[Edit] [Xuyên nhanh] Nữ Phụ Công Tâm Kế – Thế giới 5 – Chương 8

372

Chương 84: Nam chính là hoa thủy tiên (8)

cherrycherry-20090409-83_dangohhaun

Lưu Bạch thấy bộ dạng khó xử của cô, vươn tay tháo đai lưng của mình, không nói một lời mà cởi y phục ra. Làn da hắn trắng loáng như ngọc, vết thương đẫm máu chẳng khác nào những vết xước xấu xí còn để lại trên ngọc thạch hoàn mỹ vô giá,  Diệp Tử thấy vậy cũng âm thầm oán hận vài tức giận. Đầu óc cô cũng không biết tại sao lại lung tung nhớ đến giả thiết của thế giới này. Thế giới nữ tôn, địa vị nam nữ đảo ngược, nam tử nơi đây không khác gì nữ tử cổ đại , tuy rằng chưa đến mức độ một khi bị người ta nhìn thấy cơ thể phải cắn lưỡi tự sát để chứng minh trong sạch, nhưng cũng không phải là có thể tùy ý cởi y phục như vậy.

 Diệp Tử không biết trong lòng Lưu Bạch nghĩ gì, là vì tác phong hắn trước giờ vẫn tùy ý bất kham (1) không để ý những điều này, hay là…Cô không nhịn được ngẩng đầu lén lút nhìn hắn.

(1) Tùy ý bất kham : tự do, muốn gì làm ấy không chịu sự ràng buộc.

Hắn bình tĩnh lạnh nhạt nhìn cô, quân tử ngay thẳng, ôn nhuận như ngọc (2).

(2) Ôn nhuận như ngọc: hiền hòa, nhẵn nhụi như một khối ngọc quý.

 Gương mặt Diệp Tử lập tức đỏ lên, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn thẳng hắn, cẩn thận bôi thuốc cho hắn, cũng không dám dùng nhiều  lực. Lực không nặng không nhẹ làm cho thân mình có chút tê dại, Lưu Bạch không nhịn được mà giật giật thân thể, rốt cục đành phải mở miệng “A Tử.”

 “Hả?” Diệp Tử giật mình, động tác trong tay tức khắc mất chính xác, sượt mạnh qua vết thương của hắn.

 Đôi mày của Lưu Bạch chỉ hơi cau lại đã làm cho Diệp Tử vô cùng hoang mang “Sao vậy? Muội làm huynh đau sao?”

 Hắn nhìn cô, lông mày dãn ra, ánh mắt càng ngày càng rõ ràng, trong mắt hắn dường như có ánh sáng ấm áp dìu dịu dần dần thắp lên “Không.”

 “Vậy là tốt rồi, muội sẽ cẩn thận hơn.” Diệp Tử thở phào nhẹ nhõm. Lập tức nhìn chằm chằm vết thương trên lưng hắn không chớp mắt, mơ hồ có cảm giác không đành lòng, thương xót. Tuy rằng hắn chỉ phải chịu đựng mấy roi nhưng vết thương nghiêm trọng hơn vết thương trên người Diệp Tử nhiều, cô bôi thuốc xong, lại làm như một năm trước, ghé sát vào vết thương của hắn nhẹ nhàng thổi thổi mấy cái. Đối xử cẩn thận từng li từng tí như với trân bảo, tư thế cũng đã không còn trẻ con như trước nữa.

Lưu Bạch đột nhiên hoảng hốt, cảm giác được người khác lo lắng, được người khác quan tâm, đã bao lâu rồi hắn chưa cảm nhận được? Con người thực chất là động vật quần cư, có một người ở bên cạnh mình, có thể làm bạn chăm sóc trong lúc gian nan khốn khổ, có thể ôm ấp sưởi ấm trong gió lạnh buốt giá, cảm giác này thật sự là quá tốt, làm cho người ta khó mà từ bỏ. Bốn năm sau, lời hứa mười lăm năm kết thúc, mình thật sự có thể bỏ đi không chút lưu luyến sao?

 Sáng sớm hôm sau, Diệp Tử vừa rửa mặt xong, đang ngồi trước gương để cung nữ vấn tóc liền thấy Bạch Lan vén mành chạy vào. Cô hành lễ, Diệp Tử  phất tay cho tiểu cung nữ còn đang vấn tóc cho mình lui xuống “Lưu Bạch sao rồi?”

Một năm qua, Bạch Lan đã quen với bộ dạng trước mặt mọi người vẫn giữ tính nết trẻ con, sau lưng lại ông cụ non của công chúa, càng quen thuộc việc cô dặn dò, lúc nào cũng phải lưu ý đến nhất cử nhất động của Lưu Bạch, lúc này liền bẩm báo tin tức mới nghe được hôm nay với Diệp Tử.

 “Hôm nay không biết Hoàng thượng làm sao, gần như điều động toàn bộ Thái y viện đến cung Lưu Bạch công tử, không biết có phải là vì hôm qua còn chưa trút giận đủ, muốn gọi ngự y đến dằn vặt thương thế (3) của công tử không nữa!”

(3) Thương thế: tình trạng vết thương, bệnh tật.

 Bạch Lan vẫn còn canh canh trong lòng việc nữ hoàng vì Chính quân, đến cả công chúa cũng đánh hôm qua, giọng điệu lúc này rõ ràng biểu lộ ra vài phần oán giận.

 Nha đầu này không biết, nhưng Diệp Tử lại rất rõ ràng, Diệp Thanh Lam hiện tại chắc hẳn đã là Diệp Thanh Lam của hai năm sau, cho nên mới sốt sắng vì mấy roi đánh Lưu Bạch.

 Nghĩ tới đây, cô giật giật khóe miệng, cười khẩy. Biết lý do bị thương của Lưu Bạch, lúc này, Diệp Thanh Lam sợ là đang hận không thể tự đâm mình mấy kiếm thật mạnh.

Cũng vì Diệp Tử mà rất nhiều sự việc đời này đã thay đổi, chí ít là trong ký ức của Diệp Thanh Lam, kiếp trước cô chưa từng hạ lệnh đánh Lưu Bạch, có điều với tính tình của cô, nếu như có thật tận mắt nhìn thấy Lưu Bạch đánh một chưởng làm Lý Tiếu Nhiên bị thương, cô sẽ làm như vậy, cũng coi như hợp tình hợp lý. Dù sao, lỡ tay đẩy ngã xuống đất cũng không giống với đánh mạnh một chưởng.

Chính vì thế, cô lại càng oán giận chính bản thân mình, tại sao trước đây mình lại mắt mù coi trọng kẻ lòng lang dạ sói, độc ác vô tình như Lý Tiếu Nhiên. Cô chỉ cần nghĩ đến mình vì một tên nam nhân như vậy mà làm tổn thương Lưu Bạch , lại nhớ đến dáng vẻ kiên nghị, cho dù bị thương nặng cũng phải bảo vệ thi thể cô của Lưu Bạch, cô liền cảm thấy ân hận cào tim cào phổi, sự hối hận tràn đầy như bầu trời không biên giới, đâm thẳng vào tâm can tỳ phế thận (4) của cô, từng chỗ từng chỗ đều đau đớn.

(4) Tâm can tỳ phế thận :là ngũ tạng trọng lục phủ ngũ tạnh, 5 cơ quan trong cơ thể người. Tim, gan, lá lách, phổi, thận.

Ngự y sau khi điều trị cho Lưu Bạch, đến đây bẩm báo, Diệp Thanh Lam hỏi đi hỏi lại Lưu Bạch có thật là không có vấn đề gì hay không khiến cả đám cung nhân đều ngạc nhiên nghi ngờ. Trong lòng ngự y kia cũng nghi hoặc,chỉ đành coi như không biết “Vâng, Lưu Bạch công tử xác thực đã không sao, hôm qua công chúa đã gọi ngự y đến trị thương cho ngài ấy, đã bôi thuốc, băng bó cẩn thận.”

Lúc này, Diệp Thanh Lam mới thở phào nhẹ nhõm, cũng không lưu ý đến việc quan hệ thân mật của Diệp Tử và Lưu Bạch. Kiếp trước, nha đầu Diệp Tử này cũng đã cực kỳ thích Lưu Bạch, thường quấn quýt lấy hắn, đòi hắn dạy võ công. Kiếp này, bọn họ quen biết sớm hơn một chút, có điều cô cũng chỉ cho rằng cô trọng sinh lại một đời, lịch sử sẽ không đến cả hạt bụi cũng giữ nguyên, có chút khác biệt nho nhỏ cũng hợp lý. Cô lại không hề nghĩ rằng con gái mình có hứng thú với Lưu Bạch, dù sao ở thế giới này, nữ tử sẽ không thích nam nhân lớn tuổi hơn mình, huống hồ Diệp Thanh Lam cô ngang hàng với Lưu Bạch, đương nhiên cô sẽ cảm thấy Diệp Tử và Lưu Bạch cách nhau cả thế hệ, sao có thể nghĩ đến đó là tình yêu nam nữ.

 Tuy rằng ngự y đã nói Lưu Bạch không có vấn đề gì, thế nhưng cô vẫn có chút lo lắng, muốn đích thân đi thăm Lưu Bạch một chút, bước tới cửa rồi lại không dám vào, sự tự trách cùng xấu hổ nồng đậm bao vây lấy cô, khiến cô không thở nổi.

 Cô cứ đứng ngây ngẩn ngơ cửa như vậy rất lâu, mãi đến khi nghe được tiếng bước chân không xa truyền đến, lúc này mới thấp thỏm trong lòng, vội vã trốn vào một bụi cây, ẩn thân.

 Người đến đương nhiên là Diệp Tử, một năm qua ngoại trừ lần cô rơi xuống nước bệnh nặng ra thì mỗi ngày cô đều chạy đến chỗ Lưu Bạch. Tuy trong lòng cô cũng nghĩ Diệp Thanh Lam có thể đang trốn ngay gần cửa cung Lưu Bạch, nhưng cô cũng không cần kiêng dè.

 Cô vừa thấy Lưu Bạch đã vội hỏi: “Ca ca, huynh không sao chứ? Muội nghe nói hôm nay trời vừa sáng, Mẫu hoàng đã phái rất nhiều ngự y đến chỗ huynh, bọn họ không làm gì huynh chứ? Huynh tuyệt đối đừng tùy tiện dùng thuốc bọn họ kê cho huynh. Lý Chính quân hiện tại vẫn còn đang hôn mê, muội sợ Mẫu hoàng vẫn còn giận huynh, cảm thấy hôm qua chưa trút hết giận, lại dùng cách gì đó…”

“Ta không sao.” Cô lải nhải cằn nhằn, nói Mẫu hoàng của mình không ra sao, không vừa mắt, Lưu Bạch lắc lắc đầu, cuối cũng cũng phải mở miệng ngắt lời cô.

 Trong lòng Diệp Thanh Lam đau xót như bị hàng vạn con trùng cắn xé, hối hận không thể nhịn nổi. Xem cô đã làm gì, đến cả con gái cô cũng nhìn nhận cô như vậy. Thật hồ đồ, mình trước đây tại sao có thể hồ đồ như vậy? Thật sự là vì tên Lý Tiếu Nhiên kia mà không thèm để ý đến bất cứ thứ gì sao? Trẻ con nhìn người là chuẩn nhất. Kiếp trước Diệp Tử không thích Lý Tiếu Nhiên như vậy, nhưng cô lại khăng khăng một mực như bị quỷ mê hoặc, coi tên tặc nhân kia là bảo bối mà yêu thương.

 Diệp Tử bĩu môi, ngồi xuống trước giường Lưu Bạch vươn tay nắm hông hắn, vùi mặt vào ngực hắn “Ca ca, vết thương của huynh còn đau không?”

 Lưu Bạch đặt quyển sách trong tay xuống, vươn tay nâng cằm Diệp Tử lên, ép cô nhìn mình “Muội thì sao, vết thương của muội còn đau không?”

 Diệp Tử lộ ra nụ cười sáng lạn, dùng sức lắc lắc đầu “Không đau, không đau chút nào, tên thị vệ đánh người kia vốn không dám đả thương muội, vung roi lên cũng chỉ là làm dáng chút thôi. Cho nên mới nói, ca ca lúc đó huynh đổi vị trí cho muội làm gì, cũng chỉ còn có mấy roi.” Nói đến đây, cô lại có chút mất mát, trên gương mặt tràn đầy sự áy náy vì không bảo vệ tốt Lưu Bạch.

 Lưu Bạch không nói gì, đưa tay vòng qua sau lưng cô, nhẹ ấn một cái.

 “Ui..” Diệp Tử đau đến giật một cái, suýt nữa thì theo bản năng nhảy lên.

 “Đây là không đau chút nào sao?”

 Tay của hắn vừa nhấc lên, Diệp Tử đã vội vã nắm tay hắn, không cho hắn tiếp tục làm loạn, cười lấy lòng “Ca ca đừng giận, vết thương của A Tử thật sự không nặng, nhẹ hơn huynh nhiều. Chỉ là…chỉ là A Tử không dũng cảm được như huynh, vô cùng sợ đau. Trước đây Mẫu hoàng chê ta kiêu căng quá mức, đứt tay cũng phải quấy khóc mấy ngày. Nên mới nói, bị roi đánh như thế này thật không đau, nếu như đánh vào người ca ca, khẳng định huynh sẽ cảm thấy chỉ giống như bị con kiến cắn một cái mà thôi.”

 Cô đang sợ hắn tự trách mình! Lưu Bạch ý thức được điều đó, dường như cảm thấy cả trái tim đang dần dần mềm nhũn.

 Trẻ con ở độ tuổi này, lại là công chúa được nuông chiều từ bé đến lớn, rõ ràng sợ đau như vậy, rõ ràng chính cô cũng cần được bảo vệ, nhưng trong tình cảnh kia lại đi bảo vệ hắn, một hai ngày nay cũng biểu lộ trước mặt hắn một chút, lời nói hay ẩn ý lúc này cũng đều là không muốn hắn lo lắng, thật là hiểu chuyện đến mức hoàn toàn không giống như một đứa trẻ.

 “Biết mình sợ đau mà còn tùy hứng như vậy.” Chính hắn cũng không phát hiện giọng điệu của mình nhẹ nhàng đến mức nào, mang cả bao dung cùng thân mật, khiến Diệp Tử lập tức cười khe khẽ.

 “Muội không có tùy hứng!”

“Lần sau đừng như vậy.” Lưu Bạch nhẹ nhàng xoa xoa gò má cô “Như muội nói, ta cũng không có sợ đau, vì thế ba mươi roi cũng đâu có là gì, cũng giống như bị kiến cắn ba mươi lần thôi.”

 “Không.” Diệp Tử lắc đầu như trống bỏi “Cho dù huynh không cảm thấy đau, thấy ca ca chịu đòn, A Tử còn đau hơn chính mình bị đánh trăm ngàn lần.” Cô lè lưỡi, nở nụ cười xinh đẹp “Vì thế thực ra muội rất ích kỷ, vì không để mình bị đau đến mức như vậy muội mới nhào lên, lại còn có thể khiến ca ca đau lòng vì A Tử, rất có lời đúng không?”

Cho dù tính cách Lưu Bạch cực kỳ lãnh đạm, cũng bị lý lẽ chày cối của cô  làm cho buồn cười “Muội chỉ giỏi ngụy biện.”

 Diệp Tử bất mãn bĩu môi “Không phải ngụy biện, A Tử vốn nghĩ như vậy mà.” Cô lặp lại lời nói mà mình đã nói rất lâu trước đây, lần này lại nhìn thẳng chằm chằm vào mắt Lưu Bạch, từng câu từng chữ, kiên định chân thành “Trong lòng A Tử, ca ca quan trọng  hơn bản thân mình nhiều.”

 Lưu Bạch sững sờ, đột nhiên cảm thấy ánh mắt Diệp Tử sâu thẳm đến vậy, lại kiên định bất hối đến vậy, có chút suy đoán mơ hồ gợi lên trong lòng, lại thoáng gặp rồi đi, không nhìn thấy được, không nắm bắt được.

 Chỉ là, hắn chưa kịp nói chuyện, Diệp Tử đã bật cười, nhào lên ôm lấy cánh tay hắn, bắt đầu lắc lắc “Ha Ha, ca ca huynh cảm động đúng không? Nhìn xem, A Tử ngoan như vậy, ca ca cho A Tử xem bản y thư kia một chút đi.”

 ….

 Từ lúc Lưu Bạch hỏi thăm thương thế của Diệp Tử, Diệp Thanh Lam đã không đợi được mà bỏ đi, cô ngồi trong đại điện, vẻ mặt có chút hoảng hốt. Với tình hình hiện tại, cô lấy đâu ra can đảm để đối mặt với A Tử và Lưu Bạch. Hai người này, một người là con gái mà cô yêu thương nhất, một người là người là nam nhân kiếp trước liều cả tính mạng để báo thù cho cô, nhưng ngày hôm qua lại bị chính cô hạ lệnh quất roi…Cô ôm ngực, bất chợt có cảm giác không thở nổi.

Chỉ vì một tên nam nhân như vậy, một tên nam nhân như vậy! Mình đã từng yêu thương hắn bao nhiêu, trân trọng hắn, thương tiếc hắn bao nhiêu, lúc này lại muốn lột da rút gân hắn bấy nhiêu, vừa nghĩ đến, lúc hắn đang hoan ái với mình lại mưu toan làm sao có thể hại mình chết, cô cảm thấy ghê tởm đến muốn nôn mửa.

Biết Lý Tiếu Nhiên hiện tại còn đang hôn mê trên giường vì hôm qua trúng một chưởng của Lưu Bạch, cô hận không thể chém một kiếm giết chết hắn, thế nhưng, cô không thể làm như vậy. Những năm gần đây, Lý Tiếu Nhiên được cô lập thành Chính quân, hắn đã tạo được thế lực trong cung. Lý gia hiện tại cùng rất nhiều quan lại trong triều đều có quan hệ mật thiết, thế lực trong bóng tối lại càng đan xen chằng chịt, cỏ dại khó diệt, nhất định phải làm từ từ từng bước một.

☔️ Editor Nữ Nhi Hồng ☔️ ☔️ Admin Fanpage Nữ Nhi Hồng ☔️ . . ☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁⭐⭐⭐⭐ ⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐☁⭐⭐⭐ ⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐????????⭐⭐☁☁⭐⭐ ???????⭐⭐⭐??????⭐⭐⭐☁☁⭐⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐?????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐⭐⭐?⭐⭐⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐?????? ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????????????????????? ⭐??⭕??⭐⭐⭐??⭕??⭐??⭕??⭐⭐⭐ ??????????????????????? ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓ ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓ ???????????????????????

Discussion372 Comments

  1. Cuối cùng cũng đến lúc nữ chính trọng sinh, việc này sẽ thúc đẩy hay cản trở nhiệm vụ đều tùy thuộc vào hành động của A Tử nha. Nhưng mối quan hệ của A Tử với Lưu Bạch không còn đơn giản nữa rồi, chắc kết thúc không còn xa nữa đâu ^^

  2. ❤️‍ Thanh Thanh ❤️‍

    Lúc trước phạt chi giờ hối hận >,< nhưng cũng nhờ chị nữ hoàng này mà anh Lưu Bạch cảm nhận đc tình cảm của Diệp Tử

  3. Ầy tình hình bắt đầu căng thẳng lên rồi đây. Nguyên nữ chính đã trọng sinh, giờ Diệp Tử với nam chính vẫn còn thổ lộ. Thôi thì tiếp tục chờ hành động tiếp theo của Diệp Tử vậy.

  4. Đã trọng sinh rùi hiu hiu bảo mà sao khiếp trc đừng nên làm gì quá đáng với những ng thân của mình. Không biết Mẫu hoàng aex dụ dỗ anh Bạch kiu j đây

  5. Anh tự cởi áo kìa * chảy máu mủi *
    Aizz nữ chính trọng sinh thành công roài ^^ Lo quá ^^
    MÀ anh quả thật là thiếu thốn tình cảm trái tim cần đc yêu thương á ^^
    Băng ca ca đừng buồn a~~ có diệp tỷ rồi a, đừng buồn nga ~~~ * vỗ vai vỗ vai * ^^

  6. Đọc xong chương này thất nữ đế tuy trọng sinh nhưng khả năng thay đổi cục diện hơi thấp, vì Diệp Tử khá là nhanh chân rồi

  7. hoạn nạn thấy chân tình ? lần này thì a Lưu Bạch cảm động r, chẳng qa chưa ý thức đc thôi. chắc do vde tuổi tác. mà buồn cười vụ nam bị nữ nhìn thân thể ở tg nữ tôn này quá đi. ??? nữ chính nguyên tác DTL đã trọng sinh, đang gặm nhấm ân hận. ko hy vọng bà chị này tới tranh tình cảm.

  8. Oi nu chinh cung may chua biet diep tu co tinh cảm voi luu bach nêu khong khong biet sao nua. Nu chinh có lẽ lúc dau là cảm dong vì kiep truoc sau nay moi yêu qua. Coi bo cang ngay cang gay can

  9. Ôi chaoooooooooo thức tỉnh đã quá muộn màngggggggggg :3 :3 :3 Tỷ à tỷ đang tranh nam nhân vs mẫu thân đấy. Muội thấy kiểu j thì tỷ cũng thiệt thôi à :3 Ý nhầm, được thôi à chứ :v

  10. Sự thật mất lòng hoàng thượng ạ. Lúc đắm chìm trong nhuyễn ngọc ôn hương không nghĩ đến tình thân thì sao không oán hận gì. Đến khi nhận ra sự thật thì loi choi gì.

  11. ai đây là đế quốc của nữ nhi. Nhìn đi ngó lại trung quốc cũng có một thời của võ mị nương… tuy không giống nhau về bản chất nhưng đều tôn nữ quyền đúng không???

  12. Diệp Thanh Lam trọng sinh rồi, nhưng cho dù có làm gì cũng chẳng thể thay đổi được trái tim Lưu bạch nữa. 1 năm qua, cô đã làm sai mà ko thể sửa. Đời người, để lỡ chính là lỡ cả đời. Chỉ trách cô gặp phải một Diệp Tử quá cao tay thôi

  13. chừa chưa, đánh người ta cho đã rồi bây giờ hối hận. Nhưng giờ hối hận quan tâm anh thì chẳng có ích gì , anh là của Diệp tỷ, Diệp tỷ quan tâm anh là đúng nhất không cần nữ chính phải nhọc lòng

  14. Bây giờ mới biết hối hận thì làm được gì. Nếu như kiếp trước chết đi trùng sinh lại luôn mà linh hồn không đi lung tung thì bây giờ chắc chắn cũng chẳng để ý có một Lưu Bạch đâu. Mình rất ghét những người kiểu thấy người ta không kể tính mạng cứu mình, cảm động gì gì đó rồi nghĩ người ta yêu mình mới như vậy. Sao lúc trước đâm đầu vào yêu cái tên Lý gì đó rồi khi biết bộ mặt thật lại kinh tởm này nọ. Không có lửa làm sao có khói. Nếu lúc trước bà nữ hoàng không si mê vậy thì bây giờ có phải tốt hơn không

  15. Diệp Thanh Lam theo như thấy là một người si tình, phóng khoáng trong tình yêu. Không chừng sau này chính chị ấy là bà mối của hai người kia luôn ấy chứ =))))) “Con gái, đừng lo tuổi tác. Có mẹ lo hết cho con.” =))))

  16. Thường thì trong mấy cuốn trùng sinh, kiếp trước của nhân vật chính rất cẩu huyết. Vậy nên nữ chính chẳng có tội gì cả. Chỉ tại kiếp trước mắt mù mà thôi. Kiếp này sáng mắt nhưng muộn ròi diễm ạ. Chị Diệp Tử đã nhanh tay nhanh chân tóm anh Lưu Bạch rồi. =))

  17. nữ hoàng trọng sinh rồi nhưng mà cho dù có làm gì cũng đã muộn, diệp tử hi sinh thầm lặng hơn ba năm với huynh mà mãi huynh mới thích chị trong khi đó nữ hoàng còn đánh trọng thương và làm vỡ ngọc bội của mẫu thân huynh ấy để lại thì làm sao khiến huynh cảm động chứ

  18. giờ ma hối hận, giờ ms cảm thấy tự trách có muộn quá kh, chỉ vcos xin lỗi là xoa dịu đc lòng ngta chắc, còn nói đây là tín vật mẹ LB để lại. Nữ chính chúc phúc cho hai ng kia đi đừng quấy phá là ok

  19. Đọc tới đây mới thấy bà hoàng quá dại trai, chết là phải. Cơ mà nữ chính trọng sinh rồi không biết mẹ con có đấu đá nhau không nhỉ * cười gian*

  20. Thôi hiện tại bạn nữ chính chỉ mang tâm áy náy, biết ơn với Lưu Bạch chưa phát sinh tình yêu gì đó. Chứng kiến cảnh Diệp Tử thân mật với Lưu Bạch cũng tốt, sau mày cứ làm bà mẹ vợ tốt yêu chiều con gái con rể là được.
    Lưu Bạch động tâm rồi. Trước sự tấn công của Diệp Tử người nào vẫn thờ ơ thì người đó phải tạc từ sắt mất.

  21. Diệp tỷ ơi, cố gắng lên ! Nữ chủ đang không muốn tranh giành với con gái mình, lợi dụng lúc này phải đánh bại >.<
    Cảm mơn editor nhiều lắm a~ ?

  22. Thao Nguyen Phong

    Đã muộn rồi. Đợi bà hoàng đế trọng sinh sống lại, LB đã lọt hố DT rồi còn đâu. H chỉ là quan hệ mẹ vợ và con rể thôi nhen.

  23. Vậy vương hậu à, thay vì cảm thấy hối hận thì chị hãy nghĩ đến tình cảm của con chị và ân nhân của chị đi. Buông tha cho chọ đi a ~ cho họ đến với nhau đi ~

  24. Tranghuyennguyen

    Diệp Thanh Lam, hey cuối cùng cũng có chút bộ dạng nữ hoàng. Người ta nói người phụ nữ vì người mình yêu có thể hi sinh tất cả, nhưng mà có thể vì suy cho cùng chỉ là nữ phụ nên mình chả sinh ra được tí ti đồng cảm nào

  25. Nữ chủ trọng sinh rồi, nhưng một năm mặt dày của bé Tử cũng làm Lưu Bạch rung rinh rồi :v May mắn là bé Tử tới trước, nếu đồng thời xuất trướng cùng nữ chủ thì tình hình sẽ khó khắn đấy ~~

  26. Hối hận thì sao chứ, vẫn lấy giang sơn của mình làm trọng. Mặc đu biết Nữ Hoàng có gánh nặng trên vai vẫn phẫn bà không chịu được.
    Sắp tới chắc sẽ chen vào thế giới hường phấn của hai người Diệp Lưu kia đi.
    Chỉ mong Chính quân bị bà trị thảm, còn bà này thì hối hận đến già.
    Hừ.

  27. Hầy, thế thế thôi thì thế thế thôi chứ còn gì. Tác thành tác thành đi thôi bạn Lam êi. Nữ phụ sắp công lược được nam chánh rồi, buông đôi tay nhao ra thôu

  28. Cuối cùng nữ chính cũng trọng sinh trở về rồi. Hên là lúc ấy đánh Lưu Bạch và Diệp Tử nên giờ cơ hội nữ chính nhào vô Lưu Bạch gần bằng 0. Thế giới này với thế giới trước giống giống nhau. Cũng cách xa tuổi. Mà Lưu Bạch thì khó đối phó hơn.

  29. Có cảm giác nam chính kg có xúc tác là kg thể hiện tình cảm ra đâu.co khi nào nữ hoàng ghen tị chị Diệp nên giết tỷ chẳng hạn kg

  30. Trọng sinh lại cũng k kịp thay đổi cục diện đâu. Nam9 bị Diệp Tử cảm hóa rồi. Có tình cảm rồi. Bà kia ân hận cũng chịu =)) Từ lúc đánh 30 roi kia thì nam9 khéo sinh ra ác cảm rồi

  31. 1 bà mẹ đáng xấu hổ, ko ns kiếp này đánh cả con gái mình, mà kiếp trc dù có bù đắp đc cho Lưu Bạch nhưng sau cùng vẫn lãng quên con gái, chả hiểu làm mẹ cái kiểu gì

  32. cuối cùng thì nữ chính cũng trọng sinh rồi a, nhưng mà có những chuyện đã thay đổi rồi, không biết khi nữ chính phát hiện ra con gái và người mình muốn chiếm lấy yêu nhau thì sẽ thế nào nhỉ?

  33. 2 ng mật ngọt chết đi được ??. Nữ chính kiếp này không biết tiếp theo sẽ thế nào với Lưu Bạch nhưng ít ra cũng tỉnh táo trong việc xem lại người đàn ông bên cạnh mình rồi.

  34. tại sao nữ chính hk ở lại lâu hơn như vậy là sẽ nghe đk tình cảm của Diệp Tử r, như vậy là sẽ bị ngược thậm tệ hơn nữa r <3 cảm ơn nhóm dịch <3 truyện rất hay <3 truyện nào của nhà cũng rất hay mới đúng <3

  35. mong là nữ chính thấy tình cảm của con gái rồi sẽ tác thành cho họ chứ đừng có kiểu độc ác rồi chia rẽ này nọ ghét lắm >.<

  36. mình nghĩ nữ chính nhìn thấy cảnh kia thì cũng k còn ý gì với nam chính nữa đâu
    giờ chỉ mong chị toàn tâm toàn ý mà trả thù tên căn bã kia để chị yêu DT dễ dàng công lược nam chính thôi haizz

  37. nữ hoàng đừng tham lam quá, đừng lấy gậy đánh uyên ương. nữ hoàng cứ tập trung mà xử lý quân tạo phản vào cải cách đất nước cho nhân dân nhờ

  38. Haiz, ta nói này nữ chính hà, nàng có thể đừng cản đường của Diệp tỷ tỷ không, muốn diệt trừ Lý gia kia thì cứ diệt trừ, sao lại cứ phải xen vài 2 người học vậy hả??!!

  39. Đại Tổ Tông

    Phải công nhận một điều truyện lúc đầu t/g viết ví không chắc tay địv cũng không hứng thú lắm , nhưng cành về sau thì t/g viêt rất chắc tay vungc rất hay nữa -!!!

  40. Ài, bà hoàng đế kia lằng nhằng quá. Chém thì chém đi, phanh thây thì phanh thây luôn đi. Sợ gì? Cùng lắm thì chém luôn cả họ nhà ông chính quân luôn.

  41. Muộn rồi chị eiii :)) chị đừng có mà rảnh rỗi sinh nông nỗi đi chọc phá hai người sắp thành đôi kia là được roi =)))

Leave A Reply