[Edit] [Xuyên nhanh] Nữ Phụ Công Tâm Kế – Thế giới 5 – Chương 5

405

Chương 81: Nam chính là hoa thủy tiên (5)

line029_zps427a3ced

 Đột nhiên người sứ thần trung niên kia mở hộp gỗ trong tay, không biết động vào cơ quan (1) nào mà ngay lập tức từ trong hộp bay ra ba tia bạc bay thẳng về hướng Diệp Thanh Lam. Gần như Lưu Bạch là người đầu tiên có phản ứng trong tất cả mọi người, con ngươi hắn co lại, trong nháy mắt từ đầu ngón tay bắn ra ba cái ngân châm (2) làm lệch hướng hai mũi ám khí còn lại một cái vẫn như trước tốc độ không hề giảm.

(1) Chốt.

(2) Kim bạc.

 “Hoàng thượng!” Vốn Lý Tiếu Nhiên đang dựa vào người Diệp Thanh Lam nhưng lúc này đôi mắt hắn trấn tĩnh, nhanh nhẹn nghiêng người chặn lại mũi ám khí đáng nhẽ bắn về phía Diệp Thanh Lam.

 “A” Ám khí đâm vào da thịt, hắn đau đến mức rên lên một tiếng.

 “Tiếu Nhiên!” Men say trong Diệp Thanh Lam tan biến trong nháy mắt, cô chỉ cảm thấy trong lòng đau xót, lửa giận bốc lên khiến cô hận không thể chém nghìn vạn nhát đao lên kẻ làm tổn thương Lý Tiếu Nhiên

 “A!” Cung nữ cách sứ thần kia nửa bước hét lên một tiếng, cả người ngã xuống đất.

 Sứ thần Vũ quốc ra hiệu, các thiếu niên chân trần đang ở trên đài hiến vũ nhìn thấy tín hiệu thì vẻ mặt lập tức thay đổi, từ bên hông lấy ra những cây chủy thủ (3) dài ngắn khác nhau. Đồng loạt hướng về phía Diệp Thanh Lam đánh tới.

(3) Dao găm, cây kiếm ngắn.

 “Có thích khách!” “Hộ giá”

“Bảo vệ hoàng thượng.” Rốt cục trong đại điện các đại thần, thị vệ cũng chậm chạp phản ứng, rút kiếm chạy ra khỏi chỗ ngồi.

Nhưng mà đó cũng chỉ là chút công phu ít ỏi, một người trong số các thiếu niên chân trần đã vọt lên trên đài, hắn mang ra một thứ ánh sáng thâm trầm chém thẳng về phía Diệp Thanh Lam. Lúc này Diệp Thanh Lam đang ôm Lý Tiếu Nhiên, vì có cảm giác say nên đầu óc có chút choáng váng, chỉ có thể nhanh chóng lùi về phía sau.

 Tiếng đao kiếm va vào nhau “Keng” một tiếng, Diệp Thanh Lam theo bản năng nhắm mắt lại. Sau đó nhanh chóng mở mắt ra đã thấy có người chắn ở trước mặt họ. Vào giờ phút nguy hiểm này, bóng người Lưu Bạch lẫm liệt mà kiên định, hắn vứt chiếc ly vàng cản một đao vừa rồi, nghiêng người tiến lên, cùng kẻ kia giao đấu.

 Diệp Tử vừa đứng dậy thì đã có ba bốn thị vệ vây quanh cô. “Các ngươi không cần để ý đến ta mau đến bên mẫu hoàng đi.” Trong lòng cô lúc này cực kỳ lo lắng. Trong nguyên tác, tác giả tốn rất nhiều từ ngữ kể về việc sau khi nữ chính sống lại nhưng không có miêu tả kỹ tình cảnh bây giờ. Chuyện này chỉ được nói qua bằng vài từ đơn giản, là do Lý Tiếu Nhiên lập kế muốn gây bất hòa giữa Lăng Quốc và Vũ Quốc. Tất nhiên nữ chính Diệp Thanh Lam chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì nhưng Lưu Bạch thì không rõ. Dù sao, trong nguyên tác, Lưu Bạch chưa bao giờ tham gia yến tiệc.

 Cô nhìn Lưu Bạch dùng quyền cước đối đầu với một đám người cầm đao kiếm kia, sợ hãi đến đầu đầy mồ hôi lạnh. Bọn thị vệ lại toàn vây quanh những kẻ quyền quý, hoàn toàn không có ai ra giúp hắn

 “Công chúa thứ tội, thuộc hạ chỉ phụ trách bảo vệ công chúa. Bên kia nữ hoàng đã có người khác bảo vệ.”

 “Hây” Cô tức giận giậm chân một cái, cũng không dám chạy loạn làm mọi người thêm rắc rối chỉ có thể núp ở một góc nhìn chằm chằm không chớp mắt nhất cử nhất động của Lưu Bạch.

 Những thiếu niên kia người nào người nấy đều là kẻ tàn nhẫn, từng chiêu của họ hoàn toàn không để ý đến tính mạng của chính mình. Nơi này dù sao cũng là quốc yến, bọn thị vệ đều có phần lơ là, canh phòng không tính là nghiêm ngặt vì thế một khi xảy ra chuyện, người của bọn họ vốn không đủ. Huống hồ phải đối đầu với những kẻ không để ý đến tính mạng như thế này tức khắc số người của bọn họ đã hao tổn đi một nửa.

 Lưu Bạch vẫn liều chết thủ trước người Diệp Thanh Lam, lúc này mấy kẻ còn lại cũng tiến lên vây đánh. Hắn bảo vệ không cho nữ chính bị thương, trong lòng lại lo lắng nên từ từ hắn bị dồn vào thế yếu.

 Chính là vào lúc đang giao đấu này, đột nhiên xoẹt qua một ánh sáng bạc nhắm về phía Diệp Thanh Lam, Lưu Bạch liếc mắt nhìn kẻ tấn công, ngay tức khắc nhào thân lên phía trước.

 “Lưu Bạch!” Diệp Tử theo bản năng thét lên một tiếng kinh hãi sau đó lại lập tức che miệng.

 Một cây kiếm đâm xuyên qua ngực Lưu Bạch, thanh kiếm lập tức rút ra, máu tươi đỏ sẫm chói mắt. Ánh mắt Lưu Bạch sắc bén, đá một cước về phía cổ tay của kẻ nọ, thanh kiếm rơi xuống đất. Mũi chân hắn hất lên một cái đem thanh kiếm cầm vào trong tay, sau đó vung hai thanh kiếm lên, trên cổ ba tên trước mặt xuất hiện một vệt máu, lập tức tắt thở.

 Từ đầu đến cuối vẻ mặt Lưu Bạch lạnh nhạt lại hờ hững, giống như vết thương kia không phải trên người hắn.

 Viện binh cuối cùng cũng tới. Những tinh binh được huấn luyện nghiêm chỉnh nhanh chóng khống chế được cục diện.

 “Tiếu Nhiên, Tiếu Nhiên, người đâu, mau truyền thái ý.” Trong mắt Diệp Thanh Lam lúc này dĩ nhiên không thấy được gì khác, trong mắt cô chỉ có bóng dáng Lý Tiếu Nhiên suy yếu ngã trong lòng mình. Tân khách đến tham dự yến tiệc đều bị dọa sợ, cũng không ít người trong lúc hỗn loạn mà bị thương. Trong đại sảnh là một mảnh ồn ào bất an.

 Diệp Tử nhìn dáng vẻ nữ chính bây giờ thì biết ngoại trừ Lý Tiếu Nhiên ra Diệp Thanh Lam cũng không có tâm trạng để ý những cái khác. Cô nhíu mày, gọi thị vệ trưởng, ra lệnh đem tất cả thích khách giam vào đại lao, lại phái người trấn an tinh thần những vị khách tham gia yến tiệc. Những người không bị thương thì hộ tống họ xuất cung, người bị thương trước tiên sẽ được y đồ (4) băng bó đơn giản.

(4) Học trò của thái y

 Trong thái y viện chỉ có bốn, năm người trực, lúc này tất cả đều bị triệu đến chỗ Lý Tiếu Nhiên. Không hiểu sao trong lòng Diệp Tử cực kỳ sốt ruột, tìm trong điện một vòng cũng không thấy bóng dáng của Lưu Bạch, cô vội vàng nhấc váy chạy về hướng nơi ở của hắn.

 “Mỹ nhân ca ca.” Cô vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, vẻ mặt cô càng thêm lo lắng hoang mang.

 Lúc này Lưu Bạch để trần người trên, mấy lớp băng gạc hắn vừa băng bó lên vết thương đã nhuộm đỏ thế nhưng vẻ mặt Lưu Bạch không thay đổi, hắn mím môi nhanh chóng băng bó vết thương, rồi sau đó mặc quần áo vào.

 Sau khi chỉnh ống tay hắn mới mở miệng: “Có việc gì?”

 “Tại sao mẫu hoàng không phái ngự y đến đây?” Giọng Diệp Tử nghẹn ngào.

 “Không cần thiết.” Sắc môi hắn tái nhợt, Lưu Bạch ngồi trên bàn sách kê một đơn thuốc đưa cho Diệp Tử, ánh mắt rơi trên khuôn mặt cô, “Lo cho ta à?”

 “Ừm.” Diệp Tử cắn môi, gật mạnh một cái.

 “Muội dựa theo đơn thuốc này mà sắc. Đến Thái y viện lấy một chút thuốc chắc không làm khó muội chứ.”

 “Được” Diệp Tử lại gật đầu sau đó cầm đơn thuốc xoay người đi ra cửa cũng không để ý việc mình đường đường là công chúa một nước lại bị người khác sai bảo.

 Đợi đến lúc cô mang thuốc quay lại, Lưu Bạch đang nghiêng người dựa lưng trên giường đọc sách, phong thái thanh nhã, thong dong kiêu ngạo giống như thường ngày.

 “Ca ca.” Diệp Tử đến trước giường hắn ngồi xuống. “Uống thuốc đi.”

 Lưu Bạch đưa tay nhận lấy chén thuốc, ngửa đầu một hơi cạn sạch sau đó liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Tử bất ngờ đến nỗi trợn mắt ngoác mồm. Trên tay cô vẫn đang cầm một miếng mứt hoa quả muốn đưa tới, mặt mũi cô nhăn hết vào một chỗ, nhìn Lưu Bạch như nhìn quái vật: “Ca ca uống không thấy vị gì à? Vừa nãy A Tử trộm uống một hớp, đắng muốn chết đi được phải ăn ba miếng mứt quả mới đỡ đi đấy.”

 Lưu Bạch để bát thuốc sang một bên, “ Người lớn đều là như vậy, chỉ có trẻ con mới sợ uống thuốc thôi.”

 Diệp Tử tỏ vẻ nghi ngờ: “Ý ca ca là đợi muội lớn rồi uống thuốc sẽ không thấy đắng sao.”

 “Đúng vậy.”

 Cô thầm lườm một cái, khi nào mà Lưu Bạch học được cách dỗ cô thế này.

 Cô thay đổi chủ đề, trên mặt nửa kinh ngạc nửa lo lắng, “Vết thương của huynh chảy nhiều máu quá, có đau không?”

 Lưu Bạch hơi khựng lại một chút: “Không đau.”

 “Trước đây mỗi lần muội bị thương đều khóc rất lâu, sao ca ca lại không khóc vậy!” Diệp Tử dựa theo ngôn ngữ của trẻ con mà mở miệng, đôi tay nhỏ nhẹ nhàng đặt lên vết thương của Lưu Bạch muốn chạm vào nhưng lại không dám.

 Trong lòng Lưu Bạch không nhịn được khẽ run lên, lại nhớ đến một vài hình ảnh mơ hồ, ánh mắt hắn trống rỗng không có tiêu cự, đột nhiên toát ra một nỗi cô đơn sâu thẳm. Không biết có phải vì đã lâu rồi chưa có bị thương nặng không, hắn cố kiềm chế những suy nghĩ mê muội của mình trong lúc băng bó. Khi đó đột nhiên hắn lại cảm thấy mấy phần oán giận, rõ ràng đã sớm quen với chuyện này nhưng vào thời khắc đó không rõ cái gì đã làm nhiễu loạn tâm trạng bình tĩnh của hắn.

 Mùa xuân đến, chú chim nhỏ ngoài phòng hót líu la líu lo, mấy ngày trước vừa có một trận mưa xuân, cây cỏ hoa lá côn trùng con người đều cảm thấy vui vẻ nhưng tất cả đều không thuộc về hắn. Hắn chỉ có một thân một mình cắn răng chịu đựng tự mình băng bó vết thương, thực chất hắn rất mệt mỏi nhưng cũng không nhờ ai thay mình châm cứu cầm máu, rõ ràng mắt hắn bị bao phủ bởi một lớp sương mù thế mà những ngón tay không hề run rẩy làm xong tất cả mọi việc.

 Chính vào lúc đó, Diệp Tử vội vàng chạy vào phòng hắn trên người còn có hương hoa nhiễm phải trên đường, giọng nói hoang mang khẩn thiết giống như sợ chỉ một giây sau thôi hắn sẽ biến mất.

 Dường như trong thời khắc đó có lẽ hắn đã xúc động nếu không tại sao lại đột nhiên hỏi cô có phải lo lắng cho mình không đây!

 “Ca ca.” Có thể thấy Lưu Bạch lâu như vậy vẫn không trả lời, Diệp Tử nhẹ kéo ống tay áo hắn.

 “Khi còn nhỏ ta bị thương đều không khóc, đã quen như vậy rồi.” Nếu như có thể, ai mà chẳng muốn sống thật vui vẻ, ai mà lại không muốn dù có trời sập xuống cũng có người chống đỡ cho mình nhưng nhưng thứ đó cũng chỉ là nếu như mà thôi. Cuộc sống sẽ dạy cho chúng ta phải trở nên mạnh mẽ.

Hắn nhìn đôi mắt có chút mù mịt hồ đồ của Diệp Tử, đưa tay đặt lên đầu cô: “Không sao, sau này có bị thương muội vẫn có thể khóc.” Dù sao cũng sẽ có người dỗ muội.

Diệp Tử bĩu môi: “Muội không muốn, muội cũng phải như huynh, sau này không tiếp tục khóc nhè nữa.”

 Đối với tuyên bố của cô Lưu Bạch không có ý kiến, quay đầu lại tiếp tục đọc sách trên tay.

 Không biết Diệp Tử nghĩ đến cái gì, vẻ mặt trở nên tức giận: “Lần này mẫu hoàng thật sự quá đáng, mỹ nhân ca ca vì cứu mẫu hoàng mới bị thương nặng như vậy nhưng mẫu hoàng lại triệu hết thái y đến Phúc Hoa cung. Vừa rồi A Tử muốn gọi một người đến trị thương cho ca ca cũng không có ai để gọi. Nếu như ca ca xảy ra chuyện gì thì biết làm sao bây giờ, nếu như bị thương mà không biết băng bó thì thế nào. Mẫu hoàng cũng chỉ quan tâm đến chính quân của người liền ngay cả lễ nghĩa cơ bản cũng không để ý.

 Những câu nói của cô không giống với lời oán giận của trẻ con, thật sự có chút khó nghe.

 “A Tử” Lưu Bạch nhẹ gọi tên cô.

 “Vốn là như vậy mà. Coi như trước đây mẫu hoàng đã giúp ca ca, ca ca cũng đã cứu mạng mẫu hoàng và A Tử trả nợ rồi còn gì. Lần này huynh vì cứu mẫu hoàng nên bị thương, lẽ ra huynh phải là ân nhân của của người chứ. Thế mà người đối với ân nhân của mình thờ ơ không quan tâm đến như vậy. Cả ngày mẫu hoàng chỉ dính lấy Lý chính quân cái gì cũng không quản, cũng không thượng triều, dù sao trên căn bản mẫu hoàng cũng không quan tâm đến thần dân của người.”

 “Diệp Tử.” Giọng nói của Lưu Bạch chưa bao giờ nghiêm khắc.

 Mắt Diệp Tử đỏ hoe, cắn môi không nói lời nào.

 Lưu Bạch có chút bất đắc dĩ: “Lần trước muội rơi xuống nước, nữ hoàng cũng vì Lý chính quân mà thờ ơ với muội sao không thấy muội nổi nóng như bây giờ?”

 “Làm sao ca ca lại so sánh với A Tử.” Diệp Tử bướng bỉnh xoay đầu, bàn tay nhỏ nắm thành nắm đấm, câu nói thứ hai vì giọng nói quá nhỏ nên không nghe thấy.

 Nhưng Lưu Bạch lại có nội lực vẫn có thể nghe rõ ràng từng từ cô nói. Bổng nhiên sắc mặt hắn thay đổi, xoay đầu ánh mắt phức tạp nhìn về phía Diệp Tử.

 Câu nói kia của cô là: “Ca ca ở trong lòng A Tử so với muội còn quan trọng hơn nhiều.”

 Tức khắc, tâm trạng trong lòng hắn lúc này khó có thể miêu tả.

 Lâu sau, Lưu Bạch mới ổn định lại tâm trạng của mình, giọng nói bình thản: “Không có gì là đáng giá hay oán giận cả. Bất quá đó là những việc hoàng thượng nên làm, nhân chi thường tình (5) mà thôi”

(5) Thói thường của con người

 “Nhân chi thường tình?” Vẻ mặt Diệp Tử vẫn rất tức giận.

 “Lý chính quân là người trong lòng hoàng thượng để ý nhất mà ta  với ngài ấy mà nói cũng là người xa lạ. Ám sát lần này có rất nhiều người bị thương nhưng A Tử lại chạy thẳng đến chỗ của ta mà không đến chỗ chính quân thì tất nhiên mẫu hoàng muội sẽ đem hết sự chú ý của mình lên người mình quan tâm nhất. Ví thế, đây cũng chỉ là nhân chi thường tình thôi?”

☔️ Editor Nữ Nhi Hồng ☔️ ☔️ Admin Fanpage Nữ Nhi Hồng ☔️ . . ☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁⭐⭐⭐⭐ ⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐☁⭐⭐⭐ ⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐????????⭐⭐☁☁⭐⭐ ???????⭐⭐⭐??????⭐⭐⭐☁☁⭐⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐?????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐⭐⭐?⭐⭐⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐?????? ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????????????????????? ⭐??⭕??⭐⭐⭐??⭕??⭐??⭕??⭐⭐⭐ ??????????????????????? ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓ ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓ ???????????????????????

Discussion405 Comments

  1. ” ca ca trong lòng a Tử so với muội muội còn quan trọng hơn nhiều” Chời ơi, nói câu đó, ai mà không động tâm.keke. hi vọng không có chuyện gì xảy ra.keke

  2. Nam chính đã bước vào con đường bị dụ dỗ r :)) Diệp tỷ quả là số 1 :)) mà cứ thế này chắc bà nữ hoàng dù có trọng sinh cũng khó lấy lòng nam chính nhỉ

  3. Lưu Bạch thấy thương quá, lụi cụi tự băng bó. Diệp Tử phải tranh thủ cơ hội này quét sạch ý nghĩ báo ơn của anh đi chứ kẻo đợi đến lúc nữ chính trọng sinh thì khốn.

  4. có cảm giác a có chút mềm lòng, rung động rồi. nói vs chị ngày càng nhiều hơn, còn chịu khó giải thích, khuyên nhủ chứ. nhưng cách biệt 13 tuổi ko phải vde nhỏ đâu ?? thêm nữa giờ chị mới là loli 10 tuổi. aizz~~

  5. C diệp tử giỏi châm ngòi ly dán quã âhha thế này bà nữ hoàng trọng sinh r thì a cũng sẽ thấy có bóng ma tâm lý thôi
    Cơ mà bà NH vẫn chưa trọng sinh nhi??
    Mà có ai thấy a bắt đầu lung lay r k

  6. Cung khong biet thay nữ chính cản đao là vì trả ơn hay vì gì nữa. Có lẽ diep tử cũng có chút thành tựu đánh lâu như vay nam chính cũng moi chỉ cảm dong thoi nhg có mọt chút cảm giác van tot hơn la k

  7. Lưu Bạch đã sống chung với sự cô độc, tách biệt quá lâu rồi nên khi cảm nhận được sự quan tâm ấm áp, cảm nhận được sự tồn tại của bản thân trong mắt người khác thì hắn đã không biết rằng bản thân đã động tâm rồi :))

  8. Ta ghét bà nữ hòang này rồi nha. Ngta bị thương gần chết vậy mà bà ta ko truyền ngự y. Chỉ lo cho chính quân yêu dấu của bả mà thôi. Thiệt là hết nói nổi. Thứ người gì đâu. Chỉ tội cho anh Bạch. Haizzzzz.

  9. cứ tưởng chị lại lao ra đỡ cơ chứ.
    chị có phải trẻ con đâu, nên đương nhiên sẽ oán giận vậy rồi, anh nhận ra rồi phải không, chị phát tín hiệu vậy mà anh còn không nhận ra thì thôi rồi

  10. Diệp Thanh Lam cả đời sai lầm, trao tất cả tình cảm cho 1 kẻ có âm mưu tạo phản, cuối cùng chết trong hối tiếc. Còn người vì mình lại chẳng thể nhìn thấu. Đời người ấm lạnh, đâu phải nhìn là có thể thấy.

  11. Ta đánh ta đánh tại sao nữ hoàng ngươi không mời ngự y cho anh nam chính của ta, kiếp trước bị như vậy là đáng ít nhất người ta cứu mình , mình cũng phải biết kêu ngự y cho người ta chứ

  12. lòng anh đang rối bời và băng cũng đã tan được chút xíu xíu. Cuối cùng tình cảm của anh cũng có tiến triển. Diệp tỷ tiếp tục cố gắng làm băng tan a

  13. Chú em à, con người vốn sống theo bầy đàn đó, chú tianh cô độc cũng k làm nổi đâu, có A Tử rồi mà ? Mà cách ns chuyện nam chúnh đầy cmn gian xảo, nhất là khúc cuối •=•

  14. ahihi lưu bạch cx đồng ý a là ng chị ấy quan tâm nhất sao . vậy nên cx quan tâm lại ngta đi nha . mà diệp tử dương đông kich tây , bôi đen mẫu hoàng ghê thật nha

  15. Haizzz, đã biết trước là không đợi được lại có tình để người ta khổ tâm mà.
    Nhưng mà nhiệm vụ này cũng hết sức oái ăm a, giành nam nhân với mẹ…. ôi, đã thế cũng là đứa con không được sủng nữa chứ, kaka. Lôi ra chém 😛

  16. Mỹ nhân ca ca động tâm chút xíu rồi còn Diệp Tử tỷ tỷ thì càng ngày càng loli. Đóng vai một đứa bé để câu trai. =))

  17. chị thật là gian xảo vừa bôi đen nữ hoàng lại vừa bày tỏ tình cảm của mình để anh đón nhận mà lại không có thiện cảm với nữ hoàng

  18. Bà nữ hoàng trọng sinh lúc bị thương trong bữa tiệc mà hiện tại bà ấy ko bị thương thì bà ấy có trọng sinh ko nhỉ. Tình cảm của 2 nhân vật chính có bước tiến triển rồi, ko biết khi nào thì nam 9 bị cưa đổ đây

  19. Ahaha!^O^ tiên đoán thật chuẩn nha
    Lúc Lưu Bạch cứu Thanh Lam cứ sợ bà ta sẽ động lòng, may là không để ý đến ai ngoài người yêu của mình ● 3●
    Lưu Bạch động lòng rồi Y(^_^)Y

  20. Hồi trước thích thể loại trọng sinh cực. Xong giờ lại nghĩ những nv trọng sinh lại toàn là mất r mới hối tiếc. Xong ỉ mình có thiên cơ nên trả thù… Bla bla

  21. Vậy ta mới không hiểu sau khi trùng sinh sao có thể từ não tàn hóa thông mi h tuyệt đỉnh mưu kế đầy người, tầm nhìn sáng suốt tia một cái là thấy rõ trọng tâm, thấu hiểu âm mưu quỷ kế. Bà nữ hoàng đang có tư tưởng cần mĩ nhân không cần giang sơn sao mà bỏ bê cả chính sự vậy.
    Diệp Tử đang không ngừng bôi đen nữ chính nha. Thế này dù sau khi nữ chính trùng sinh Diệp Tử chưa cua được Lưu Bạch thì nữ chính cũng không dễ dàng tiến vào tim Lưu Bạch đâu.

  22. Mỹ năm ca ca làm.Người ta đau lòng quá. Lúc có thích khách chỉ chăm chăm bảo vệ hoàng thượng không thèm.bố thí cho a tử.north cái ánh mắt vậy mà người ta còn quan tâm đến huỳnh như vậy

  23. Mỹ nam ca ca làm người ta đau lòng quá. Lúc có thích khách chỉ chăm chăm bảo vệ hoàng thượng không thèm.bố thí cho a tử.north cái ánh mắt vậy mà người ta còn quan tâm đến huỳnh như vậy. Cứ tưởng a tử làm keo dính chuột lâu như vậy cũng có chút động tâm ai dè một chút cũng không thèm động

  24. có tiển triển có tiến triển
    đọc mà cứ có cảm giác diệp tử là con nít, xém tí quên luôn đây là truyện xuyên nhanh rồi

  25. Sao thấy tội cho “mỹ nhân ca ca” quá đi … Nhưng mà cục băng cũng tan bớt rồi, Diệp tỷ cố gắng lên >.<
    Cảm mơn các editor nhiều nhiều a~ ??

  26. Diệp Tử đáng yêu quá. Bạch Ca cũng thật cô đơn, nếu không phải bà điên kia được trọng sinh thì còn lâu anh Bạch mwosi được hạnh phúc. May còn có Diệp Tử. Thà yêu Diệp Tử còn hơn…

  27. Bà Diệp hoàng cũng si tình quá mà, hèn chi kiếp trước bị che mắt, chết mới ngộ ra. Nhưng mà Chính quân cũng đâu vừa gì, toàn là âm mưu và dối trá thôi. Tự dưng muốn ngược tra nam này quá >.< càng ngược thảm càng tốt Hừ hừ

  28. Cái bà nữ hoàng vô ơn thấy ớn, chắc bả nghĩ ngta phải cứu bả là đương nhiên, bị thương vì bả còn phải cảm thấy vinh hạnh vì được ban ơn nên mặc kệ ngta luôn quá. Cố lên nữ Diệp, cưa đổ bạn Bạch trước khi bả sáng mắt ra đi

  29. aizo, sao cảm thấy đợt này mỹ nam ca ca khó lấy lòng vậy trời, tạo độ hảo cảm thật khó . mà DTL cũng tội thật, si tình quá,

  30. mẫu hậu của n9 trong thế giới này cũng thật vô trách nhiệm, trong mắt chả có ai ngoài ng tình, từ lần c rơi xuống nước đến lần được na9 cứu này. con cái, ân nhân chả so sánh đc.

  31. Mỹ nhân đã rung động rồi. Chị diệp đã thành công bước đầu rồi
    Bà nữ hoàng thật sự k quan tâm gì đến chính sự thật à. Nếu vậy để bà trùng sinh hơi phí.

  32. Khi yêu ai trong mắt chỉ có người đó. Nữ chính chỉ lo lắng cho chính quân, bỏ quên Lưu Bạch. Nhờ vậy mà Diệp Tử có thể thể hiện bản thân. Mà mình thắc mắc, nữ tôn thì hình nam sinh con mà… Lạ lạ, thể loại nữ tôn ít truyện nên đọc thế giới này thấy ngộ ngộ.

  33. Thực sự thực sự ghét cmn nữ hoàng kia ==” Nhưng thôi bà ta như vậy càng làm Diệp tử
    thuận lợi đến với nam chính. Băng sắp tan là băng sắp tan ?

  34. bà DTL này sao mê trai quá vậy, con gái cùng ân nhân của mình chả quan tâm gì cả. cơ mà Mỹ nhân ca ca hình như động lòng rồi

  35. Bánh Bao Muội Muội

    Ụ-Ụ Lần này thì nữ hoàng sai hoàn toàn rồi nhé, làm vua kiểu này, không thượng triều, không chăm lo đến đất nước, bị phế truất là điều hiển nhiên thôi, còn căm hận cái nỗi gì

  36. r a đã lung lay r *tung hoa* chị thật cao tay không hổ danh người đứng đầu top~ cảm ơn nhóm dịch nha<3 chỉ thấy hơi khó chịu là chị hk thật sự thật lòng với ai cả

  37. Nữ hoàng mê trai hèn gì sau này nước mất nhà tan. Hi vọng lão bà đừng có mà ham hố trở thành vật cản giữa caca và a tử

  38. Mẫu hoàng làm mẹ kiểu gì mà vô trách nhiệm quá thể, có mẹ như thế mà không đi giựt bồ thì cũng hơi uổng rồi =)) Mà chị sắp thành công rùi nhờ =)))

  39. nữ hoàng mà tham luyến sắc bỏ bê triều chính , bỏ bê con dân như vầy thì bị mất ngôi là chuyện thường, bị người tình lừa cho xoay chong chóng cũng đáng. Anh Bạch trong bản gốc ko biết là yêu nữ hoàng hay là chỉ trả ơn nhỉ

  40. Cuối cùng anh cũng rung động rồi :))) thề chứ đọc nữ chủ như này thì bị chết cũng đáng =)) hối hận cái xít ý :))) đọc theo cách nhìn nữ chủ trọng sinh thì cung oke thôi nma đọc theo cách nhìn của nữ phụ thì không thể nào nuốt nổi tính cách này của nữ chủ :))

Leave A Reply