[Edit] [Xuyên nhanh] Nữ Phụ Công Tâm Kế – Thế giới 1 – Chương 2

468

Chương 2: Chỉ muốn giam cầm em (2)

Rất nhanh từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói có chút khàn khàn từ một người đàn ông: “Này, Kiều Diễm, lại xảy ra chuyện gì?”

“Anh ta ngất xỉu ở nhà. Chú mau đến đây đi.” Diệp Tử ngồi trên giường, vừa gọi điện thoại vừa nhẹ nhàng bóp cánh tay của mình.

Giọng cô vừa truyền đến, Chu Hâm Vĩ liền kinh ngạc, trợn to hai mắt: “Diệp Tử? Sao lại là cô? Cô…Cô…”

“Đừng có cô cô. Điện thoại sắp hết hết pin rồi. Chú mau đến đây đi. Lúc ngất xỉu Kiều Diễm không cẩn thận đập đầu vào mép giường, chắc là sẽ hơi nghiêm trọng. Sắc mặt anh ta cũng không tốt lắm, có vẻ như do thiếu dinh dưỡng kèm theo thiếu ngủ. Chú mang những loại thuốc cần thiết rồi nhanh đến đây.”

“Rốt cuộc là…”

“Đúng rồi. Chú có chìa khóa dự phòng nhà Kiều Diễm đúng không? Chú biết đó, tôi cũng không có cách giúp chú mở cửa.”

Không đợi Chu Hâm Vĩ trả lời, Diệp Tử đã cúp máy. Cô kéo nhẹ xích sắt trên cổ nhưng vẫn cảm thấy hơi khó thở.

Diệp Tử nhìn Kiều Diễm bất tỉnh nằm trên mặt đất, cô do dự một lúc vẫn quyết định tốn sức đem anh ta đặt lên giường. Cô cẩn thận cởi giày cho anh ta. Sau đó cô nhàm chán ngồi bên cạnh, lẳng lặng nhìn anh ta

“Anh giam cầm em là vì yêu em sao?” Cô nhẹ nhàng vén vài sợi tóc trên trán Kiều Diễm, giọng nói dịu dàng ấm áp. “Nhưng tại vì sao em lại cảm thấy anh yêu em chưa đủ?”

Nói xong câu đó, cô liền nở nụ cười. Xoay người quay lưng về phía anh ta, cô cười khẩy, ánh mắt mê man, trống rỗng.

Không bao lâu Diệp Tử nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa. Tiếng bước chân vội vàng mang theo cảm xúc lo lắng. Diệp Tử thậm chí rất tốt bụng, xoay người đi đến hỏi thăm người đàn ông trung niên kia: “Hi! Chú Chu đã lâu không gặp.”

Chu Hâm Vĩ mang theo một hòm thuốc. Ông ta đầy ngạc nhiên và khó hiểu nhìn ánh mắt cô. “Xảy ra chuyện gì?”

Diệp Tử dang tay, đứng lên nhường chỗ cho ông ta: “Không phải đã nói rõ ràng trong điện thoại rồi sao? Chuyện là như thế đấy.”

Ánh mắt Chu Hâm Vĩ cực kỳ sắc bén như muốn xuyên qua lớp ngụy trang trên mặt Diệp Tử nhằm vạch trần nội tâm cô: “Tôi không nghĩ trong tình huống như thế này cô sẽ phản ứng như vậy.”

Diệp Tử thu lại nụ cười trên mặt, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn: “Vấn đề này chú có thể đợi Kiều Diễm tỉnh lại rồi chậm rãi thảo luận với anh ta. Hiện tại chú nên nhanh chóng kiểm tra cho anh ta xem đầu có vấn đề gì không thì tốt hơn đấy.”

Chu Hâm Vĩ lại liếc cô một cái. Cuối cùng cũng ngồi xuống tỉ mỉ giúp Kiều Diễm kiểm tra, ghi chép bệnh án.

Diệp Tử ở một bên câu được câu không nói chuyện với ông ta: “Gần đây anh ta rất bận sao?”

“Không biết.”

“Vậy tại sao anh ta lại có bộ dạng như tám trăm năm không ngủ thế?”

Chu Hâm Vĩ nghe vậy liếc cô một cái: “Cả ngày cô cứ bày trò ầm ĩ như vậy. Cô cảm thấy cậu ta có thể ngủ được sao?”

“A!” Diệp Tử nhẹ nhàng nở nụ cười. “Là tôi không đúng. Có cần đợi anh ta tỉnh lại rồi tôi xin lỗi không? Vì tôi khiến anh không thể ngủ. Thật là vô cùng xin lỗi.”

Có lẽ là do giọng điệu của cô thể hiện rõ sự mỉa mai nên khuôn mặt Chu Hâm Vĩ hơn nhăn lại: “Đã loạn đến mức này rồi, sao cô không thể cố gắng sống cùng cậu ta! Cô cũng biết tính cách của Tiểu Diễm…”

“Xin lỗi. Trước khi bị anh ta xích nơi này, tôi còn thật sự chẳng ngờ anh ta là loại tính cách này đâu.” Cô kéo kéo dây xích trên cổ mình. “Còn nữa, ông cho rằng như vậy cũng có thể cố gắng sống tốt cùng nhau sao?”

Chu Hâm Vĩ không biết nên trả lời như thế nào, có chút bất đắc dĩ thở dài: “Cô cả ngày nghĩ cách trốn ra ngoài mà Tiểu Diễm thà rằng giết cô cũng không muốn để cô phản bội nó. Giữa hai người nhất định…”

“Phản bội anh ta?” Giọng Diệp Tử rất nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước. “Đúng thế chăng? Anh ta chỉ để ý người khác có phản bội mình hay không.”

“Cô nói cái gì?” Chu Hâm Vĩ đang treo bình truyền nước cho nên không để ý cô nói gì.

Cô thản nhiên cười cợt: “Không có gì. Anh ta thế nào?”

“Không vấn đề gì. Vết thương trên đầu chỉ là ngoại thương thôi.” Vẻ mặt ông ta có chút khó coi: “Nhưng đúng là có thiếu ngủ cùng với không đủ dinh dưỡng. Thằng nhóc này, mặc kệ nhắc nhở thế nào nó vẫn cố chấp như vậy.”

Dứt lời, ông ta liếc đống bát đũa được bày ra một bên: “Bản thân cậu ta bận rộn đến nỗi cơm còn chẳng ăn nhưng lại dành ra thời gian để trở về nấu cơm cho cô.”

Diệp Tử chỉ cười, không phản bác.

“Khi nào anh ta tỉnh lại?” Cô quay đầu nhìn Kiều Diễm đang yên lặng nằm nơi đó, thật không ngờ là vẻ mặt anh ta có chút dịu dàng.

Chu Hâm Vĩ càng ngày càng cảm thấy khó tin. Từ lúc Diệp Tử bị Kiều Diễm giam cầm tới nay, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy cô dùng loại ánh mắt như vậy nhìn cậu ta. Một anh mắt giống như rất đang quan tâm, lo lắng cho cậu ta. Nhưng mà lát sau, ông cảm thấy suy nghĩ của mình có chút nực cười. Dù cho Kiều Diễm có làm gì ông đều đứng về phía cậu ta, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc ông tán thành với cách làm của cậu ta. Ông biết, với một người phụ nữ bình thường, dù lúc đầu cô ta có yêu người đàn ông kia hay không cũng tuyệt đối không thể nào chịu đựng được nổi cách đối xử biến thái, điên cuồng này của Kiều Diễm.

Ông đứng dậy nhìn từ đầu đến chân Diệp Tử lúc này đang đứng ở một bên. “Làm thế nào cô tháo được xích ở tay chân?”

Diệp Tử lấy ra chùm chìa khóa, quay quay trên ngón trỏ: “Sau khi anh ta bất tỉnh, tôi tìm thấy trên người anh ta.”

“Thế sao không nhân cơ hội chạy trốn?”

“Vì chìa khóa có mỗi hai cái. Cái chìa quan trọng nhất lại không có. Tôi cũng hết cách rồi.” Nói là như thế nhưng vẻ mặt Diệp Tử lại tỏ ra kiêu ngạo, không thèm để ý. Một chút tiếc nuối, hối hận cũng không lộ ra.

Chu Hâm Vĩ cười nhẹ, lại nhìn sang Kiều Diễm: “Cô sẽ không làm gì cậu ta chứ?”

Diệp Tử cười nhạo: “Nếu như tôi định làm gì anh ta thì gọi cho ông làm gì?”

“Nếu vậy tôi  đi trước, buổi chiều tôi có ca trực ở bệnh viện.” Chu Hâm Vĩ nhận ra thái độ của Diệp Tử thay đổi nhưng không nghĩ ra được lý do vì sao cô thay đổi. Trong lòng ông có chút phiền chán theo bản năng muốn rời khỏi đây. Ông chỉ là một vị bác sĩ riêng mà thôi, không cần thiết quản việc không đâu.

“Chờ đã.” Diệp Tử gọi ông ta lại. “Ông gọi điện đến công ty Kiều Diễm giúp anh ta xin nghỉ một ngày nhé.”

“Cô còn có thể lo lắng chuyện ở công ty anh ta?” Chu Hâm Vĩ quay đầu lại nhìn cô, gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Ông ta vừa đi, căn phòng lần thứ hai trở lại yên tĩnh. Diệp Tử chuyển cái ghế bên cạnh đến trước giường ngồi xuống. Cô nhìn Kiều Diễm, nhẹ giọng nói: “Nhìn xem, anh đối xử với em như vậy, bây giờ là báo ứng đấy!”

Đối với người đàn ông đang mê man này, cô hình như không còn chút kiêng dè nào. Bắt đầu nói ra những lời ngày thường mình không bao giờ nói.

“Cũng không biết giữa hai chúng ta là ai đang hành hạ ai nữa?” Cô cười nhẹ. “Cuối cùng vẫn muốn em thỏa hiệp trước mới được sao? Nhưng làm sao bây giờ, em một chút cũng không muốn thỏa hiệp. Bị anh đối xử như vậy sau đó lại thỏa hiệp. Em sẽ cảm thấy rất mất mặt.”

Không biết cô nghĩ tới điều gì, giơ tay ra tàn nhẫn véo má Kiều Diễm, bất mãn hừ một tiếng: “Anh không thể khóa tay em ở phía trước được à? Khóa trái phía sau khó chịu chết đi được.”

Mặt Kiều Diễm bị cô véo có chút hồng. Tốt xấu gì thì cũng không còn dáng vẻ trắng bệch không chút hồng hào như vừa rồi. Đột nhiên vẻ mặt Diệp Tử trở nên hơi khổ sở: “Từ hồi quen anh đến giờ, chưa lần nào em thấy dáng vẻ của anh lại giống như lúc này.”

Cô khẽ thở dài. Sâu thẳm từ một góc trong thâm tâm cô dâng lên từng đợt mệt mỏi, làm cho cô cảm thấy không còn sức lực.

Khi Kiều Diễm tỉnh lại, điều đầu tiên anh ta nhìn thấy lại là  Diệp Tử đang lẳng lặng nằm sóng soài nửa người trước giường. Anh ta cảm thấy có chút hoảng hốt. Đột nhiên ký ức rất lâu trước đây giống như trở lại làm anh ta không phân biệt được rõ mình đang ở đâu.

Không biết nghĩ tới điều gì, theo bản năng anh ta đưa tay muốn chạm vào cô gái chỉ cách mình vài gang tay. Đột nhiên nhìn thấy thứ trên cổ cô, ngón tay anh ta khẽ run giống như bị điện giật, thu tay lại.

Cuối cùng Kiều Diễm cũng nhớ lại chuyện xảy ra trước khi mình ngất xỉu. Ngay lập tức sắc mặt của anh ta trở nên nguy hiểm.

“Diệp Tử.” Kiều Diễm đưa tay đẩy cô một cái, nhìn tay chân cô động đậy, hơi nheo mắt lại.

“Ưhm.” Diệp Tử mơ mơ màng màng lẩm bẩm, lười biếng ngồi dậy ngáp một cái. Ánh mắt cô nhìn anh có chút mê man.

Kiều Diễm nắm chặt cổ tay cô, rất chặt. Giọng nói thật lạnh lùng: “Cô lại đang chơi trò gì?”

Tay Diệp Tử bị xích khóa lại đã bị cọ đến sưng đỏ, lúc này lại bị anh ta nắm chặt. Cô lập tức cảm thấy đau đớn. Cuối cùng cô cũng tỉnh táo, giọng nói không tốt: “Anh không thấy trên tay mình có cắm kim tiên à? Ứ máu bây giờ cái tên ngốc này.”

Kiềm Diễm sững sờ, giống như không nghĩ đến Diệp Tử vừa lên tiếng lại nói một câu như vậy.

“Này.” Cô bất đắc dĩ thở dài: “Nếu muốn nắm tay tôi thì có thể đổi tay. Tôi không muốn lại gọi cho chú Chu quay lại đâu.”

“Cô lấy di động của tôi?” Ánh mắt Kiều Diễm lóe lên nhưng vẫn theo lời nói của cô buông tay.

“Nếu không thì sao? Anh không cho rằng tôi giúp anh truyền nước chứ.” Nói đến đây cô có phần tức giận: “Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người chân tay khỏe mạnh, ăn mặc không lo mà cũng làm bản thân đói đến mức ngất đi. Thật là vô dụng.”

“Cô!” Kiều Diễm lập tức tức giận, hung dữ trừng cô: “Miệng của cô khi không bịt lại đúng là rất điếc tai.”

☔️ Editor Nữ Nhi Hồng ☔️ ☔️ Admin Fanpage Nữ Nhi Hồng ☔️ . . ☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁☁⭐⭐⭐⭐ ⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐☁⭐⭐⭐ ⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐⭐????????⭐⭐☁☁⭐⭐ ???????⭐⭐⭐??????⭐⭐⭐☁☁⭐⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐?????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐⭐⭐?⭐⭐⭐ ??????⭐⭐⭐⭐??????⭐?????? ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????⭐⭐⭐⭐????????????⭐ ??????????????????????? ⭐??⭕??⭐⭐⭐??⭕??⭐??⭕??⭐⭐⭐ ??????????????????????? ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓ ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓ ???????????????????????

Discussion468 Comments

  1. nhân vật nữ phụ này quả thật quan tâm đến nhân vật nam chính trg hệ thống này, có lẽ đã làm cho nam chính nhất thời không thể theo kịp tiết tấu

  2. ❤️‍Coizi606❤️‍ ?

    Ánh mắt Chu Hân ( Hâm ) Vĩ cực kỳ sắc bén như muốn xuyên qua lớp ngụy trang trên mặt Diệp Tử nhằm vạch trần nội tâm cô: “Tôi không nghĩ trong tình huống như thế này cô sẽ phản ứng như vậy.”

  3. ❤️‍Coizi606❤️‍ ?

    “Vì chìa khóa có mỗi hai cái. Cái chìa quuan ( quan ) trọng nhất lại không có. Tôi cũng hết cách rồi.” Nói là như thế nhưng vẻ mặt Diệp Tử lại tỏ ra kiêu ngạo, không thèm để ý. Một chút tiếc nuối, hối hận cũng không lộ ra.

  4. ❤️‍Coizi606❤️‍ ?

    Không biết nghĩ tới điều gì, theo bản năng anh ta đưa tay muốn chạm vào cô gái chỉ cách mình vài gan ( gang ) tay. Đột nhiên nhìn thấy thứ trên cổ cô, ngón tay anh ta khẽ run giống như bị điện giật, thu tay lại.

  5. ❤️‍Coizi606❤️‍ ?

    A, hoá ra là cả 2 người này đều còn cảm giác với nhau, 1 ng thì cho rằng ng kia yêu mình chưa đủ, ng còn lại thì lại cho rằng ng kia ko còn yêu mình nữa, ko bik khi nào 2 ng này mới tìm thấy tiếng nói chung đây 🙂

  6. ❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️

    K hiểu sao nhưng k thương nổi anh nam9 -_- nỗi đau của anh chẳng thể chuyển sang cho người khác được -_-chị ấy làm gì có lỗi với anh :v và cũng chẳng ai đáng bị anh đối xử như thế cả T__T

  7. Hehe chị bắt đầu công lược rồi, toàn đòn tâm lý, nhưng mà, nv nữ nguyên gốc cũng thích na9 nhưng không nói hay chỉ là do nữ 9 tạo cảm giác thế nhỉ, nếu không sao đi ngoại tình

  8. Diệp Tử quả nhiên có nhiều kinh nghiệm, cứ như vầy sẽ sớm thu được kết quả tốt nhỉ?
    Mong Kiều Diễm sớm thoát khỏi ám ảnh của mình để Diệp Tử bớt chịu khổ.

  9. Đúng là biết trước tình tiết truyện rất có ích.Mình thích nữ chính rất thông minh biết cách tăng tình cảm với nam chính mà không làm mất đi bản chất tính cách của nữ phụ mà cô nhặt vào.

  10. N9 so vs nu9 còn ngây thơ lắm :)))
    Ơ sao e thấy nu9 phải qua nhiều lần xuyên r ý
    Nhanh nhanh nhanh đọc siêu tốc để đuổi kịp m.n. nào *mua ha ha*

  11. hì hì Diệp tử quả thật là nữ phụ xuất sắc ^^ Nhập vai như thần. cảm giác chỉ là Diệp tử trong đos thật í~~~
    Không biết nữ chính làm thế nào để thu phục anh chàng mắc bệnh kiều này nhể!? ^^
    Nam chính cố lên, mau mau thích nữ chính của chúng ta đi nào~~~^^

  12. Thấy anh nam chính tâm lý có hơi vặn vẹo, nhưng mà các cụ dạy rồi “không có lửa làm sao có khói”, Kiều Diễm bản chất không xấu nhưng quá khứ của anh lại xấu xí vô cùng. T.T

  13. nam chính thật biến thái mà cũng thật đáng thương!
    nữ chính thì… khó nói! nếu như chị đang diễn để cho nam 9 xem thì thấy c diễn rất chuyên nghiệp oy, rất nhập vai! => câu chuyện rất nhanh sẽ kết thúc. tuy nhiên xét theo góc độ của nam 9 thì hơi thương cho anh ý, vì cảm thấy tình cảm này …ko trong sáng! nói ra thì thấy mình ngây thơ nh mà cứ cảm thấy 1 truyện mà nữ chính diễn còn nam chính như 1 ng bị che mắt ý, cứ ngỡ là mình gặp dk 1 ng yêu mình thật lòng, rồi đến kết chuyện ko biết tg sẽ xử lý tn?
    😛 nghe hơi buồn ha, nhưng mà mình cảm giác thế thui. chắc tại dạo này đang stress nên cảm xúc tiêu cực 😀
    dù sao thì tình tiết truyện vẫn rất thú vị. cảm ơn a/c/b rất nhiều!!!
    p/s: ko biết là do ngụ ý của tg or editor nh mà phần đầu khi chú Chu đến trong 2 câu liên tiếp nữ chính vừa gọi là “chú” xong sau đó lại gọi là “ông”: ” Đúng rồi. Chú có chìa khóa dự phòng … ông biết đó tôi cũng không có cách giúp ông mở của.”

    • ☔️ Hoàng Phương Khanh ☔️

      cảm ơn bạn nhé, chỗ đấy bọn mình chưa sửa lại. Trong truyện có chỗ xưng chú/ông là bọn mình dựa theo mạch cảm xúc của Diệp Tử

  14. Tỷ Diệp cần không cho mượn điện thoại nè *hừ* gọi hẳn 500 anh em tới dằn mặt hắn luôn cho ta a~~~~~~ nghĩ sao chơi xích cổ -_-

  15. Tại sao lại có cảm giác chị Diệp Tử thật sự quan tâm, có cảm tình với cái tên biến thái kia vậy, đọc phần đàu cảm giác không hiểu lắm về nhân vật Tử Diệp.

  16. Tự hỏi không biết những gì Kỳ tỉ nói trong lúc anh hôn mê là thật lòng hay là vì để hoàn thành nhiệm vụ nhỉ?! Làm đôi lúc đọc được mấy câu mật ngọt như vậy nhưng mình không thấy thoả mãn lắm –> hiệu ứng tâm lý gây cản trở cảm giác???

  17. ai củng quan tâm nhau mà mở miệng là xỉa xói đâm chọt nhau thế >.< rỏ ràng là chị lo cho thế kia mà, lo anh mệt , thiều dinh dưỡng , cỏn anh sợ chị đói hôm nào cũng về nấu cơm còn go

  18. Nhất thời anh không thích ứng đươc với sự quan tâm của chị nên anh không công nhận thôi, anh sợ chị giả bộ thay đỏi rồi tìm cách bỏ trốn

  19. yêu nhau mà ngược thân ngược tâm nhau thật mệt mỏi. a yêu n ko piy cách bày tỏ. nghĩ đến n chuyện tiêu cực .mong c thay đổi đc a. người xấu ko phải bản năng.cần 1đôi tay kéo họ ra

  20. Anh nam 9 này làm mình đau tim quá đi, mình mà gặp trúng tên điên như vậy chắc cũng khủng hoàng giống như nguyên chủ của Diệp Tử cứ thế mà đi luôn quá, chứ chẳng cả gan lật ngược tình thế đâu, huhu. Đáng sợ quá

  21. Kiểu này ai yêu được chứ hèn chi chủ thể tự sát. Có diệp tử chịu nổi thôi chứ là tui thà chết cho xong. Tra tấn tinh thần quá

  22. Bả trở thành bà cô độc miệng khi nào tui kh biết lun <: Cơ mà nam chính có vẻ hơi biên thái, nếu ghép cặp hai ng lại cũng coi như bà cô độc miệng vs đàn ông biên thái cũng tạm ổn (((:

  23. Chị Diệp Tử đáng thương quá à. Anh Kiều Diễm ơi có thể đừng đối xử tốt với chị một chút ko. Mình khóc a

  24. Bạn Diệp thật hiểu cách đi vào lòng Kiều Diễm mà, coi đi cứ vậy vài bữa thì sẽ tin tưởng rồi tháo hết còng cho Diệp Tử thôi. Chậc, hiện tại bạn Diệp đang diễn vai cô bé không tự nhiên, nghĩ một đằng nói một nẻo, rõ quan tâm đến người ta mà còn làm bộ xù lông như con nhím, nói lời châm chọc.

  25. Nam chính tuy có chút đáng thương thật nhưng cũng không được đối xử như thế vơi nữ chính chứ, dù gì thì nữ chính cũng giúp nam chính mà

  26. Không hiểu sao mình lại thấy anh này rất đáng yêu a… cơ mà chị Diệp Tử cũng quá tuyệt đi, Kiều Diễm thế nào cũng yêu chị sớm *cười man rợ*

  27. chị DT có vè bị ngược , nhưng chị cũng rất thông minh, a nam chính hơi tàn nhẫn, anh nhẹ tay với chị đi, không sau này hối đấy ,…

  28. anh nam chính như kiểu không dám tin ai ấy nhỉ? lúc nào cũng sợ có người phản bội mình? liệu ổng có yêu chị nữ chính thiệt không? hay do chị nữ chính phản bội nên ổng mới gian chị ấy lại??? sao sống mà mệt mỏi như vậy chứ?

  29. may mà chỉ gặp anh nam 9 này trong truyện thôi chứ ngoài đời thực ai mà chịu nổi ca bệnh này, chắc chỉ có diệp tử mới dám nhận thầu vụ này, điển hình cho thể loại bạn muốn đá mà chẳng được, cầu cho diệp tử cứu vớt anh này đi, không sẽ có bao nhiêu người chịu khổ bởi anh này!

  30. Dẫu biết rằng kiểu nam 9 có tính cách như thế này thường là do có một quá khứ đen tối, nhưng vẫn cứ cảm thấy việc làm của anh này đáng sợ quá :((( mà anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả…
    À mà quên, anh này ngay cả bản thân còn không thương thì hoa với ngọc đã là gì -_-

  31. Thật mong Kiều Diễm nghe được những lời thì thầm của chị nha, nếu nghe được chắc trái tim anh sẽ lung lay hay tự trách phần nào nhỉ, như vậy công cuộc của chị mới bớt gian nan đi phần nào :D. Cảm ơn editor <3

  32. Nữ chính thông minh thật, lúc đầu cứ tưởng loại nam chính này sẽ khó công lược xem ra cũng không khó lắm.

  33. Mài mò đọc lại để cmt mới có pass…có ai đồng chí hướng kg?.. Thể loại xuyên nhanh này la gu of minh nhưng hiện tại có ít truyện hay wá..npctk vừa xuyên nhanh vừa nv phụ..lót dép ngồi đọc

  34. Lạc Lam Dương

    Nam chính quá biến thái quá bạo lực . Tính chiếm hữu quá mạnh . Sao lại ngược thân thể chị nữ chính chứ

  35. tuy cách nam chính trói buộc nữ chính biến thái cơ mà vẫn quan tâm đấy chứ nhỉ? mà không biết DT đình dùng cách gì để quyến rũ được con người này tin tưởng và yêu nữ chính đây nhỉ?

    tks editor

  36. Có nhiều bọ quá. Hình nhue ban đầu cởi khoá rồi sau đó lại vẫn còn khoá? Bị khoá tay ở đằng sau nhưng dơ tay ra bóp má nam9? Nữ9 là xuyên vào tiểu thuyết sao vẫn nch như đã quen nam9 từ lâu? :D???

  37. a có nghi ngờ c thay đổi thì dù sao cũng phải thương hoa tiếc ngọc một tý chứ sao lại nhẫn tâm bóp tay c như thế chứ. Đau lòng giùm c luôn hà. Để xem sau c trừng trị a thế nào ~.~

  38. Tội nghiệp anh, yêu quá mà giam kiểu đó cũng hơi đáng sợ, này nữ 9 công lược vào nên biết trước, chứ ko là chắc sợ chết =]]

  39. Ực, đúng là không dứt ra được. Nhưng không hiểu lắm tại sao c lại nói vs n9 như v nhỉ? Ban đầu cứ nghĩ là do c muốn gài n9, công lược chiếm đóng. Cơ mà n9 ngất thật thì c tại sao lại có thể tình như thế? Huhu não ơi đừng chạy~

  40. Oa oa hấp dẫn quá đi… không biết Diệp Tử sẽ công lược như thế nào đây. Truyện này có thế giới nào SE k ta, muốn màn nam9 đau khổ khi nữ9 chết quá..

  41. Cảm thấy Diệp Tử khi xuyên vào đây làm thay đổi tính cách nhân vật nhiều quá. Từ thái độ căm ghét,muốn trốn thoát khỏi nam chính quay ngoắt một cái chuyển sang thái độ dịu dàng,quan tâm chăm sóc. Mình đọc thấy không thuận lắm,nhưng dù sao cốt truyện cũng rất hay.
    mong chờ diễn biến tiếp theo của truyện.

  42. Diệp muội muội đây là đang diễn xuất hay là thật lòng? Những lời nói kia thật sự làm người khác nghĩ rằng là thích Kiều Diễm =))))) cơ mà t thật sự thích Kiều Diễm ngaaaaaa~~

  43. ôi đúng kiểu ngạo kiều ._. thích mà cứ mạnh miệng, Diệp Tử chắc phải kiên trì lắm luôn trời người thường chịu gì nổi :))

  44. Oa nữ chính cao tay nhoa, không hổ là công tâm. Kiều Diễm, anh nên dịu dàng đi nha, không mốt lại hối hận.

  45. Đặng Thu Phương

    Yêu kiểu người như này chung thủy thì chung thủy thật đấy nhưng mà phải chuẩn bị tâm lý thât tốt…

  46. Cái ông bác sĩ riêng này kì quái sao á! đáng lẽ thấy cgai người ta bị xích nhốt phải tìm cách cứu. đằng này lại ủng hộ nam chủ nữa chứ.khó hiểu.

Leave A Reply