Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

[ĐN Twilight] Chương 56: Tình yêu

7

Chương 56: Tình yêu

Hình ảnh có liên quan

Nếu hắn có nhiệt độ, tôi cảm thấy người đàn ông đang đè nặng tôi nhất định sẽ bốc cháy lên. Nhưng sự thật là hắn còn rét lạnh hơn bất cứ động vật máu lạnh nào trên Trái Đất, vết thương đang nóng ran trên cánh tay tôi bị ngón tay hắn làm lạnh đi, có vẻ như tôi đã hỏi một câu hỏi cực kỳ ngu xuẩn.

Caius ngừng thở, màu sắc duy nhất thuộc gam màu ấm trong mắt hắn thoạt nhìn đã được thấm dẫm cái lạnh lẽo xưa cổ.

Hắn do dự chạm vào mặt tôi, nhiệt độ cơ thể của hai chúng tôi như hai loại cực đoan vậy, tôi bị lạnh cóng đến mức muốn chạy trốn.

Tôi không dám mở miệng nữa, sợ quấy rầy đến hắn đang do dự suy nghĩ. Biểu cảm giãy dụa và lạnh lùng kiêu ngạo đều biểu hiện qua ánh mắt bối rối của hắn, có phải hắn đang suy nghĩ có nên trả lời câu hỏi buột miệng của tôi hay không?

Tôi gần như xác định, không, có thể khẳng định. Tôi không cần hắn trả lời, tôi thậm chí sợ hãi hắn sẽ trả lời.

Tôi không nên hỏi, đây không phải vấn đề tôi có thể hỏi.

Caius rất mẫn cảm, bắt giữ được cảm xúc của tôi, vẻ ngại ngùng vốn chỉ chợt lóe lập tức bị sự lạnh lùng dập nát, tôi nhìn thấy đôi môi hoàn mỹ của hắn đang run rẩy.

“Cô chỉ là một con người.” Hắn lãnh khốc nói, mang theo sự tức giận hắc ám khiến người ta khó thở.

Tôi chỉ là một con người, hắn từng nói vậy mấy lần, không biết là cường điệu với ai. Tôi nên thấy may mắn rằng hắn luôn tự cho mình là đúng, chết cũng không hối cải, không đời nào hắn lại thích thượng một con người chết tiệt, yếu đuối không thể tả.

Đúng vậy, tôi không tin một ma cà rồng có thể dễ dàng yêu đồ ăn của mình như vậy.

Tôi không có lý do gì để tin tưởng câu chuyện cổ tích hắc ám này lại có thật. Bạn có thể tưởng tượng nổi một sinh vật hoàn toàn khác với bạn, một tên tội phạm bắt cóc bạn lại yêu bạn không?

Tôi không thể tin tưởng chuyện đó.

Tình cảm này không nên xuất hiện, rất… khổ sở.

Biểu cảm của Caius làm người ta khổ sở, tôi không biết đằng sau gương mặt vô cảm của hắn, đằng sau ngón tay cứng ngắc giống như xiềng xích kia, thứ tình cảm kịch liệt không thể che dấu mà lộ ra qua ánh mắt đang tra tấn hắn đến thế nào.

Tôi cúi mí mắt xuống, ngăn cách gương mặt lạnh lùng của hắn ra. Đầu óc trì trệ dần hoạt động bình thường, không khí lạnh lẽo, tôi phải đẩy đề tài giống như bi kịch này ra. Một lúc sau, tôi trừng to mắt giống như bừng tỉnh, lo lắng thốt ra, “Carlisle đâu?”

Tôi biết đó không phải ác mộng, Caius thực sự muốn mưu sát Carlisle trước khi tôi ngất xỉu.

Phản ứng tiếp theo Caius khiến tôi biết câu hỏi này càng ngu xuẩn hơn, hắn muốn bóp chết tôi, tôi xác định hắn đã bị chọc giận đến phát điên lên rồi.

“Cô đang hỏi tên yếu đuối ngu xuẩn sợ chết kia sao? Hắn chẳng khác gì một kẻ tâm thần ngu ngốc thừa thãi hết!” Giọng nói bén nhọn đến mức có thể giết người từ xa, nếu Carlisle đứng ở trước mặt hắn, chắc chắn ông ấy sẽ bị lời nói ác độc của Caius mà nghẹn chết.

Tôi xác định hắn không nói về Carlisle, tôi chưa bao giờ thấy một sinh vật không phải người lại là bác sĩ. Bệnh tâm thần? Caius, cái thói quen chụp mũ tội phạm lên người bình thường của anh vẫn mạnh mẽ như thế.

“Ông ấy ở bên ngoài?” Tôi không chịu thoái nhượng chuyện này, nghiêm túc nhìn hắn, tôi phải biết Carlisle thế nào rồi.

Caius nhắm mắt lại, hắn cách tôi quá gần, lông mi dài khiến vô số cô gái hâm mộ. Tôi có thể rõ ràng cảm nhận được hắn đang cố gắng áp lực phản ứng sinh lý, cái phản ứng mà chỉ ma cà rồng có.

Thân thể quá cứng ngắc, gương mặt co rúm và nhẫn nại không hít thở.

Hắn đang rất khó chịu, nhưng tôi vẫn không hề bị thương, tay hắn vẫn chạm lên cánh tay của tôi, ngoài cái lạnh và cứng ra thì sức lực vẫn dịu dàng đến mức có thể xem nhẹ.

Tôi tiếp tục hỏi: “Ông ấy không sao chứ.” Mãi không đợi được đáp án khiến mình yên tâm, ngón tay khẩn trương túm lấy chăn. Đối với tôi mà nói, sự an toàn của Carlisle thật sự rất quan trọng.

Caius hung ác mở mắt, đồng tử mắt nồng đậm màu đỏ mà rợn người. Hắn âm u cười rộ lên, uy hiếp: “Còn dám hỏi lại nữa, ta sẽ lập tức đi vặn gãy cổ hắn, Claire.”

Có vẻ như hắn bị kích thích rất lớn, một loại cảm xúc thú tính dị dạng do ẩn nhẫn quá độ khiến hắn trông cực kỳ hung tàn và khủng bố.

Hắn chán ghét Carlisle, sắp đến mức không thể không oán hận.

Nhưng Carlisle vẫn ổn, mà ngón tay hắn đang chạm cánh tay tôi vẫn không có gì thay đổi.

Có một khắc, tôi gần như không thể đối mặt với Caius, trái tim buồn đau chân thật làm tôi không chịu nổi. Đây đâu không phải là việc tôi nên lo lắng, điều bức thiết cần lo bây giờ nhất chính là làm thế nào để Carlisle có thể an toàn trở lại Forks sau khi ông ấy trơẻ thành người bảo lãnh cho tôi.

Dù là Aro hay Caius, mục đích cuối cùng của bọn họ đều là biến đổi tôi. Volturi