[Edit ST] Đẹp như tranh vẽ – Phần 11(Đoạn kết)

26

Phần 11

330

Xuân đi thu tới, trong chớp mắt đã qua bốn mùa xuân thu.

Sau ngày đó, Túc Hành lại mặc khôi giáp thêm lần nữa, chinh chiến bốn phương. Phiêu Kỵ đại tướng quân danh hiệu chấn nhiếp tứ hải bát phương. Hoài Nam vương đã sớm lên ngôi, không, nên gọi là Nguyên Long đế. Nguyên Long đế vô cùng vui vẻ, con rể của ông – Túc Hành đã thay ông chiếm hết non sông tươi đẹp này, rồi lại từng bước từng bước mở rộng ra bên ngoài, chỉ trong bốn năm ngắn ngủi, man di xung quanh đều cúi đầu xưng thần, Đại Hoài quốc của bọn họ giống như một con rồng trải rộng khắp sáu châu, rạng danh tứ hải.

Đến đây, thiên hạ thái bình, thế gian thoát khỏi khốn khổ.

Mặc cho Nguyên Long đế liên tục giữ lại, Túc Hành vẫn cố chấp giải giáp quy điền.

Hắn chinh chiến nhiều năm, cơ thể đã sớm không còn như trước. Mấy năm trước đánh chiếm nước Sát Mẫn, không cẩn thận trúng hai đao, đến nay vết thương vẫn còn đau. Hắn kéo thân thể ngày càng lụi bại đi tới Dương Châu.

Hắn tựa vào thân cây nhìn ra xa.

Lúc này đúng vào giữa tháng ba, trên hồ Hàm Quang thuyền đậu san sát, cực kỳ náo nhiệt. Có lũ trẻ con nô đùa xung quanh, trong quán trà bên cạnh còn có tiên sinh kể chuyện đang kể câu chuyện về anh hùng mỹ nhân, hắn chăm chú lắng nghe.

Chuyện kể chính là về câu chuyện của hắn với A Uyển năm xưa.

Túc Hành khẽ mỉm cười.

Mùa xuân tháng ba ở Dương Châu thật ấm áp nhưng những năm qua tim của hắn chưa một ngày ấm lại, vẫn luôn rét lạnh, cho dù có bịt chặt cũng không thể ấm. Hắn biết không có A Uyển, tim của hắn như bị khoét đi một lỗ thủng, luôn có gió rét lùa qua.

Hắn xoay người, đi xuyên vào trong rừng, bước chân từ từ chậm lại.

Chưa tới nửa năm, cỏ trên ngôi mộ đã cao lên không ít, hắn cúi người xuống nhổ cỏ, sau một lúc đã thở hổn hển, ho khan vài tiếng, vết thương để lại từ sa trường lại nhói đau nhưng hắn vẫn không dừng lại.

Sau gần nửa canh giờ, cỏ trên mộ đã quang.

Hắn ngồi trước ngôi mộ.

Trên bia mộ xám trắng lạnh như băng là mười chữ đỏ như máu “ Ái thê Tần Uyển chi mộ phu Túc Hành lập”, ngón tay chai sần chạm vào bia mộ lạnh thấu xương, hắn dịu dàng xoa lên đó như thể đó chính là cơ thể của nàng. Hắn ho đến tê tâm liệt phế nhưng ánh mắt vẫn luôn dịu dàng như cũ.

Hắn nói: “A Uyển, nàng đúng là đồ ngốc, nàng có biết những năm qua ngày nào ta cũng tự nhủ nàng đúng là đồ ngốc. Ta nào có gì tốt? Đáng để nàng vì ta như thế?” Hắn hiểu, A Uyển của hắn muốn hắn sống tiếp nhưng nàng cũng biết, chết không phải cái đáng sợ nhất mà là người còn lại sau khi người kia chết đi, người còn sống mới có thể cảm nhận được hết thảy, mới có thể khắc cốt ghi tâm không thể nào quên, mỗi ngày con tim như bị đục khoét, cho nên người chết ở cảnh trong tranh mới có thể là hắn.

A Uyển của hắn thật ngốc mà.

Hắn nói: “A Uyển, ta nghe lời nàng nói, ta đã sống thật tốt, ta vì nàng mà chinh chiến khắp bốn phương, vì phụ thân nàng mà gây dựng nên nền thái bình thịnh thế, vì dân chúng nàng hằng lo lắng mà giành lấy an cư lạc nghiệp cho họ. Hôm nay, thịnh thế an ổn, tất cả đều tốt, trừ ta.”

Khuôn mặt gầy guộc dán lên bia mộ lạnh băng.

Hắn từ từ nhắm mắt lại.

“A Uyển ơi, nàng có còn chờ ta không?”

Con tim lạnh lẽo suốt bốn năm hai tháng hai mươi bảy ngày, đang dần ấm lại, tháng ba Dương Châu rực rỡ, đúng là thật tuyệt, hắn với A Uyển của hắn lại gặp nhau.

? Editor Nữ Nhi Hồng ? ? Nhất thế Canh Hi, bất ly bất khí ? ☔️ Thiên Thanh sắc đẳng yên Vũ ☔️

26
Để lại bình luận

Please Login to comment
24 Comment threads
2 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
26 Comment authors
kariechanvananhbacduyenhaVì Thích Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
❤️‍ Họa Vũ ❤️‍ ?
Đại hiệp

Thì ra là vậy, cứ ngỡ rằng là ngược nữ nhưng hóa ra nam nữ đều tự ngược nhau.

❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️
Đại hiệp
❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️

Cuối cùng anh chị vẫn đến được với nhau :'( Dù cho không còn nguyên vẹn, nhưng như thế đã là hạnh phúc :'(

Mai Thi
Đại hiệp

Cảm động quá :(((((((((((
Cả nam chính và nữ chính đều si tình, mà có dị năng nhưng vẫn không thể ở lại bên nhau

Ngân Phùng Thu
Đại hiệp

Đúng vậy, nhưng cái kết như vậy vẫn giống như hai người đang tự ngược nhau thôi, yêu nhau mà không nói cuối cùng là hối hận.

KumaRajiva
Đại hiệp
KumaRajiva

hai người đâu phải là không nói lời yêu? chỉ là quá yêu người kia nên tự ngược chính mình thôi. Vả lại, hai người đều không hối hận!

Merino Huyền
Đại hiệp

Khóc a~~~ khóc a~~~~
Truyện buồn quá à. Kết thúc cũng bất ngờ nữa

thuy hue do
Đại hiệp
thuy hue do

Đổi máu một lần, sống tiếp cuộc sống của A Uyển, yêu tiếp tình yêu của A Uyển và đau tiếp nỗi đau của A Uyển. Khổ cho Túc Hành, cũng khổ cho A Uyển

mysunshine2010
Đại hiệp
mysunshine2010

Túc Hành của Tần Uyển vì yêu mà chinh chiến sa trường lập công danh để xứng đáng với nàng
Tần Uyển của Túc Hành vì chàng mà đánh đổi cả sinh mệnh

Đại hiệp
⚜Lily_Carlos⚜

đọc xong khóc luôn nè T_T. anh chị í ở bên nhau theo 1 cách riêng máu của chị ấy chảy trg huyết quản của anh cho nên anh ấy cảm nhận dc tình yêu của a uyển, nỗi đau của a uyển, … mong kiếp sau 2 dc hp bên nhau.

Hồ Điệp
Khách vãng lai

Cuối cùng là 2 người đều chết 🙁 mà A Hành vẫn khổ sở hơn vì để vuột mất người mình yêu.

mimijuli
Đại hiệp
mimijuli

Huhu đọc mà đau nhói lòng :(( nhưng rồi cuối cùng họ vẫn được ở bên cạnh nhau…

Mimipiano
Đại hiệp

Người ở lại là người đau khổ nhất…sống trong kỉ niệm, sống trong nhung nhớ…nhớ đến khắc khoải
Đau lòng aaaaaa????

Diễm Phạm Hồng
Đại hiệp

đau nhất vẫn là người ở lại, sống trong khắc khoải nhớ mong, biết là chẳng còn hy vọng nhưng vẫn cứ mong gặp lại. cứ tưởng là có dị năng thì hai người có thể ở bên nhau hạnh phúc, cho dù chỉ là trong tranh nhưng mà vẫn không được. Cái kết tạm coi là HE đi, vì cuối cùng thì anh cũng có thể gặp lại chị rồi, chỉ là phải chờ đợi thật lâu thôi.

Nguyễn Minh Hoàng Phương
Đại hiệp

Đến độ chương 7 là mình đã khóc suốt mướt r, truyện ngắn nhưng mà ngấm. Cả 2 nhân vật chính đều yêu hết mình theo cách của riêng mình, yêu một cách bướng bỉnh mà bất chấp, sẵn sàng hy sinh tất cả để người kia được sống.

Phương Minh
Đại hiệp

Cảm động quá. Khóc cạn nước mắt luôn?????

Đại hiệp

truyện buồn quá đi huhu cái kết thật đắng lòng.

Cecilia Bùi
Khách vãng lai

cẩu huyết thật.

Thanh Nga Bùi
Đại hiệp

muôn khóc luôn, cảm động quá. Túc Hành cho nàng 2 thái bình thịnh thế nhưng A Uyển lại không thấy dc. Túc Hành đã bỏ lại tất cả chiến công để trở về bên cạnh nàng trong những năm tháng còn lại của đời người. Chỉ mong 2 người sẽ lại gặp nhau trong kiếp sau

Đại hiệp
Tinh Xán (Thất Gia Quân)

Anh chị HE ở một thế giới khác rồi :(((
Câu “Thịnh thế an ổn, tất cả đều tốt, trừ ta.” Đau lòng quá..

Đại hiệp
nekorina26122002

anh chị cuối cùng cũng đến được với nhau HE thêm SE mặc dù hơi buồn nhưng rất hay
chúc phúc chúc phúc TT

Đại hiệp

Vậy là SE à, buồn thật, thank editor, truyện hay lắm

Đại hiệp
Dayle

Oaaaaaaaaaa hpogn chiệu đâu…. Ít nhất cũng viết kieeap sau happy đi chứ. ôi trái tim tôi

Vì Thích
Đại hiệp

là ge a hk quá ngược nhưng hạnh phúc chỉ là trong kí ức thật đau lòng mà yêu edit

Đại hiệp

thì ra là như vây, a uyển tạo ra thế giới trong tranh cho túc hành chết trong đó còn nàng hy sinh dị năng cho chàng đc sống

vananhbacduyenha
Đại hiệp
vananhbacduyenha

Nam chính si tình quá tội nghiệp anh

kariechan
Đại hiệp
kariechan

Khóc 😭😭😭 , sao lại thế, ngược chán chê mê mỏi rồi vẫn k được HE T_T