[Edit] [Xuyên nhanh] Cô bạn gái hoàn hảo- Chương 21: Đoạn Cẩn Tu (6)

193

Chương 21: Đoạn Cẩn Tu (6)

Editor: Shui

Beta: Cốc

 

Hạ Quý nhấn nút báo khẩn cấp chưa tới nửa giờ thì nhân viên cứu hộ đã đến.

Tiếp đó là một chút ánh sáng le lói hiện lên, rồi đột ngột bừng sáng.

Không khí mát mẻ ngay lập tức ùa vào không gian nóng bức, là mùi của gió.

Đoạn Cẩn Tu có thể nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài, hắn cảm giác được không khí thay đổi. Tay bị nắm chặt bỗng được thả lỏng một chút, sau đó hoàn toàn bị buông ra.

Bên tai ong ong, đầy những thanh âm ồn ào.

“Tổng giám đốc, ngài có sao không?” Có người đưa nước cho Đoạn Cẩn Tu. Anh sờ sờ biết là nước khoáng mới chậm rãi uống một ngụm.

“Không sao.” Đoạn Cẩn Tu chần chờ một lúc mới mở miệng. Vừa mở miệng liền phát hiện giọng nói vừa khô lại vừa chát.

Bị nhốt ở thang máy không biết đã bao lâu, anh có chút nghi ngờ sờ bàn tay của chính mình, không lạnh như băng giống lúc trước mà ấm hơn rất nhiều.

Không nghe thấy được giọng nói của Hạ Quý bên cạnh nữa, đã đi rồi sao? Anh cảm thấy cơ thể dường như vẫn còn đang trong trạng thái sợ hãi, đầu óc trống rỗng, là di chứng phát tác của bệnh sợ giam cầm sao?

Lòng bàn tay lo lắng như muốn bắt đầu múa lên, theo bản năng ngoài ý muốn đưa về phía trước bắt lấy, không có gì cả.

“Tổng giám đốc.” Giọng nói do dự.

Đoạn Cẩn Tu giật mình, không nói gì. Di chứng này dường như hơi lớn. Hắn đỡ trán, âm thanh hỗn tạp chói tai xung quanh như một ụ nước sôi đang sôi sùng sục muốn nổ tung ra. Không thể nhận ra ai là ai, hắn thấy đau đầu.

“Tiểu Chu có ở đây không?”

Tiểu Chu là trợ lý mới của hắn, cực kì cẩn thận, tỉ mỉ. Vậy nên hết thảy mọi việc vặt vãnh anh đều yên tâm giao phó cho anh ta. Lúc này, anh cần Tiểu Chu đưa anh rời khỏi nơi này.

Việc hắn là một người mù thì không được nhiều người biết, chỉ đặc biệt một vài người biết.

“Chu tiên sinh đã tan làm rồi, tổng giám đốc nếu muốn tìm Chu tiên sinh thì tôi sẽ kêu người đi gọi điện.”

“Không cần.” Đoạn Cẩn Tu day day trán, nếu làm như vậy thì rõ ràng quá.

Hắn còn chưa kịp suy nghĩ phải làm gì thì tay bỗng bị một người nắm nhanh lấy.

Đoạn Cẩn Tu chần chờ một chút “Hạ Quý phải không?”

Không nghe đáp lại.

Nhưng tự dưng Đoạn Cẩn Tu biết, người cầm tay anh chính là Hạ Quý. Khóe môi chậm rãi cong lên, một độ cong vừa phải.

“Đi đâu?”

Gió nhẹ nhàng thổi qua lại khiến cho một tia lạnh lẽo nổi lên cuồn cuộn.

Đi đâu sao?

Hạ Quý nheo mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ thủy tinh. Mặt trời sáng rực đến chói mắt, có một lực hấp dẫn khó hiểu nảy lên “Ừm, đi tới một nơi thú vị.”

Những người xung quanh nhìn hai người họ, yên lặng rồi vô thức tránh đường.

Hai người này, trời sinh khí chất không giống người thường, như có ngàn dặm mây khói trong mắt họ. Tuy nhiên đó cũng chỉ là một gợn sóng nhỏ nhỏ, đến gần một chút liền tan biết hết đi. Người như vậy, rất khó tìm được người thích hợp. Nhưng không biết vì sao, hai người họ như thế cũng thật xứng đôi.

Đây là suy nghĩ của người đang ngồi.

Tiếp đó hai người đến nơi thú vị theo lời của Hạ Quý.

Ngay khi mùi hăng của thuốc khử trùng bay xộc vào mũi, khóe miệng của Đoạn Cẩn Tu liền nhếch môi: “Đây chính là nơi thú vị mà cô nói sao?”

Bệnh viện.

Không cần nói thêm Đoạn Cẩn Tu cũng biết nơi này là bệnh viện.

Chẳng biết lúc ấy não hắn động kinh thế nào lại đồng ý với cô, còn để cô tùy ý nắm tay mình kéo ra đường rồi ngồi taxi đến bệnh viện.

Bệnh viện, đến bây giờ hắn cũng chưa từng có ấn tượng tốt.

Hắn bước lên trước, tay buông lỏng ra. Mới đi được hai bước, chân liền đá phải cái này đụng phải cái kia.

“Ầm!”

Tiếp theo là âm thanh “bùm bùm”.

Giống như  có hạt châu rơi bùm bùm xuống đất, lăn trên sàn.

“Anh sao vậy? Đã lớn như thế này rồi còn có thể va đụng vào thiết bị y tế. Ai, tôi nói anh, là nói anh đó, ngay cả một câu giải thích cũng không có sao?!”

Cảm thấy ống tay áo của mình bị người nào đó nắm chặt. Đoạn Cẩn Tu liền nhăn mày, cũng không giải thích gì. Mắt không thấy gì mang đến không ít phiền phức. Ở một nơi không quen thuộc, hắn không thể đi lại tự nhiên được.

Nói thẳng ra, rốt cuộc hắn cũng chỉ là một người mù, không phải một người thật sự bình thường.  Đỏ, cam, tím, lục, lam đối với người bình thường thì đó là những màu sắc thông thường. Nhưng đối với hắn mà nói, thì đó là những thứ ngoài tầm với. Đến bây giờ hắn không có chút khái niệm nào về màu sắc, màu sắc với hắn chỉ là một danh từ.  Cho dù có biết được ý nghĩa cũng không thể lý giải chính xác được.

Hạ Quý nhặt cái gì đó từ dưới đất lên rồi để lại chỗ cũ.  Cô nhàn nhạt liếc mắt qua cô y tá dường như không có ý định bỏ qua kia, lại thành công khiến cô y tá đó nhắm nghiền hai mắt lại.

“Cô y tá mong bỏ qua cho.”

Cô y tá nhỏ không nhịn được khẽ run lên, ánh mắt cô gái này quá mức khủng khiếp. Chỉ là vô tình chạm mắt phải liền khiến trong lòng sợ hãi. Cô ta vội vàng đẩy chiếc xe nhỏ, nhanh chóng rời đi.

Hạ Quý nhìn sang Đoạn Cẩn Tu bên cạnh, hắn không giải thích gì cả. Chỉ đứng thẳng tắp, dáng vẻ tiêu điều tỏa ra một cảm giác áp bức nặng nề, hoàn toàn không phù hợp với không khí xung quanh.

Đôi mắt thâm thúy như vực sâu của hắn giờ phút này như mê man ngắn ngủi, giống như bầu trời đầy sao dịu dàng, lộ ra sự cao ngạo thuần khiết còn mang theo vẻ tiêu điều sâu sắc, áp bức lòng người. Hắn giống như một đứa trẻ bị bắt nạt, môi mím lại, không gào khóc nhưng thật thương tâm, thật thương tâm mà đứng đó. Điều này so với khóc còn khiến người ta đau lòng hơn.

Trong lòng Hạ Quý sinh ra cảm giác đau lòng mà trước giờ chưa có. Cô biết, dù người trước mắt có giả bộ làm một người bình thường như thế nào đi nữa thì đôi mắt mù lòa vẫn là một khuyết điểm không thể nào tránh được. Nhưng hắn thích ứng rất tốt, luôn khiến cho những người bình thường không để tâm đến việc hắn bị mù. Hắn cũng coi đây như một sự cao ngạo, có thể làm được những chuyện mà người bình thường làm được, thậm chí còn làm tốt hơn.

Nhưng tất cả hiện thực lại vẫn như giáng một đòn cảnh cáo vào người ta, khi hắn nghĩ rốt cuộc hắn cũng có thể hòa nhập vào cuộc sống như một người bình thường thì hắn lại phát hiện chung quy vẫn là hoàn hoàn không thể hòa nhập được.

Hạ Quý thở dài một hơi. Sự đời vẫn cứ luôn tàn nhẫn như vậy, cô đã sớm biết được rồi.

Lòng tự trọng của Đoạn Cẩn Tu rất cao, cô hiểu hơn ai hết. Có lẽ vì lòng tự trọng rất cao này nên anh càng nhận đả kích mạnh hơn, so với những đụng chạm trước đây có lẽ còn lớn hơn.

Cô không thể cho hắn một đôi mắt bình thường, không thể khiến hắn có thể tận mắt nhìn thấy hết thảy thế giới này. Nhưng, điều cô có thể làm là dùng đôi mắt của chính mình, miêu tả tất cả những gì cô nhìn thấy, đem những cảnh vật ấm áp trên đời truyền đến cho hắn.

Cô là đôi mắt của Đoạn Cẩn Tu.

Nghĩ đến đây, cô bước lên, nhẹ nhàng cầm lấy tay hắn sau đó đưa lên mặt cô cọ cọ.

Đoạn Cẩn Tu nghiêng đầu, ánh mắt của hắn tự nhiên nhìn xuống dưới như đang nhìn thẳng đến nơi sâu nhất của Hạ Quý. Ánh mắt hắn lúc nào cũng tràn đầy sự xâm nhập như vậy mặc dù Hạ Quý biết hắn chẳng nhìn thấy được gì nhưng cô vẫn nở một nụ cười tươi sáng trên mặt.

Đây là một sự an ủi trong im lặng.

“Cô nghĩ rằng tôi đang khó chịu sao?” Con mắt hẹp dài thoáng hiện lên một chút châm biếm. Hạ Quý biết người đàn ông này lại lần nữa để ý đến nội tâm của mình, đem nội tâm của hắn đóng chặt lại để lộ ra vẻ mặt thích châm chọc. Hắn giống như cái vỏ sò, ngoài vỏ thì cứng rắn nhưng bên trong lại là một mảnh nhu hòa.

“Cách phía trước hai bước là một hành lang.” Giọng nói rất nhẹ nhàng, có một loại cảm giác như chậm rãi đi qua từng năm tháng, cứ như vậy tinh khiết vỡ ra chảy qua tai hắn.

Hạ Quý không giải thích gì cả, việc giải thích đối với bọn họ thật ra chính là một chướng ngại. Hắn hiểu, cô hiểu, vậy là đủ rồi.

Bọn họ vốn là những người thông minh và những người thông minh luôn biết cái gì là tốt nhất. Anh ấy sẽ biết bạn đối tốt với anh ấy, không cần phải nhiều lời. Bọn họ sẽ lưu lại trong lòng sau đó sẽ báo đáp lại bạn, đôi khi thậm chí là tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo(*).

(*)Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: ân nghĩa nhỏ như giọt nước cũng phải dùng cả con suối để báo đáp.

—————

 

Discussion193 Comments

  1. Thật ra mình thấy khuyết điểm lại làm DCT thật hơn, một ng như v, với tính cách như v. Nếu a quá hoàn hảo sẽ k bộc lộ đc tính cách vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn đc 🙂 đôi mắt là khuyết điểm vừa là điểm hay của a ấy

  2. ❤️‍ Thanh Thanh ❤️‍

    So với những người khác, Hạ Quý được anh tin tưởg hơn 1tí r ^^. Chị từ từ tiến vào tim anh.

  3. Chương này đọc rất tâm trạng, làm ta cũng cảm thấy ĐCT thật đáng thương. Anh khuyết tật nhưng vẫn rất kiên cường, rất cao ngạo, khiến người ta cứ ngỡ anh vốn dĩ là một con người toàn vẹn bình thường. Haiz, nhưng cho dù kiên cường đến đâu thì cũng cần một nơi ấm áp để dựa vào chứ! Và chị HQ sẽ là chỗ dựa tốt nhất cho anh!

  4. Chuẩn luôn, với những người thông mình không cần nói nhiều. Vì cả hai anh chị đều là người thông minh nên đòn cân não sẽ rất thông minh

  5. thật ra khi chúng ta thấy một người tàn tật việc đầu tiên chúng ta làm là nhìn chằm chằm vào họ suy nghĩ đầu tiên là họ thật đáng thương đâu cần phải thế họ cũng như chúng ta thôi

  6. Đã là con người thì ai cũng có những ưu điểm và khuyết điểm riêng của mình không ai giống ai. Đối với ĐCT cũng vậy ông trời đã cho anh mọi thứ nhưng lại lấy đi đôi mắt của anh. Và chị HQ xuất hiện đã ở bên anh lúc anh yếu đuối

  7. Theo mình nghĩ, chương này tác giả muốn cho độc giả thấy mỗi con người đều không ai hoàn hảo hết được nên họ phải tìm được mảnh ghép của đời mình để trở nên hoàn hảo. Đối với ĐCT, mảnh ghép duy nhất của anh là đôi mắt và Hạ Quý xuất hiện như một mảnh ghép mà anh cần.
    “Nhưng, điều cô có thể làm là dùng đôi mắt của chính mình, miêu tả tất cả những gì cô nhìn thấy, đem những cảnh vật ấm áp trên đời truyền đến cho hắn.

    Cô là đôi mắt của Đoạn Cẩn Tu.”

    Hoàn hảo rồi nhỉ! ^O^

  8. A nam9 với chị nữ 9 hiểu nhau quá đến nỗi em chả hiểu được cái gì luôn,nhưng mà muốn ai đó quan tâm phải biết quan tâm người đó trước

  9. Càng cố tỏ ra hoàn hảo, cao ngạo thì thật ra trong lòng càng có tổn thương nặng nề của khiếm khuyết bản thân ko thể lấp đầy. Thương Đoạn Cẩn Tu vô cùng. Phải làm sao a mới có thể tự thoát ra, cảm thấy ko còn tự ti, xa lánh mọi người đây ?

  10. Thật ra nếu k phải là nữ phụ làm nv mà là ngoài đời thật thì k biểt có cô gái nào chịu đc tính tình như thế này k ?

  11. Cô là đôi mắt của anh
    Hắn hiểu, cô hiểu, vậy là đủ rồi.
    Bọn họ vốn là những người thông minh và những người thông minh luôn biết cái gì là tốt nhất. Anh ấy sẽ biết bạn đối tốt với anh ấy, không cần phải nhiều lời. Bọn họ sẽ lưu lại trong lòng sau đó sẽ báo đáp lại bạn…thật sâu sắc cảm động wa jk~~~ chỉ cần ta hiểu nhau là được….

  12. Không biết Hạ Quý mang Đoạn Cẩn Tu để là gì nhỉ? Chẳng lẽ một trong hai người bị thương hay sao? Khó hiểu nhỉ :v

  13. bautroixanh92

    “Cô sẽ là đôi mắt của anh ấy”
    Một câu nói lên tất cả. Anh khiếm khuyết, nên anh tự ty, mặc dù bên ngoài anh tỏ ra mạnh mẽ, sống không khác người bình thường nhưng nội tâm anh vẫn yếu đuối. Hy vọng anh hạnh phúc

  14. Chị hạ gục anh bằng những hành độnh nho nhỏ, quan tâm nho nhỏ ấy thế mà lòng anh đã mở, chúc mừng chị tấn công mạnh mẽ anh đi nào, anh đang đợi chị xâm lược ấy.

  15. Đoạn Cẩn Tu, anh là một người mạnh mẽ, anh luôn mạnh mẽ . Cố lên anh, tui thưc sự hi vọng anh có thể chữa khỏi mắt. Tác giả làm mẹ ruột đi ~~~~~~

  16. Chỉ cần hành động đơn giản thôi cũng đủ tạo nên tình cảm cho hai người. Hạ Quý sắp nhận thành quả rồi đây.

  17. Bị mù bẩm sinh đúng là đáng thương mà, ko có khái niệm gì về hình dáng màu sắc hết, chị đang đi đường tri kỷ để công lược à? Chữa vết thương lòng cho anh ý đi nào

  18. Đại Tổ Tông

    Không hiểu sao rất đau lòng , thường những người có khuyết điểm nào đó họ không cần sự thương cảm mà họ cần sự đồng cảm ở đây .

  19. Đọc đến đây thấy tội anh quá, mọi người đều ngưỡng mộ anh vì thành quả anh đạt đc, nhưng ngay cả tư cách làm người bình thường anh cũng không có. Đôi mắt và chứng bệnh tâm lý của anh chắc là có liên quan đến nhau đấy nhỉ ??

  20. 1 nơi thật thú vị :V chị Hạ Quý có chắc là bệnh viện thú vị lắm không :V
    Sao em cảm thấy chị đang nói dối, lừa gạt trẻ em to xác vào đó

  21. Tú Anh Nguyễn Lê

    c n9 thật sự động lòng rồi, tiếc rằng người yêu c mỗi thế giới lại khác nhau, nhưng thật sự cảm động trước nội tâm kiên cường của a n9, động lòng a mất rồi T-T ~~~

Leave A Reply