quốc này, hộ quốc tướng quân chính là một huyền thoại sống như vậy!

“Nương nương!” Nhu Tâm đấm vai cho Tô Lăng: “Ngài làm sao có thể khiến một người không nhận đồ đệ như tướng quân đồng ý thu nhận Tam hoàng tử?”

Nhìn Nhu Tâm rõ ràng không muốn hỏi vấn đề này, nhưng vẫn trái lòng hỏi đến. Nàng biết nàng ấy muốn nhắc nàng để hộ quốc tướng quân thuận tiện thu nhận Đồng Dự Vũ, cũng chính là con ruột của nguyên chủ. Nhưng nàng cũng không trực tiếp giải đáp nghi hoặc của nàng ấy: “Bởi vì bản cung cùng hắn đánh cuộc, hắn không giỏi bằng bản cung, thua, đương nhiên phải đáp ứng yêu cầu của bản cung!”

Nhu Tâm lập tức trợn to mắt.

Tô Lăng cũng mặc kệ ý nghĩ trong lòng nàng ấy, tên hộ quốc tướng quân Khương Nghiệp Hiên kia quả thật rất phù hợp với tiêu chuẩn của một nam chủ. Tướng mạo anh tuấn, khí thế hào hùng, giọng nói còn trầm ổn mạnh mẽ, dáng người lại thon dài, văn chương trác tuyệt. Chỉ đáng tiếc bất luận thế nào cũng không sánh được với Tư Đồ Vô Ngấn.

Tô Lăng đương nhiên có thể dễ dàng nắm bắt được hắn!

“Để bản hoàng tử đi vào, tên thái giám chết bầm nhà ngươi mau tránh ra, để bản hoàng tử đi vào!”

“Bát hoàng tử xin ngài tha cho tiểu nhân, nương nương hiện tại đang nghỉ ngơi!”

Ngay lúc này bên ngoài bỗng vang lên tiếng giận dữ của trẻ con cùng vài tiếng van xin khổ sở.

“Nhu Tâm, bản cung muốn nghỉ ngơi, kẻ nào không liên quan thì đuổi ra ngoài đi!” Lời này của Tô Lăng không lớn nhưng cũng đủ truyền đến tai tên tiểu tử đang sắp bước vào đại sảnh kia.

“Bản hoàng tử không phải là người không liên quan, bản hoàng tử là con ruột của ngài!”

Tô Lăng nhìn Đồng Dự Vũ lúc này đã thoát khỏi đám người kia, tự mình chạy vào đại sảnh.

Nhìn hắn một chút lễ nghi cũng không có, nàng liền cười nhạt: “Con ruột? Lúc này ngươi mới nhớ ngươi là con ruột bản cung à? Nhu Tâm, Bát hoàng tử không phải rất kính yêu Khương phu nhân sao, còn không mau đem Bát hoàng tử đưa về!” Nói xong liền đứng dậy đi vào bên trong, rõ ràng không muốn để ý hắn.

Đồng Dự Vũ trước giờ đều được Tô Lăng một mực cưng chiều, sao có thể không thừa nhận nàng là thân mẫu (mẹ ruột) chứ. Huống chi từ trước đến nay, trong kí ức hắn, trừ lần trước bị Tô Lăng nghiêm khắc dạy dỗ nên chạy tới chỗ Lý Thanh Hà tìm sự an ủi, tuy lúc đó thật sự có tức giận với Tô Lăng nhưng trong lòng hắn vẫn hi vọng mẫu hậu sẽ đến tìm. Chỉ có điều hắn đã chờ rất lâu vẫn không chờ được. Bóng người quen thuộc kia vẫn chưa một lần xuất hiện.

Vì thế, hắn liền ở lại Khưu Thủy Các. Hôm nay mới nghe nói, mẫu hậu hắn lại thay người khác cầu tướng quân thúc thúc làm sư phụ. Nàng lẽ nào không biết hắn cũng rất sùng bái tướng quân thúc thúc sao? Tại sao, tại sao lại không yêu cầu cho hắn?

Hắn vội vàng quỳ xuống nói: “Mẫu hậu, con cũng muốn bái hộ quốc tướng quân làm sư phụ!”

Ngay cả xưng hô bản hoàng tử cũng sửa lại, luôn miệng gọi Tô Lăng là mẫu hậu!

Tô Lăng đang chờ hắn nói câu này, nghe được liền nhanh chóng xoay người, khóe miệng lạnh lùng: “Ngươi có bản lĩnh thì tự mình đi bái, mẫu hậu sẽ không giúp ngươi. Ngươi không đáng để mẫu hậu giúp!” Đang định xoay người, cuối cùng vẫn dừng bước, nói: “Ngươi không phải rất thích Khương phu nhân sao? Ngươi có thể cầu nàng, nàng ta sẽ giúp ngươi!”

Nói xong liền ra hiệu Nhu Tâm mang hắn ra ngoài!

Nhu Tâm lúc này cũng không còn khách khí, vẻ ôn hòa lúc trước liền biết mất, không chút cảm xúc làm tư thế mời.

Đây là lần thứ hai Đồng Dự Vũ nhận phải loại đãi ngộ này ở chỗ Tô Lăng. Hơn nữa lúc này nô tài trong cung đều nhìn chằm chằm vào hắn. Nhất thời, đôi mắt xinh đẹp long lanh nước, hắn ra sức dùng tay áo lau đi. Cuối cùng kiên định xoay người, trong miệng còn lớn giọng: “Sau này con sẽ không bao giờ tới nơi này nữa!”

“Bát hoàng tử yên tâm, nương nương còn có Tam hoàng tử quan tâm!” Nhu Tâm nghe thế, trong lòng tuy đau xót, nhưng giọng nói vẫn đặc biệt ung dung.

“Oa … ô ô ô.” Tiểu hài tử vừa nghe được lập tức ôm lấy tiểu thái giám bên cạnh khóc lên.

Nhu Tâm hơi dừng bước, sau vẫn nhanh chóng bước vào cung, trong nháy mắt đem toàn bộ cửa cung đóng lại!

Tiểu hài tử không nghĩ là Nhu Tâm sẽ cứng rắn như vậy, nhưng nhìn cánh cửa đang đóng chặt trước mắt, như thể hắn là món đồ bị vứt bỏ, từ nghẹn ngào bỗng oa oa khóc rống lên.

Nhu Tâm đứng sau cửa cung, cũng không kìm được rơi lệ. Hiện tại nhẫn tâm cũng vì tương lai tốt đẹp sau này!

Lý Thanh Hà đang ở Khưu Thủy Các đánh cờ với Đồng Hạo Nam, đột nhiên nghe được thái giám báo Đồng Dự Vũ khóc lóc trở về, lập tức ném quân cờ trên tay đứng dậy. Nàng ta nhìn vẻ bất mãn trên mặt Đồng Hạo Nam thì cười lạnh: “Hắn là con trai chàng đấy!”

Thấy dáng vẻ giận dữ của nàng ta, trái tim Đồng Hạo Nam hơi động, hắn nở nụ cười hiếm thấy: “Đúng vậy, nhưng nàng còn sốt ruột hơn ta!”

Thấy Đồng Hạo Nam mập mờ ám chỉ, Lý Thanh Hà giận dữ liếc hắn rồi vội vàng đứng dậy. Sau đó một tiểu hài tử lập tức nhào vào lòng nàng: “Vũ, làm sao vậy?”

Nhưng mà tiểu hài tử trong lòng cũng không trả lời, chỉ hung hăng khóc, càng khóc càng to.

Đồng Hạo Nam cau mày nhìn Đồng Dự Vũ, nghiêm khắc nói: “Không nghe thấy cô cô hỏi con sao?”

Thằng bé giật mình lập tức rút đầu khỏi lòng Lý Thanh Hà, hoảng sợ nhìn Đồng Hạo Nam. Hắn cũng không khóc nữa, nước mắt mông lung nghe theo lời Đồng Hạo Nam. Một lát sau mới nhìn Lý Thanh Hà nói: “Cô cô, người giúp con nói với Khương thúc thúc, con cũng muốn bái thúc ấy làm thầy!”

“Lẽ nào vị thái phó trẫm mời cho con không tốt?” Lời này khiến Đồng Hạo Nam có chút khó chịu. Hắn không quan tâm Tam hoàng tử, đương nhiên mặc kệ đứa con đó tự làm bẩn thế nào. Thế nhưng đứa con hắn từng chút tỉ mỉ bồi dưỡng nay lại muốn bái nam nhân đoạt nữ nhân hắn yêu thích làm sư phụ, nam nhân nào có thể dễ chịu được chứ?

Tiểu hài tử mặc dù hơi sợ hãi, nhưng nghĩ tới giọng điệu giễu cợt lúc trước của Tô Lăng, khí thế bỗng dâng cao, lập tức ôm lấy Lý Thanh Hà làm nũng, sống chết không bỏ qua. Cuối cùng, dưới áp lực của hắn, Lý Thanh Hà và Đồng Hạo Nam đành phải đồng ý thỉnh cầu này!

Nàng ta quả thật không có cách nào chống cự tiểu hài tử mập mạp đáng yêu như vậy.

Khương Nghiệp Hiên vốn đã phá vỡ lời hứa của mình, nhận một đệ tử cũng nhận rồi, huống hồ lần này lại là thỉnh cầu tha thiết của thê tử, hắn đương nhiên không thể từ chối, vì thế hắn liền có hai đồ đệ.

Đồng Dự Văn nhìn tiểu tử chỉ đứng tới hông mình, lúc này xoa xoa tay nhỏ, vẻ mặt vênh váo tự đắc nhìn mình. Đây cũng là nhi tử của Tô Lăng, là đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn. Đồng Dự Văn không tỏ vẻ gì lập tức xoay người bước đi.

“Này, huynh chờ ta một chút!” Hôm nay là ngày đầu tiên đi học nên hắn mới không muốn đến muộn, vốn là định đến trước mặt vị ca ca này thị uy, thật không nghĩ tới hắn ta căn bản cũng không quan tâm chuyện này. Rốt cuộc cũng đuổi đến nơi, ngẩng đầu lên không kìm được trừng mắt, trước mặt hắn là một chiếc xe ngựa rất xa hoa. Đó là xe ngựa của mẫu hậu, lúc trước đi du ngoạn hắn đã từng được ngồi qua.

“Bát hoàng tử xin dừng bước!” Sau khi Đồng Dự Văn lên xe, một tiểu thái giám trực tiếp ngăn cản bước chân Đồng Dự Vũ.

“Ngươi làm cái gì, đây là xe của mẫu hậu ta!” Hắn rõ ràng cũng muốn ngồi chiếc xe này.

“Xin lỗi Bát hoàng tử, đây là xe giá của Tam hoàng tử do Hoàng hậu nương nương ngự ban!” Nói xong liền chỉ vào một chiếc xe ngựa khác mộc mạc hơn: “Chiếc xe kia mới là của ngài!” Nói xong cũng không chú ý hắn, lập tức lên xe, quay người nói với thị vệ đánh xe: “Cũng không còn sớm nữa, đừng làm chậm trễ lịch học của Tam hoàng tử!”

Nói xong liền nhanh chóng điều khiển xe ngựa rời đi.

Đồng Dự Vũ hai mắt ngập nước nhìn chiếc xe kia, hắn rất muốn khóc nhưng vẫn cố lau đi nước mắt, lớn tiếng hét lên: “Chúng ta cũng đi!”

Tiểu thái giám ước chừng 13 tuổi trái phải đi theo hắn liền nhẹ nhàng thở dài, xem ra Hoàng hậu thật sự từ bỏ chủ nhân hắn rồi.

Học ở phủ tướng quân hơn nửa ngày, tiểu hài tử nhìn Đồng Dự Văn đang ngồi kế bên mình nghỉ ngơi một cách thật thoải mái. Từ sáng đến giờ, trong khi tướng quân thúc thúc hắn sùng bái vẫn không ngừng khen ngợi Đồng Dự Văn, mà hắn lại phải đứng tấn cả ngày thật vất vả .

Hắn nước mắt lưng tròng nhưng lại không có ai đứng ra giúp đỡ. Tiểu thái giám bên cạnh cũng chỉ đứng canh chứ không dám bước lên.

Đợi đến lúc Khương Nghiệp Hiên có việc phải rời đi, hắn mới có thể nghỉ ngơi.

“Ai..” Một thái giám bên người Đồng Dự Văn vội vàng chặn bàn tay nhỏ bé của Đồng Dự Vũ đang hướng đến phần bánh ngọt trên bàn.

“Người làm cái gì vậy?” Luyện tập hơn nửa ngày làm hắn vừa mệt, vừa đói lại vừa khát.

“Xin lỗi Bát hoàng tử, bánh ngọt này do nương nương đích thân làm cho Tam hoàng tử. Nương nương nói đây là bánh ngọt tình yêu, chỉ Tam hoàng tử mới được ăn thôi!” Nói xong liền mang một phần bánh khác nhìn có vẻ thô ráp hơn đặt trước mặt hắn: “Nếu ngài thực sự đói có thể ăn cái này!”

Đồng Dự Văn lúc này đang đọc quyển sách trên tay, ngay cả ánh mắt cũng lười nhìn tiểu nhân nhi, một tay trực tiếp cầm bánh lên ăn.

Tiểu thái giám bên cạnh hắn tinh ý dâng lên một ly ngọc, vừa mở nắp liền phảng phất hương thơm ngây ngất: “Chủ nhân, đây là trà hoa do Hoàng hậu nương nương tự mình pha, ngài ấy nói có thể giúp thả lỏng tinh thần, rất hữu ích với việc đọc sách!”

“Ừ!” Đồng Dự Văn để quyển sách trên tay xuống, nhẹ nhàng nhấp một ngụm: “Rất thơm, uống rất ngon! Tối nay nhớ nhắc bản hoàng tử tạ ơn mẫu hậu!”

“Vâng, chủ nhân!” Tiểu thái giám vội vàng gật đầu.

Đồng Dự Vũ nhìn những thứ Đồng Dự Văn đang hưởng thụ vốn đều thuộc về mình, trong lòng liền cảm thấy chua xót, hai mắt cay cay la to lên: “Những cái đó đều là của ta, mẫu hậu trước đây đều làm cho ta ăn!”

Cuối cùng ngay cả giọng nói cũng nức nở.

Im lặng….

Đồng Dự Văn lần thứ hai cầm lấy thi thư, chỉ chậm rãi nói: “Đó là trước đây!” Nói xong liền nghiêm túc nhìn hắn: “Hiện tại, nàng là mẫu hậu của ta!”
Oa….

Âm thanh này đương nhiên là tiếng khóc của tiểu hài tử. Hắn cuối cùng cũng không chịu được ủy khuất, oa oa khóc thật thương tâm!

Đáng tiếc, bây giờ ngoại trừ tiểu thái giám bên cạnh, không có ai bước lên dỗ dành hắn cả. Bởi lẽ tất cả các nô bộc có mắt đều biết hiện tại hộ quốc tướng quân chỉ coi trọng một mình vị Tam hoàng tử kia thôi!

Lúc này thằng bé cũng hiểu cái gì gọi là *tứ cố vô thân*!

*Một thân một mình không nơi nương tựa*

?Editor Nữ Nhi Hồng ? Admin Nữ Nhi Hồng "Gió cuốn lá bay". _________? ¸.•°*?*°•.¸ ?_________? ¸.•°*?*°•.¸ ? _____? •☜ L☀VE ☞• ?__?____?__? •☜ L☀VE ☞• ? ___?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ____?__?____ ? (⁀*°•.¸?¸.•°*⁀) ? __ ? ¸.•°* ? *°•.¸ ? ________ ? ________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? _? •☜ L☀VE ☞• ?____________________? •☜ L☀VE ☞• ? ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?______________________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ? ¸.• °* ? *° •.¸ ?_______________________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ? •☜ L☀VE ☞• ?______________________? •☜ L☀VE ☞• ? _?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?____________________ ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __? ¸ .•°* ? *°•. ¸ ?____________________? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ____? •☜ L☀VE ☞• ?______________? •☜ L☀VE ☞• ? _______?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?_________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __________? ¸. •°*?*°• .¸ ?______? ¸.•°* ? *°• .¸ ? _____________? •☜ L☀VE ☞??☜ L☀VE☞• ? ________________?(°•.¸ ? ¸.•°)?(°•.¸ ? ¸.•°)? ___________________? ¸.•°**°•.¸? ¸.•°**°•.¸? _____________________? •☜ L☀VE ☞• ? _______________________? *°•.¸ ¸.•°* ? __________________________? •• ? ___________________________?? ____________________________?

Discussion323 Comments

  1. Thấy cũng tội cho Tiểu Vũ, cơ mà ai bảo nhóc suốt ngày thích bám theo “thần tiên tỷ tỷ” hồ ly tinh kia làm gì. Tiểu Văn có lẽ cũng biết Tô Lăng lợi dụng mình, nhưng cậu ko quan tâm, chỉ cần làm theo sự sắp xếp của Tô Lăng, cậu sẽ có cơ hội được đọc sách, luyện võ, được thể hiện tài năng. Cho dù sau này Tiểu Vũ quay về bên cạnh Tô Lăng và trường hợp xấu nhất là Tiểu Văn ko còn được “sủng ái” nữa thì cậu vẫn đủ năng lực để đứng trong triều đình, tự tạo thế lực cho mình. Tô Lăng sử dụng chiến lược lần này rất hay ak. Mới đọc xong mà lại mong ngóng có chap tiếp theo để đọc tiếp quá, haha

    • Đáng đời Tiểu Vũ ! Lúc có mẹ yêu thương thì không biết quý trọng , suốt ngày chỉ bám theo nữ nhân khác gọi “Thần tiên tỷ tỷ” . Cuối cùng đến lúc mất đi mới biết quý trọng! Cơ mà Lăng tỷ chỉnh người ghê thật đấy =)))))))))

  2. Cái tội bất hiếu với Tô Lăng và cái kết 😀 ai biểu em ngu ngốc quá làm chi suốt ngày cứ bám theo “Thần tiên tỷ tỷ” làm gì :)) Thực ngu ngốc, lúc trước được Tô Lăng chiều chuộng mà không biết hưởng còn bày đặt căm ghét giờ thì thấy rồi đó :)) Mà chị Tô Lăng cũng ác thật 😀

  3. nói là trẻ nhỏ nhưng đơn giản bạn báy hoàng tử này rất giống cha ngu dốt, ích kỉ nên như thế này quá ư là nhẹ nhàng. Con ko chê cha mẹ khó, chó ko chê chủ nghèo đây đcc mẹ yêu thương mà ko biết hp còn giúp ng ngoài làm khổ mẹ m.

  4. Cái gì mất đi rồi mới biết quý trọng, tiểu Vũ chắc đã hiểu rồi…

    Bản thân ta cảm thấy, nếu mình là tiểu Văn thì thực sự, thực sự tâm trạng rất phức tạp.
    Sinh ra vì mục đích của mẫu thân, lớn lên trong sự khinh thường của mọi người, bản thân là hoàng tử, hắn hiểu rõ ràng sự tối tăm của hoàng cung, hắn biết nàng lợi dụng hắn như một con cờ, nhưng hắn lại không thể không đồng ý sắm vai…

    “Người không sợ con sau này sẽ…”
    “Không, con sẽ không.”

    Nếu ở vị trí của tiểu Văn, ta nghĩ mình không chịu nổi, rất phục tiểu Văn, cầu cho hắn sẽ được hạnh phúc! ^ w ^

  5. đúng người đúng tội mà. con lại xem mẹ mình chẳng ra gì. đối xữ vô tâm nhận trừng phạt vậy là đáng. ak mà khi nào thì sẽ có chương nhỡ. khi nào sẽ hoàn thành thế giới này nhỡ. chờ đợi thật là đau khổ. aizzzz

  6. Đáng đời, đúng là thương cho roi cho vọt, đọc thằng nhóc này bị bỏ rơi sướng chết đi đc :))))), m mà có thằng con hướng hết ra bồ của chồng chắc bóp chết n luôn quá

  7. Nếu chệ có thể bồi dưỡng một đứa nhỏ như Tam ht lên lm vua thì cũng có thể bồi một vương gia mhafn hạ như Nát ht ?

  8. Đứa con này khi mất đi chỗ dựa mới biết hối hận không biết đã trễ chưa. Đáng đời, phải dạy cho n một bài học

  9. Nếu không nhầm thì tam hoàng tử là TĐVN rồi, vậy thì phần này lại tiếp tục kiểu tình cảm trong sáng như tình thân.

  10. haiz, mất đi mới biết quý trọng, nếm ít trái đắng mới biết trân quý những gì mẫu thân đã từng làm vì hắn…

  11. hazi…không riêng gì trẻ còn,,,mất đi rồi mới thấy đáng quý…
    kể cũng thấy thương thương ẻm…như kiểu cả thế giới bông dung quay lưng lại vs mình ấy

  12. Cuối cùng trẻ con cũng chỉ là trẻ con thôi, chống đối cách mấy thì khi thấy mẹ mình yêu thương người khác hơn mình thì sẽ uất ức khóc váng lên thôi

  13. suy nghĩ của bà lý cũng thật vặn vẹo đi .nhà ko ở lại chạy vào cung.như chủ nhân thật sự. con vs chồng của ng ta thì cứ như vật trong túi của mình FYD !
    cũng tội a vũ.trẻ nhỏ hờn dỗi mẫu thân.chưa piy đúng sai.n mà giờ bơ vơ tủi thân thật

  14. mình xem cmt của các bạn đa số đều nói tội nghiệp bát hoàng tử nhưng nói thật mình thấy k tội chút nào mà đó là đáng đời, các bạn thử đặt mình vào nữ phụ nguyên tác đi, đối xử với đứa con ruột hết lòng vậy mà lại chạy theo người khác, r còn ns xấu mẹ ruột mình, lúc đố bát hoàng tử hẳn k còn nhỏ nữa thế mà vẫn k hiểu chuyện như vậy, hiện tại TL đối xử với bát hoàng tử tuy tệ nhưng ít nhất còn tốt hơn lúc bát hoàng tử đối xử với nữ phụ nguyên tác gấp mấy lần

  15. Lúc có mẫu hậu không biết trân trọng, giờ mẫu hậu coi trọng người khác thì chỉ biết khóc, tội nghiệp.

  16. ôi tiếng khóc trẻ con, thật là đau đầu, mà cũng có chút thương cho Bát hoàng tử, nhưng mà chính ngươi đã tự bỏ rơi chính mẹ ruột của mình, ngươi có tư cách gì khóc…

  17. Cặp mẹ con Tô Lăng, và tam hoàn tử thật biết cách phối hợp nha. Cảm thấy tội cho bát hoàng tử nhưng tự làm tự chịu thôi. Lúc có thì không biết quý trọng bây giờ mất rồi mới thế. Lăng tỷ dạy con như vậy là đúng a ~

  18. đáng đời cho kẻ chỉ biết ăn cây táo rào cây sung, đứng núi này trông núi nọ, mới tí tuổi mà đã như vậy mà, phải chỉnh

  19. Tranghuyennguyen

    Thằng nhóc bát hoàng tử này thật là … Ngu ngốc 🙂 bây h mớibieest cái gọi là tư cố vô thân à, chỉ những lúc này mớinhaanj thức đi cái mình đã có nhỉ

  20. Đối với một đứ trẻ bướng bỉnh mà nói, chắc cũng chỉ còn cách này mới có thể làm cho nó quay đầu, nhìn nhận sự tốt đẹp mà nó có ở đâu ra thôi

  21. Đáng đời. TL dạy cho đứa nhỏ bik trên TG này ko có gì là đương nhiên ko cần hồi báo hết. Đành rằng cha mẹ thương con là tất nhiên nhưng nếu đứa con đó cứ đối xử với mình còn thua kẻ địch trong khi mình làm tất cả vì nó thì thật ko đáng chút nào, là ai thì cũng sẽ lạnh lòng thôi

  22. haha, Đồng Dự Văn uy vũ , yêu cậu quá, bát hoàng tử trẻ con ghê, trong trắng đến đáng thương, thanks nàng đã editor.

  23. tam hoàng tử là 1 đứa trẻ thông minh, tiếc là có mẹ không phải người tốt, nhưng anh hùng không luận xuất thân, chỉ cần có cơ hội nhất định sẽ tỏa sáng, còn bát hoàng tử được nuông chiều quá mức, không biết ai mới đối xử tốt với mình, chỉ biết chạy theo người ngoài, cho dù tiểu tam hư tình giả ý cũng tốt hơn tiểu bát không biết tốt xấu!

  24. Lúc có đc thì k biết quý trọng :)) đến lúc mất đi mới biết hối hậnn ?? nhg mà dù sao cũng chỉ là đứa bé >< k trách n đcc

  25. Hừ đáng đời à lúc có người thương người sủng thì không thèm quan tâm, lúc mất rồi mới biết quí trọng. Lăng tỉ dùng diệu kế

  26. Lúc mẹ thương yêu thì ko biết quý. Đến lúc bị bỏ rơi thì khóc om sòm. Tính ra cũng tội nghiệp, trẻ con ko biết gì, ai chiều nó hơn thì nó thương. Mà Tiểu Vũ sinh ra ở cổ đại, nên phải trưởng thành hơn. Bây giờ ráng đi mà ôm thần tiên tỷ tỷ đi

  27. Tiểu Vũ đáng yêu ghê~~~ruốc cuộc vẫn chỉ là tiểu hài tử~~~~làm sao đấu đc với TL! Bây giờ thì mới biết quý trọng những gì đã có.

  28. Hưm… Bát hoàng tử thế này cũng tàm tạm, còn tưởng hỗn đản thì thôi Lăng Tỷ ngược luôn con trai bản thân cũng đc :v cầu tẩy lại não Bát hoàng tử a~~~

  29. Lạc Lam Dương

    Tội nghiệp thằng nhỏ . Lúc chị nhà quan tâm thì không cần , ghét bỏ . Lúc chị nhà buông bỏ thương Tan hoàng tử thì lại khóc , kêu đó là mẹ ruột của mình

  30. Tô Lăng làm cách này để dạy cho nhi tử nàng một bài học. Được cưng quá thành quen, phải biết trân trọng những cái ruột thịt của mình :))) . Tô Lăng dạy con hay quá ^^

  31. Cái này gọi là mất đi r mới biết quý trọng. TL làm như vậy rất đúng. Để cho con nàng nhận ra ai mới là mẹ ruột của hắn

  32. Thuốc đắng dã tật, k mạnh tay thì con nguyên chủ k biết ai mới là mẹ ruột của mình ? Nguyên chủ thương con chiều con nhưng vì thế mới khiến đứa con càg ngày càg xa mình. Giờ thì tốt rồi, rất thích cách làm của Tô Lăng, nuôi dưỡng 1 mầm non tốt lại dạy cho con bài học xương máu, nhất tiễn song điêu ?

  33. Này thì là thần tiên tỷ tỷ.
    Tiểu Vũ chịu uỷ khuất rồi.
    Không biết sau này có thể hiểu cho nỗi lòng của Tô Lăng không nữa

  34. Hahahahahaha bát hoàng tử à, ngươi bị vậy ta cũng thấy hơi tội. Nhưng mà ai kêu ngươi suốt ngày bám theo ” thần tiên tỷ tỷ ” , không quan tâm đến mẫu hậu của ngươi, vì ngươi mà nghĩ trăm phương ngàn cách để bảo vệ ngươi chi ? mất đi mới biết quý trọng

  35. Bánh Bao Muội Muội

    Mềm không ăn cứ thích cứng :)))) Còn nhỏ đã hướng cùi trỏ ra ngoài quả thực là hơi quá đáng với mẹ rồi, chút thiệt thòi này có đáng là gì, nếu quả thực đã thích tỷ tỷ thế thì còn đòi hỏi gì từ bà mẹ ác độc chứ?

  36. Nhóc con ko dậy làm sao lên người, sống ở hoàng cung mà tâm tính như vậy nêu ko có nguyên chủ hết mực yêu thương tre chở nó chết lâu rồi giờ TL chỉ cho nó nhìn ra mà thôi ??. Tiểu tam cũng rất phối hợp nha, còn sau đó tiểu bát có nhận ra không còn phải xem haizz.

  37. Z như mới biết mẹ mh tốt! Không ai tốt bằng mẹ ruột của mh đâu hiểu ra thì đã tổn thương đến người thương mình nhất rồi

  38. Thấy xứng đáng cho bạn Vũ thôi, ko thể lấy lý do còn bé mà ko biết gì đc, loại trẻ con thế này ko cho nếm tý mùi đau khổ thì cứ nghĩ ai cũng phải chiều chuộng cung phụng nó, hơi tý là mè nheo giận dỗi, ko hề có tý khí chất vương giả, chả thấy dễ thương gì chỉ thấy phiền phức đáng ghét. May mắn có mẹ là Lăng tỷ nên sau này chắc sẽ ko vì bị dụ dỗ mà mờ mắt hỏng tương lai.

  39. Có khi nào Tô Lăng tỷ chơi chiêu khích tướng không nhỉ, cố ý sủng ái tam hoàng tử để bát hoàng tử thấy rùi suy nghĩ lại ah. Haiz, mà bát hoàng tử này cũng lố quá rùi, suốt ngày cứ thần tiên tỷ tỷ, qua bên đó sống lun đê. Còn ông chồng của thần tiên tỷ tỷ này vẫn ngơ ngơ thế nhỉ, vẫn chưa bít j ah… Thật mong kết quả mà Tô Lăng tỷ sắp đặt ah. Thank editor nhìu ^^.

  40. Bây giờ ms bk mẹ ruột tốt thấy cũng tội bé mà thôi cũng kệ cho bé hiểu cái gì là quan trọng nhất đối với mình

  41. Đáng đời nhị hoàng tử lúc đc sủng ái thì ko biết hưởng bây giờ là của ng khác thì nói nó là của mik. Có ko giữ mất đừng tìm là đúng mà

  42. Ầy, may cho Tiểu Vũ mới có 4-5 tuổi, vẫn thay đổi được, chứ lớn hơn chút nữa mà vẫn giữ thái độ ấy, khi bị mẹ ruột vứt bỏ, làm sao có thể tồn tại được trong cái nơi ăn thịt người chứ.
    Ko liên quan nhưng Dự Văn dễ thương vỡi :))

  43. Tam hoàng tử này chỉ phách lối được vẻ, k có Tô Lăng thì nó được gì, tên vua tra nam kia cũng không thật sự yêu thương nó, chỉ lo ả ngụy thánh mẫu kia thôi. Đáng đời lắm, còn nhỏ mà bày đặt bất hiếu

  44. Tiểu Vũ tội nghiệp thật, nhưng không ăn quả đắng thì làm sao biết coi trọng, biết ai mới thật sự quan tâm nó. Những thứ hắn từng coi thường, bây giờ không nhận đc nữa mới ý thức đc mình bỏ qua những j

  45. Haizzz, có ngon bây h đi làm nũng vs thần tiên tỷ tỷ của nhà ngươi đi, ở đây đòi mẫu hậu làm j. Thật mất mặt nam nhi, mất mặt danh xưng hoàng tử

  46. 1 đứa nhỏ sống dưới cung cấm mà vẫn hồn nhiên như tiểu Vũ thì chứng tỏ được mẫu hậu của cậu đã bảo vệ cậu quá tốt, tiếc là bản thân sống trong phúc mà ko biết phúc

  47. Tiểu vũ trẻ con bị uất ức khóc nhè luôn. Ai kêu trc kia đc yêu thương ko biết trân trọng chỉ thích nghe lời hồ ly tỉ tỉ

  48. Tto lăng tỷ lấy tam hoàng tử để kích thích nhị hoàng tử học tập , chắc tam hoàng tủ cũng biết mình bị lợi dụng nhưng như vậy mới có thể đọc sách luyện võ. Dù sao thì nhị hoàng tử cũng là con ruột của nguyên chủ, chắc ý nguyện của nguyên chủ muốn nhị hoàng tử sau này lên làm hoàng đế.

  49. Tìm thần tiên tỷ tỷ mà khóc nha, dù chỉ là một đứa trẻ luôn nghĩ mọi thứ luôn là của mình , mất r ms bt khóc

  50. Tam Hoàng tử đúng là không chê vào đâu được. Lăng tỷ thì thông minh tuyệt đỉnh, thích nhất những người giống Lăng, biết dùng não giải quyết mọi việc

  51. Hài tử hư phải bị dạy.. hí hí
    Đừng ai mở miệng nói con nít ko biết gì.. nhìu khi chỉ lời vô tâm vô phế của trẻ hư mà làm hại biết bao nhiu người

  52. Thấy mắc cưòi ghê gớm cái tk bé tiểu vũ thật là cưòi mất không biết olng nhõi đó khi nào ngón hơn nữa . TĐVN không làm chũng ta thất vọng mà
    Cảm ơn các dịch giã?

  53. Tk bé Tiểu Vũ mắc cười quá đi mất nghĩ tới cảnh ổng mếu là thấy thương nhưng thôi ráng đi nhóc đoeif ẻm còn xa lắm TĐVN chắc chắn là tam hoàng tử luôn r
    Cảm ơn các bạn dịch truyện

Leave A Reply