Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

Quá Yêu – Chương 10 Hoàn

0

Chương 10

ulogn14j

“La Lãng, thực xin lỗi, em không đi Cao Hùng.”

Sau khi điện thoại vừa được kết nối, câu đầu tiên Thích Lan mở miệng nói chính là cự tuyệt thăng chức.

La Lãng ở đầu dây bên kia cũng không có lên tiếng trả lời, mà là trầm mặc suốt năm giây, mới phát ra âm thanh buồn ngủ.

“Tiểu thư, em có biết hiện tại mấy giờ không?”

“Buổi sáng sáu giờ.” Thích Lan đáp siêu nhanh chóng.

“Công ty chín giờ đi làm, em thế nhưng buổi sáng sau giờ liền đem anh đánh thức? Em –” La Lãng bất đắc dĩ thở dài, nhưng không cách nào thay đổi chuyện đã bị đánh théc, chỉ có thể liều mình bồi quân tử.

“Quên đi, em như thế nào lại đổi ý ? Sẽ không phải là không quên được vị Phạm tiên sinh kia đi?”

“Không phải, em là vì ba ta mẹ.” Thích Lan lắc đầu.

“Vậy em cùng hắn……”

“Em hiện tại đang muốn đi tìm hắn.”

“Tìm hắn làm gì?” La Lãng miễn cưỡng hỏi.

“Đem mọi chuyện nói rõ ràng, hỏi hắn vì sao thủy chung không đi làm đăng ký kết hôn.” Nắm chặt di động, Thích Lan ngẩng đầu nhìn khu chung cư trước mắt, đáy mắt viết rõ ràng quyết tâm.

Mặc kệ như thế nào, nàng đều phải làm rõ ràng chuyện của hắn và Tiểu Anh ngày hôm đó, nàng nhất định phải biết nguyên nhân của cuộc hôn nhân kia, đến tột cùng cất giấu cái bí mật gì.

“Hắn có làm kết hôn đăng ký hay không liên quan gì đến em, em hỏi hắn này cái làm gì –” Trong điện thoại, La Lãng bỗng nhiên không có thanh âm, trầm mặc trong vòng ba giây, sau đó không dám tin hét lớn ở trong điện thoại.

“Cái gì? Hắn không đi làm đăng ký kết hôn? Cái kia không phải tương đương với việc hắn không có kết hôn cùng Tiểu Anh? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Em làm sao mà biết chuyện này ? Khi nào thì biết?” Hắn luôn mồm luôn miệng cuồng hỏi.

Thích Lan nhíu mày, đưa điện thoại di động nhanh chóng kéo cách xa lỗ tai, cho đến khi trong điện thoại không còn tiếng oa oa kêu của La Lãng, mới tiếp tục khôi phục trò chuyện.

“Chuyện này nói ra phức tạp, tóm lại em hiện tại muốn đi tìm hắn, đem sự thật làm cho rõ.”

“Hảo, em nhanh đi.” La Lãng sốt ruột, lập tức tích cực thúc giục.

“La Lãng……” Thích Lan nhưng không có lập tức đi, mà là không yên bất an hỏi bạn tốt: “Nếu lần nàyem lại thất tình, anh lại an an ủi em sao?”

“Đương nhiên an ủi a, chỉ cần em đừng bảo anh đánh hắn, anh cái gì cũng ok.” Tuy rằng hắn thực không muốn thừa nhận, nhưng hắn có tự mình hiểu được, hắn tuyệt đối đánh không lại Phạm Học Ôn.

“Cám ơn.” Thích Lan nở nụ cười.

“Nhanh đi, anh giúp em xin phép, có cần, tùy thời call anh.”

“Ân.”

Tiếng chuông cửa thanh thúy vang lên, nhìn cửa nhà Phạm Học Ôn trước mắt, Thích Lan thật sự rất khó xác định trong lòng đang lo lắng nhiều hơn, hay là nôn nóng nhiều hơn? Bất quá nàng lại phi thường xác định, nàng muốn gặp đến hắn!

Cho tới bây giờ, nàng vẫn đang rất hối hận chính mình ra tay đánh hắn.

Đó là nàng lần đầu tiên ra tay đánh người, cũng là nàng lần đầu tiên tức giận như vậy, nhưng vô luận nàng tức giận cỡ nào, cũng không nên ra tay đánh người, nàng phải xin lỗi hắn, sau đó, nàng còn phải dũng cảm đối mặt với cảm tình của chính mình.

Cả một đêm trôi qua cũng đủ lắng đọng lại rất nhiều bối rối, làm cho nàng bình tĩnh tự hỏi rất nhiều chuyện.

Cha mẹ khoan dung cùng lý giải, làm cho lòng của nàng không chỉ cảm thấy tội lỗi, mà hắn từ lâu đều như vậy, chưa bao giờ dừng lại việc ôn nhu chăm sóc, càng làm cho nàng không thể đi tin tưởng rằng là laọi người nói dối.

Nếu hắn nói hắn yêu nàng, như vậy nhất định chỉ có thể là thật sự.

Nếu hắn khẩn cầu nàng đừng đi, nhất định là thật sợ hãi mất đi nàng.

Nàng không nên nghe xong thông báo của hắn liền bỏ ngoài tai, nếu hắn mở miệng nói yêu, đáng lẽ nàng cũng phải trả lời, công bằng, vô luận kết cục tốt xấu, hắn cùng nàng trong lúcnày cũng không có tình huống xấu như thế này.

Chỉ là thời gian cứ mỗi giây trôi qua, cánh cửa trước mắt vẫn như thế là không có chút động tĩnh, thủy chung không ai đến mở cửa.

Kỳ quái, chẳng lẽ hắn còn chưa ngủ tỉnh?

Nhìn cửa trước mắt, Thích Lan nhịn không được lại nhấn tiếp chuông cửa, chỉ là lúc này đây, nàng vẫn là không hiểu được có cảm xúc gì, cửa lớn trước mắt vẫn cứ khóa chặt, cứ như trong phòng từ đầu căn bản là không có ai.

Không xong, chẳng lẽ hắn đã ra khỏi nhà? Vẫn là — vẫn là giống như nàng, về nhà đi?

Có phải hay không bởi vì nàng đánh hắn, còn quát lớn làm loạn với hắn, cho nên hắn rốt cục đối với nàng tuyệt vọng, quyết định cùng nàng đến chết cũng không muốn lui tới?

Ý niệm này trong đầu khiến cho nàng sợ hãi, không khỏi lại nhấn thêm vài lần chuông cửa, nhưng mà cửa lớn vẫn thủy chung không hề có tiếng động, không biết làm gì, nàng xúc động rút di động ra, nhanh chóng ấn dãy số điện thoại mà bản thân đã quá quen thuộc.

Nàng bi quan đoán rằng, hắn khả năng sẽ cự tuyệt điện thoại của nàng, nhưng điện thoại lại nhanh chóng được kết nốt.

“Thích Lan, em ở nơi nào?” Đầu kia điện thoại, lập tức truyền đến tiếng Phạm Học Ôn dồn dập hỏi.

“Em?” Nàng không khỏi sửng sốt.“Em…… em ở cửa nhà anh……”

Không đợi nàng nói cho hết lời, hắn lập tức hô to.

“Đừng đi, anh lập tức xuống tầng.”

Xuống tầng?

Thích Lan hoang mang trong nháy mắt, hoàn toàn không thể lý giải hắn vì sao phải xuống tầng, cho đến khi nàng nghe thấy tiếng đóng cửa rầm ở tầng trên, dồn dập tiếng bước chân chạy xuống từ tầng trên, nàng mới bừng tỉnh đại ngộ là hắn đang ở nơi nào.

Nguyên lai là hắn ở trong nhà của nàng.

Phanh!

Ánh mắt nhanh chóng dừng ở người đứng trước cửa, Phạm Học Ôn cơ hồ như là cái không khống chế được, nháy mắt đi thẳng phía nàng.

“Anh–” Nàng trợn to mắt, nhịn không được muốn lui về phía sau.

“Chúng ta nói lại một lần nữa!” Hắn lại nhanh chóng cầm bả vai của nàng, ngăn cản nàng muốn bảo trì khoảng cách.

“Ách……” Thích Lan hoàn toàn bị biểu tình cuồng loạn trên mặt hắn dọa sợ hãi, nhưng lại không có biện pháp trả lời, chỉ có thể lăng lăng gật đầu.

Nhưng mà Phạm Học Ôn tựa hồ hoàn toàn không có chú ý đến động tác của nàng, mà là lấy chìa khóa từ trong túi quần, dùng tốc độ nhanh nhất mở cánh cửa trước mặt, sau đó lại như là bắt cóc lập tức đem nàng vào bên trong, dùng sức đóng cửa lại, hơn nữa còn khóa lại.

Hắn giống như là hoàn toàn thay đổi bản nhân, không có bình thường thong dong cùng ôn nhu, chỉ có nồng đậm nôn nóng bất an, rất giống ngày mai sẽ tận thế.

“Anh làm sao vậy?” Nàng lo lắng hỏi, thật muốn đưa tay lên chạm vào đôi mày đang nhíu chặt.

“Em đã đi đâu? Vì sao cả một đêm cũng không trở về?” Hắn không đáp hỏi lại, bàn tay thủy chung không buông nàng ra, cứ như rất sợ nàng sẽ lại biến mất.

“Em đã về nhà.” Nàng trả lời. “Anh……….. cả một đêm đều ở nhà em?”

“Vì sao lại phải về?” Hắn vẫn là không trả lời.

“Em muốn yên tĩnh một mình một thời gian.” Thanh âm của nàng càng lúc lại càng nhỏ. “Anh tìm em?”

Hắn trừng mắt nhìn nàng, cả người đều cảm thấu bị buộc chặt, vài giây sau mới thở ra một hơi dài.

“Tối hôm qua anh lo lắng em, sau đó lại lên tầng tìm em, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy em, anh còn tưởng em định đi đến Cao Hùng trước thời gian đã định vĩnh viễn không quay trở lại.”

Trên mặt hắn chợt lóe lên sự sợ hãi rồi biến mất nhanh chóng, làm cho lòng của nàng lại suy nghĩ một chút.

Xem ra những gì hắn nói đều là sự thật, hắn thật sự phi thường sợ hãi mất đi nàng, mà đây là thì là biểu tượng cho cái gì, hắn phi thường để ý nàng, để ý đến mức khi không thấy nàng liền hoảng hốt?

Sự thật xảy ra trước mắt, nàng còn có thể hoài nghi hắn cái gì?

“Em không đến Cao Hùng.” Nàng lẳng lặng mở miệng.

Hắn không dám tin trợn to mắt, nghĩ đến chính mình vừa mới nghe nhầm.

“Vì sao?” Hắn cơ hồ là giọng nói khàn khàn.

Nhiều lắm phức tạp cảm xúc ở trong lòng hắn lần lượt thay đổi, hắn cũng không dám đi vọng tưởng rằng nàng thay đổi ý nghĩ, là vì hắn.

“Em sẽ trả lời vấn đề của anh.” Tình ý trong lòng mênh mông, nàng lại lệnh cưỡng chế chính mình bình tĩnh lại, tuy rằng nàng thật muốn mở miệng nói là yêu hắn, nhưng nàng càng muốn biết rõ quan hệ của hắn cùng Tiểu Anh trong lúc đó.

“Nhưng phải nói trước, anh phải nói cho em biết trước, anh cùng Tiểu Anh vì sao không có đi đăng kí kết hôn?” Nàng ánh mắt thẳng tắp nhìn hắn.

“Em……” Phạm Học Ôn biểu tình không thay đổi, ánh mắt lại rõ ràng trốn tránh.“Em làm sao có thể biết chuyện này?”

“Ba mẹ em phát hiện, đã nhiều tháng về trước, bọn họ trong lúc vô tình phát hiện chứng minh thư Tiểu Anh trên phần kết hôn không có tên của anh, mới biết được hôn nhân của anh với Tiểu Anh là không có hiệu quả, tuy rằng bọn họ không muốn truy cứu, nhưng là em phải biết đáp án.” Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dấu không được sự cấp bách. “Xin anh hãy nói cho em biết.”

“Anh không thể nói.” Hắn lắc đầu, đáp án làm cho nàng thất vọng.

“Vì sao?”

Hắn do dự thật lâu, lâu đến mức nàng nghĩ rằng hắn vĩnh viễn sẽ không mở miệng trả lời, hắn mới lại mở miệng. “Bởi vì anh đã hứa.”

Thích Lan nhíu mày, đúng là một loại liên tưởng vớ vẩn.

“Chẳng lẽ anh cưới Tiểu Anh, cũng là bởi vì hứa hẹn?” Nàng phản ứng nhanh chóng.

Hắn không có trả lời, ánh mắt cũng là di động đầy đen tối, liền ngay cả cằm cũng không ở yên, hiển nhiên là nhẫn nại cái gì, giấu diếm cái gì.

Mà nàng biết chính mình nhất định là đoán đúng rồi, nghi hoặc chiếm cứ trong lòng u ám, nháy mắt như là đã đẩy được mây mù, lộ ra một tia ánh rạng đông.

“Cho nên anh không yêu Tiểu Anh, cũng chỉ vì hứa hẹn nào đó mà cưới nàng.” Nàng nói đến không thể tin, cả người khiếp sợ không thôi.

Lúc trước hắn cùng Tiểu Anh công bố tin vui, nàng thương tâm muốn chết, thầm nghĩ muốn tránh ra khỏi hắn cùng Tiểu Anh, nhưng hôn lễ nhanh chóng tổ chức, chụp ảnh áo cưới, thậm chí hỗ trợ những công việc trong hôn lễ, mỗi ngày đều bức chính mình phải mỉm cười, nhìn hắn cùng Tiểu Anh ra mắt đôi bên.

Nhưng bây giờ hồi tưởng, nàng không có cách nào suy nghĩ ra, hắn cùng Tiểu Anh đến tột cùng là khi nào thì yêu nhau, cũng vô pháp tìm được dấu hiệu yêu đương của Tiểu Anh.

Tiểu Anh cuộc sống đơn thuần, không phải dạy học chỉ là ở nhà, bạn tốt chỉ có vài người, nhưng cùng Học Tiệp là tốt nhất, mỗi lần cùng nàng nói chuyện phiếm, bên miệng nàng nhắc đến vĩnh viễn là Học Tiệp, mỗi lần giúp nàng tiếp tế đồ ăn ngon, Học Tiệp cũng vĩnh viễn cũng có một phần, nhưng chính là chưa từng nhắc tới quá hắn.

Mà khi Tiểu Anh công bố tin vui vào đêm kia, nàng cũng nhìn không ra Tiểu Anh có gì biểu lộ sung sướng gì, mà ánh mắt của hắn thậm chí so với bầu trời bên ngoài còn có vẻ trầm trọng hơn, cảm giác giống như là……

Giống như là bị bắt làm ra quyết định nào đó.

“Anh hứa hẹn cùng ai? Vì sao mà phải hứa hẹn? Tiểu Anh từ đầu tới cuối đều biết chuyện này có phải không?” Nàng nhanh chóng bỏ qua sự tránh né của hắn, trái lại nhéo vạt áo của hắn, không ngừng truy vấn.

“Thích Lan, đừng nữa hỏi.” Hắn nặng nề lắc đầu, thủy chung cự tuyệt nói ra tin tức, thậm chí hy vọng nàng đừng tiếp tục truy vấn nữa.

Nhưng hắn ngăn cản, lại làm cho nàng càng thêm xác định ý nghĩ của chính mình.

“Nhưng là em muốn biết, bởi vì nó đối với em thật sự quan trọng.” Cho dù cha mẹ đối hai người bọn họ cũng đã tán thành, nàng cũng không có biện pháp cùng hắn lập tức ở bên nhau, nàng để ý Tiểu Anh, cho nên nàng phải mọi chuyện nói cho rõ ràng.

“Đều đã qua đi.” Hắn nói một câu.

“Không, cho tới bây giờ vốn không có qua đi, anh có biết hay không, cho tới bây giờ đối với anh em vẫn –” Nàng khẩn cấp dừng lại, nuốt xuống lời nói yêu trong xúc động, lại vẫn là để cho hắn bắt được một ít dấu vết để lại.

Con ngươi đen ảm đạm nháy mắt sáng ngời, hắn nhìn nàng đang ảo não che giấu, cứ như thấy được hy vọng.

“Em không đến Cao Hùng, là vì anh sao?” Hắn lại cầm tay nàng, đem nàng kéo vào trong lòng chính mình.

“Mới, mới không phải, em, em là bởi vì ba mẹ em!” Nàng nhanh chóng đẩy hắn ra, nhưng không cách nào không lắp bắp.

Hắn luôn để ý đến nàng, cho nên so với ai khác thì rõ ràng khi nào nàng nói dối hơn cả, nhất định sẽ nói lắp bắp, mà khi ngượng ngùng hoặc là chột dạ, sẽ né tránh ánh mắt đối phương.

“Một phần nguyên nhân, là vì anh sao?” Hắn đổi lại phương thức hỏi, ánh mắt càng lúc càng sáng.

“Anh!”

Nàng buồn bực trừng mắt với hắn, sau đó như là vì che giấu tâm tình của mình, nhanh chóng cởi giầy, bước nhanh đi vào phòng khách, ai ngờ hắn lại nhắm mắt như đuôi đi theo nàng, nàng hướng đông hắn liền đi theo hướng đông, đi tây liền đi theo đi tây, nàng tâm loạn như ma, lại không biết nên quay đầu đối mặt với hắn như thế nào, đành phải tùy tay cầm lấy khung ảnh ở bên cạnh ti vi để rời đi lực chú ý.

Đúng rồi! Nàng còn phải hỏi hắn vì sao lại hôn bức ảnh chụp? Nếu hắn không yêu Tiểu Anh, vì sao vào ngày hôm đấy lại hôn ảnh của Tiểu Anh?

Ý niệm trong đầu nhất định, nàng khẩn cấp đã nghĩ xoay người, nhưng có mỗ nói linh quang lại bỗng nhiên ở nàng trong đầu chợt lóe, làm cho nàng lập tức dừng lại.

Nếu hắn không yêu Tiểu Anh, vì sao còn muốn đem ảnh chụp trong phòng Học Tiệp mang hết về, toàn bộ để ở trong phòng chính mình?

Nếu hôn nhân của hắn cùng Tiểu Anh chỉ là do hứa hẹn, em gái lại là bạn thân Tiểu Anh, đó người em gái hắn thương yêu nhất, Học Tiệp lại làm sao có thể hoàn toàn không biết chuyện gì? Rõ ràng biết ah chính mình cùng Tiểu Anh trong lúc đó không hề có tình yêu, Học Tiệp lại cùng đi đến cửa công bố tin vui, hơn nữa vẻ mặt cũng không gì vui mừng.

Nếu hắn cùng Tiểu Anh hôn lễ là do hứa hẹn, Học Tiệp từ đầu tới đuôi đều biết sự tình lại hỗ trợ giấu diếm hết thảy, lại vẫn ôm chặt bí mật?

Chẳng lẽ Học Tiệp cũng có liên quan đến chuyện hứa hẹn kia?

Ý tưởng này khiến cho nàng nhất thời chấn động, không khỏi nhanh chóng cúi đầu nhìn về khung ảnh ở trong tay, lại phát hiện ảnh ở trong khung không phải là ảnh của nàng cùng Tiểu Anh chụp chung, mà là Học Tiệp cùng Tiểu Anh chụp ảnh chung.

Căn cứ vào ấn tượng trong trí nhớ nào đó, nàng nhanh chóng xoay người, nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của hắn, bắt đầu sưu tầm từng cái khung ảnh hắn đặt ở trong phòng –

“Thích Lan?”

“Vì sao đều không có?” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, rất kinh ngạc nghĩ mình đang phát hiện ra điều gì. Trong phòng đầu tiên thế nhưng không cái ảnh nào chụp chung của hắn cùng Tiểu Anh, tất cả ảnh đều là ảnh chụp chung của Tiểu Anh cùng Học Tiệp.

“Không có gì?” Hắn hỏi.

“Vì sao trong phòng của anh không có ảnh chụp chung của anh với Tiểu Anh? Vì sao tất cả ảnh đều là ảnh chụp của Học Tiệp và Tiểu Anh?” Nàng trợn to mắt hỏi.

Phạm Học Ôn lại rơi vào trầm mặc.

Hắn vẫn biết rằng nàng tương đối thông minh, nhưng đối với các tình tiết nhỏ thì không để ý đến, hắn nghĩ rằng nàng sẽ không phát hiện ra điểm nhỏ ấy, nhưng nàng vẫn là phát hiện.

“Sao anh không nói lời nào, rõ ràng là nói Học Tiệp có liên quan đến chuyện này, chuyện anh cưới Tiểu Anh rõ ràng có liên quan đến học Tiệp!” Nàng cũng không hy vọng xa vời rằng hắn sẽ trả lời, bởi vì nàng cơ hồ chắc chắc chính mình là đúng.

Tiểu Anh từ trung học liền nhận thức Học Tiệp, các nàng vẫn luôn là bạn tốt, có chụp ảnh chung là chuyện đương nhiên, nhưng nếu chỉ là bạn tốt, Tiểu Anh cùng Học Tiệp chụp ảnh chung cũng không tránh khỏi nhiều lắm đi? Càng đừng nói từng đấy ảnh chụp đều để ở phòng nàng đi.

Tiểu Anh là em gái thương yêu nhất, cho nên nàng mới có thể để ảnh chụp của nàng ở trong phòng, còn Học Tiệp thì sao?

Nhiều chụp ảnh chung như vậy, có phải hay không còn đại biểu cho Tiểu Anh với Học Tiệp quá mức thân mật, thậm chí — thậm chí liền giống như người yêu, dùng chụp ảnh chung kỷ niệm lại hồi ức tốt đẹp!

Ý tưởng này, làm cho nàng hung hăng hít phải một hơi lạnh, khiếp sợ đến cực điểm nhìn vào con ngươi đen của hắn.

Thẳng đến giờ khắc này, nàng mới nhìn thấy hắn thủy chung giấu mọi thứ ở đáy mắt, một cảm giác chua xót không nói nên lời, mà hắn cũng thấy rõ trên mặt nàng là bừng tỉnh đại ngộ cùng khiếp sợ.

“Tiểu Anh cùng Học Tiệp là –”

“Đừng nói.” Hắn xoa môi của nàng, nhanh chóng nhìn nàng lắc đầu.

Nàng không thể phản ứng, trong não cơ hồ trống rỗng, mọi thứ đều đã qua đi, một màn rồi một màn hiện lên, sau đó hình ảnh dừng lại ở lúc hắn hôn lên tấm ảnh –

“Anh đã không yêu Tiểu Anh, vào cái đêm liên hoan kia, vì sao còn hôn ảnh của Tiểu Anh?”

Mặt nàng tái nhợt, run rẩy hỏi, thật sự để ý đến chuyện kia.

Hắn nhìn nàng thật sâu, hoàn toàn không biết nàng đã nhìn thấy lúc đó, nhưng cũng rốt cục hắn hiểu được, đến tột cùng là làm sao lại có khúc mắc với nàng.

“Anh hôn không phải Tiểu Anh.” Hắn nhanh chóng phủ nhận. “Người anh hôn là em.”

Nàng sửng sốt thật mạnh.

“Em cùng La Lãng cùng nhau ôm ấp, thậm chí từng vì hắn đi học lớp nấu ăn, anh ghen tị đến độ sắp phát điên, trong đầu tất cả đều nghĩ làm như thế nào đoạt lại em, giữ lấy em, nếu anh không hôn ảnh chụp, anh không thể xác định chính mình sẽ làm chuyện gì với em ở trên giường.” Hắn ánh mắt đen kịt, nhớ tới chuyện đêm đó vẫn như cũ cảm thấy phẫn nộ không thôi.

“Cái gì?” Nàng lại hít không khí, không phải bởi vì khiếp sợ, mà là kinh ngạc cùng ngượng ngùng.

Người hắn hôn là nàng? Hắn thế nhưng từng nghĩ tới muốn chiếm…… chiếm, giữ lấy nàng?

Thanh lệ khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt hiện lên một mảnh lạt hồng, nàng ôm cái miệng nhỏ nhắn, nhưng lại không có pháp tiếp tục thừa nhận của hắn nhìn chăm chú, khẩn trương đã nghĩ xoay người rời đi –

“Em còn không có nói cho anh biết, em vì sao đột nhiên không đi cao hùng ?” Hắn nháy mắt nhanh tay giữ chặt nàng, không cho nàng chạy trốn.

“Em…… em vừa mới đã nói, nói, là vì ba mẹ em.” Nàng cúi đầu không dám nhìn hắn.

“Anh thì sao?” Hắn giữ lấy cằm của nàng, bức bách nàng đối mặt hắn.

Nàng lắc đầu, không chịu mở miệng trả lời, cả người bởi vì ánh mắt thâm tình của hắn mà bối rối không thôi, khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn choáng váng rõ ràng đang ửng hồng.

Sự thẹn thùng rõ ràng kia, nháy mắt hòa tan phẫn nộ trong lòng hắn, làm cho hắn xác định nàng vẫn như trước để ý hắn, thích hắn, thậm chí quyến luyến hắn, hắn hơi hơi gợi lên khóe miệng, nhưng không cách nào quên được nàng cùng La Lãng trong lúc đó thân mật.

“Cho nên em cùng La Lãng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Em yêu hắn?” Hắn tiếp tục chất vấn.

“Làm sao có thể!” Nàng lập tức phản bác.

“Vậy vì sao học nấu ăn vì hắn? Em thật sự muốn gả cho hắn?” Hắn ngữ khí óan hận.

“Chúng em chỉ là bạn tốt, ai mà muốn cùng hắn kết hôn? Đây là La Lãng cố ý nói ra cho anh giận, huống hồ em cũng không phải vì hắn mà học nấu ăn, em là vì anh cho nên mới –” Tiếng cãi lại biến mất trong nháy mắt, Thích Lan ôm miệng mình lại, nhanh chóng dưới đáy lòng rên rỉ.

Trời, nàng là đồ ngu ngốc, thật sự là đồ ngu ngốc! Chuyện gì không làm, cố tình nếu không đánh tự khai, xung quanh đây làm gì có chỗ nào để nàng có thể trốn được đây? Bộ dạng nàng ảo não, Phạm Học Ôn lại cười đến hảo kinh hỉ, vạn vạn không dự đoán được nàng học nấu ăn, tất cả đều là vì hắn.

Công việc của nàng nhiều như vậy, lại vì hắn, đến lớp nấu ăn để học?

Kiềm chế không được trong lòng mừng như điên, hắn không khỏi nhanh chóng đem nàng kéo vào trong lòng.

Hắn muốn cúi đầu hôn nàng, muốn vuốt ve từng nơi mềm mại trên cơ thể nàng, khiến cho nàng chân chính thuộc về hắn, trong lòng lại vẫn tồn tại một chút nghi hoặc.

“Người lái xe đưa em về nhà, nam nhân đưa em vào trong đại sảnh thì sao?” Hắn nhanh chóng lại hỏi.

“Ai?” Nàng đem mặt chôn ở trong ngực của hắn, thanh âm có vẻ có chút mơ hồ.

Tuy rằng trái tim bùm bùm cũng sắp muốn nhảy ra ngực, nhưng nàng không có cự tuyệt ôm của hắn, ngược lại nắm chặt quần áo của hắn, kích động cơ hồ muốn rơi lệ.

Rốt cục…… nàng rốt cục có thể không hề băn khoăn mà nhận ôn nhu của hắn, sự thật chứng minh, nàng cho tới bây giờ vốn không có tự mình đa tình, cũng không có thương tổn qua bất luận kẻ nào.

Nàng không bao giờ nữa phải mang cảm giác tội lỗi để bảo  trì khoảng cách với hắn, rốt cục có thể quang minh chính đại mà yêu hắn.

“Một nam nhân ngoại quốc, lúc ấy em còn nghỉ ba ngày để ở bên hắn, cùng hắn đi du ngoạn thưởng cảnh khắp nơi.” Hắn dấm chua mười phần nồng nặc, đối với chuyện nàng một mình đi du lịch với nam nhân kia, thủy chung cảm thấy canh cánh trong lòng.

Quá nhiều cảm động làm cho Thích Lan có chút không thể tự hỏi, vài giây sau mới nhớ tới người hắn nói là ai.

“Anh là nói Ôn Lôi Đặc? Anh làm sao có thể đột nhiên nhắc tới hắn? Hắn đã sớm trở về nước, hơn nữa đó cũng là chuỵên trước kia.” Nàng nháy mắt mấy cái, hảo kinh ngạc khi hắn còn nhớ rõ Ôn Lôi Đặc, càng kinh ngạc hắn trong giọng nói lên sự đố kỵ.

Hắn luôn ôn nhu ổn liễm như vậy, cứ như ngọn gió nhẹ nhàng lay động, không nghĩ tới lại biết ghen.

“Hai người còn có liên lạc?” Hắn hừ lạnh.

“Chuyện công việc tất nhiên là phải có liên lạc.”

Con ngươi của hắn đen lại, nháy mắt quyết định muốn dùng tốc độ nhanh nhất đem nàng chiếm làm của riêng.

Nàng quá mức xinh đẹp, mà ong bướm vĩnh viễn sẽ không bỏ qua bông hoa yêu kiều xinh đẹp.

Ý niệm trong đầu hiện ra, hắn cơ hồ là lập tức đem mặt vùi vào gáy trắng nõn của nàng, nửa là hôn nhẹ, nửa còn lại là liếm lên da thịt mịn nàng của nàng, khiến nàng liên tục hít lấy không khi, thậm chí tinh tế run run.

“Học Ôn?” Thích Lan không tự chủ được giữ lấy cánh tay của hắn.

“Hư……” Hắn cảm giác được nàng cứng ngắc cùng không thể tự chủ, lại không hề bị cự tuyệt, nàng tựa hồ như đều biết sau đó phát sinh chuyện  gì, thủy chung tùy ý hắn làm càn vuốt ve mơn trớn, thậm chí hắn đem tay vào trong áo của nàng, có thể chạm vào được phần mềm mại tròn đầy của nàng.

Nàng run run hút không khí, lại không ngừng tỏa ra mùi hương mê người, làn da trắng như tuyết cũng dần dần chuyển thành đỏ ửng đầu mê người, tựa như một đóa kiều hoa nở rộ, dụ hoặc hắn tiếp nhận toàn bộ của nàng.

Nàng ngầm đồng ý cho hắn xâm nhập, thậm chí ngầm đồng ý hắn yêu nàng, tuy rằng ngượng ngùng, lại mềm mại hầu hạ.

Phản ứng của nàng không thể nghi ngờ chính là xuân dược mãnh liệt của hắn, làm cho hắn rốt cuộc không thể bảo trì lý trí, một tay ôm lấy nàng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng phóng tới trên giường.

Hắn nhanh chóng cởi áo, cả người phủ ở trên cơ thể của nàng.

“Thích Lan, mở mắt ra nhìn anh.” Hắn thô ách yêu cầu, tay phải yêu thương không thôi xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Nhưng mà đôi mắt trước mặt vẫn thủy chung không động đậy, như trước ngượng ngùng nhắm chặt, thật sự không dám mở.

“Nhìn anh.” Hắn thúc giục, cúi đầu hôn lên mi, mắt của nàng, cùng với môi của nàng, dùng lời lẽ nóng cháy khiêu khích hương của nàng, cướp đi hô hấp của nàng, làm cho nàng nhịn không được phát ra tiếng yêu kiều.

Nàn chịu không nổi kích thích của hắn, nàng mới rốt cục thở hổn hển mở mắt ra, ngượng ngùng không thôi nhìn về phía hắn.

“Anh muốn em thuộc về anh.” Hắn tươi cười một cách nàng chưa từng thấy bao giờ, sự bá đạo này tà mị, thoạt nhìn như là nam nhân hư hỏng.

Nàng toàn thân nóng lên, hoài nghi chính mình như thế nào còn không có xấu hổ, nhưng không cách nào không chờ mong chuyện sẽ phát sinh kế tiếp.

Từ ngày đó yêu hắn, nàng liền vẫn khát vọng có thể được nhận được hắn yêu, mà nay nguyện vọng của nàng rốt cục được thực hiện.

Người yêu vui sướng, cùng với được người yêu làm cho hạnh phúc, làm cho nàng tạm thời quên e lệ, nhịn không được chủ động vòng ấy sau gáy của hắn, dũng cảm hiến hôn.

“Em yêu anh.” Phấn môi cong lên, nàng nở rộ tươi cười, nở rộ xinh đẹp ngượng ngùng chỉ thuộc về hắn.

“Anh cũng yêu em.” Con ngươi đen u ám, hắn cơ hồ lập tức cúi đầu niêm phong đôi môi của nàng lại.

Hắn yêu nàng, nàng cũng yêu hắn, từ hôm nay trở đi, bọn họ trong lúc sẽ không bao giờ còn có khoảng cách, cũng không sợ hãi đến chữ yêu, hay là mất đi lẫn nhau.

Trong lòng tâm tư được gỡ rối, bọn họ rốt cục tìm được lẫn nhau, sau đó trường tồn vĩnh viễn chẳng thể biệt ly xa cách.

 

?Đại Boss Nữ Nhi Hồng? ? Nữ Nhi Hiệp Khí ?Tàng Thư Viện? Khán tẫn phù trầm ❄️ Độc ẩm hồi ức .................^v^ ⋱ ⋮ ⋰ ⋯☀⋯¨. ︵ ..............................................^v^ ¨︵¸︵( ☁ )︵.︵.︵..............^v^ (´☁☁☁ ') ☁☁' ) `´︶´¯`︶´`︶´︶´`︶.....^v^..........^v^ ....^v^....▄▀▀──▄▀▀▄─▄▀▀▄─█▀▄....^v^.... ....^v^....█─▀█─█──█─█──█─█─█....^v^.... ....^v^....─▀▀───▀▀───▀▀──▀▀─....^v^.... ....<3..<3..<3..<3....8|....<3..<3..<3..<3.... █▄─▄█─▄▀▀▄─█▀▄─█▄─█─█─█▄─█─▄▀▀─ █─▀─█─█──█─██▀─█─▀█─█─█─▀█─█─▀█ ▀───▀──▀▀──▀─▀─▀──▀─▀─▀──▀──▀▀─ :).:)..<3..<3..<3...:*...<3..<3..<3..:).:)

Để lại bình luận

Please Login to comment
  Subscribe  
Thông báo về