Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

[ĐN Twilight] Chương 19: Gặp bạn qua thư

24

Chương 19: Gặp bạn qua thư

Edit: Tojikachan

Nguồn: mongthuycungs2.wordpress.com

56679642_p

Nếu có thứ gọi là vận mệnh, nếu con người khi còn sống chỉ có thể phản bác vận mệnh một lần.

Hy vọng cuộc sống hãy ban cho tôi sự từ bi, xin đừng làm tôi gặp người đàn ông ấy, người tên là C.

Forks tới kì nghỉ hè rồi, tuy rằng thời tiết vẫn chỉ hơn mười độ, vẫn còn sự ẩm ướt và không trung u ám làm tôi cảm thấy mùa hè thật xa xôi, nhưng học sinh trong trường vẫn cực kỳ sung sướng, bổ khuyết cho sự tiếc nuối khi ngày hè không nắng chói chang.

Cho dù là giáo viên nghiêm khắc nhất cũng không thể đè ép được học sinh khe khẽ lẩm bẩm giống như bọ chó trong lớp học. Muốn nghỉ ngơi, muốn làm thêm, muốn đi du lịch, muốn tham gia trại hè, muốn thư từ qua lại.

Kì nghỉ hè này, Charlie vẫn bay đến California thăm Bella, theo thường lệ, tôi giúp cậu sắp xếp hành lý. Căn nhà Charlie trông rất trống trải quạnh quẽ, có thể nhìn ra cậu thường xuyên ra ngoài không ở nhà, chỉ ngẫu nhiên trở về lúc đêm khuya.

Cậu nhờ tôi lấy ảnh chụp của Renee, Bella và cậu ra khỏi túi áo, sau đó cất cẩn thận trong tủ bàn cạnh giường ngủ.

Cậu không quá hy vọng Bella nhìn ra mình thường xuyên mang theo bức ảnh này, vì Bella sẽ cảm thấy nặng nề, làm chị ấy thấy cậu lúc nào cũng nhớ nhung hai mẹ con.

Tôi làm theo, tôi biết Charlie rất yêu Bella cùng Renee, nhưng tôi lại không biết nói phải thế nào mới làm họ trở về. Có lẽ gia đình Cullen chuyển đến đây cũng là có chỗ tốt, ít nhất tôi biết Bella sẽ trở lại Forks ở một thời gian. Thậm chí bởi vì Edward mà thích Forks, có lẽ thế, tôi nhớ loáng thoáng là trên phim có đoạn này.

Nếu Bella trở về thì Charlie nhất định sẽ rất vui, tôi biết người cậu thiện lương này rất yêu tôi, nhưng Bella là con gái cậu, tình cảm này là không thể thay thế.

Làm Bella trở về, có lẽ là điểm tốt duy nhất của gia đình Cullen.

Bây giờ cứ nghĩ đến Cullen là tôi cảm thấy đau đầu dạ, một chút cũng không muốn liên quan gì đến bọn họ, thật sự rất phiền toái.

Vô số lần, tôi nhìn thấy bọn họ ngẫu nhiên không cẩn thận, chỉ mạnh tay một tí thôi mà ngón cái cũng đã dí hẳn vào sâu trong mép bàn. Còn vô số lần nhìn thấy bọn họ thờ ơ vô cảm, hơi quyệt ngón cái một cái là xóa được dấu ngón cái ấy đi, thuận tiện giẫm chân lên số gỗ vỡ vụn trên mặt đất để tiêu diệt!

Đúng là sinh vật không phải người mà, tôi nhắc mình rằng đó là bình thường, chỉ là hơi quái gở tí thôi, tôi thật sự lo lắng ngày nào đó nhà Cullen định thần lại, sẽ diệt khẩu cái tên biết quá nhiều như tôi. Tôi biết bọn họ có vẻ thiện lương, nhưng thế giới của bọn họ không phải nơi mà tôi có thể bước vào, nếu người ta muốn xử lý tôi thì thậm chí không cần một ngón cái.

Trong lúc chuẩn bị kì nghỉ hè, C đã gửi thư đến. Tôi mở ra trang giấy hơi mỏng, chất lượng rất cao, chữ viết hoa lệ tao nhã của C dường như muốn nhảy ra mặt giấy, nhảy lên bàn tay tôi mà múa.

“Claire thân ái:

“Có thể gặp được cô là điều may mắn của ta.

Nếu thế giới này đối với ta tôi mà nói đều là dối trá, thì chỉ có cô mới là điều chân thật duy nhất mà ta có thể phân biệt rõ ràng. Đáng tiếc là cô đã bắt đầu mê mang, cô hoài nghi sự tồn tại của chính mình, thậm chí không định giãy ra khỏi cảm xúc đáng sợ ấy. Nếu ngay cả cô cũng ngã vào vũng bùn mê võng và hoài nghi thì cô đâu còn ý nghĩa tồn tại?

Thế giới này giống như biến thành một giấc mộng, không, thế giới này vốn chính là một lời nói dối. Bảy năm trước, ta đã tìm được cô, cô giống như ánh mặt trời duy nhất trong bóng tối, làm ta thấy rõ ràng vẻ chân thật thật sự tồn tại.

Bây giờ cô lại sắp ảm đạm, không thể duy trì nhận thức chân thực của bản thân cô đối với thế giới này?

Quả nhiên ta không thể chờ mong rằng cô có thể vĩnh viễn là Claire của ta.

Ta sẽ gặp cô một lần trước khi cô hoàn toàn mục nát.

Trước lúc ấy, chúc cô may mắn, Claire.”

Bức thư này không dài, thật sự không dài, nhưng tôi lại nghiên cứu (ngẩn người? ) bức thư này nửa giờ.

Được rồi, tôi thừa nhận C chắc lại lâm vào kỳ phản nghịch, ngôn ngữ đầy vẻ văn nghệ, tôi hoàn toàn không hiểu anh ta đang lải nhải cái gì. Đây không phải lần đầu tiên, mà là rất nhiều lần. Thư của anh ta ít nhất có một phần ba là tôi chỉ thấy làn điệu văn nghệ khiến da đầu tôi run lên, ý nghĩa cuộc sống, sự chân thật vĩnh hằng, nói dối là cái gì chứ, mấy thứ linh tinh đó, anh ta không chỉ nhắc đến một lần.

Xem ra bức thư văn nghệ này là do lần trước tôi không cẩn thận ở đêm hôm khuya khoắt, bị nhà Cullen dọa mà nghĩ rằng “Tôi sống ở trong một giấc mộng”.

Tôi cảm thấy thật đáng tiếc, sao lại quên mấy cái tên này rất thích văn nghệ chứ. Mấy năm nay, vất vả lắm mới bị tôi uốn nắn, cho dù là khi oán giận chanh chua nói móc trào phúng, cũng tốt hơn là vẻ ưu tang bốn mươi độ nhìn trời.

Cái gì mà tôi hoài nghi sự tồn tại của chính mình?

Kiểu triết học vĩ đại chết tiệt này có tí liên quan gì đến tôi à? Ngẫu nhiên hối tiếc bi ai một chút thôi mà cũng lôi mấy đề tài đó ra để hành xác, nhưng hành xác xong thì đề tài vẫn không đổi, có cần tích cực đến thế không.

Cô là ánh mặt trời duy nhất trong bóng tối.

Trời ạ, những lời này thật kinh khủng, tuy rằng tôi biết tên C đó đặc biệt thích nói khuyếch đại, nhưng ánh mặt trời duy nhất khiến tôi cảm thấy trách nhiệm rất nặng nề.

Cho tới bây giờ, tôi đều cảm thấy được mình cực kỳ tối tăm, cho dù tên Claire như có ý sáng ngời, nhưng sáng ngời có thể là hoa hướng dương, sáng ngời càng có thể là bóng đèn, không hề có tí liên quan gì đến ánh mặt trời. Bạn qua thư chỉ là để giải quyết tịch mịch, nói cho dễ nghe hơn một tí chính là tri kỷ trên mặt giấy, kiểu như chơi với bạn cùng sở thích, tôi căn bản chưa hề làm gì cả, sao bỗng dưng lại biến thành cái gì gì đó duy nhất của người ta rồi?

Mà mục nát cái gì, tôi là cây linh sam bị sét đánh trong rừng bên cạnh sao? Dù thế nào thì ý nghĩa sinh tồn của tôi cũng đâu dính líu gì đến mấy thứ ấy.

Cuối cùng tôi tổng kết, đọc không hiểu cũng không sao, bởi vì anh ta chuyên môn viết làm người ta không hiểu.

Nhưng C lại có ý định muốn gặp tôi, làm tôi cảm thấy ngoài ý muốn. Với tôi mà nói, C giống như là những bức thư, chúng tôi hầu như không nói đến chuyện gặp nhau, không nghĩ tới lại đột nhiên sẽ gặp.

Dù sao đã được sáu, bảy năm giao tình, ở nước Mỹ, cách kết giao truyền thống lại hàm súc giống như chúng tôi thật đúng là không nhiều lắm.

Nhưng gặp thì gặp, sao cứ như là người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp thế, hay anh là tổng thống Italia?

Tưởng tượng đến Italia đã nghĩ đến ngày nghỉ La Mã, hình ảnh đen trắng mềm mại giống như tơ lụa, yên tĩnh chảy trong trí nhớ của tôi.

Đó là một quốc gia xinh đẹp, tôi xác định.

Cũng vừa lúc là nghỉ hè, có lẽ gặp nhau một lần cũng không sao. Kì nghỉ năm nay, tôi vốn định ở nhà sửa sang lại giá sách và vài đồ vật cũ, rất nhiều thứ phải chuyển ra khỏi tầng hầm để phơi nắng lau chùi. Và cả tổng vệ sinh nữa, tháng bảy và tháng tám, ánh mặt trời khá nhiều, dù là những chuyện vụn vặt nhưng cũng khá vất vả.

Mà bớt thời giờ đi gặp bạn qua thư cũng là một trong những lạc thú của mùa hè.

Tojikachan: Chương này đúng là chả bõ T^T nhưng ta lại k edit kịp chương sau, vì ta bị sổ mũi, uống thuốc và ngủ suốt TT^TT, nên dự là tuần sau ta sẽ up 2 chương, hoặc 3 chương nhé 🙂

1170186r7pa0943je“Claire.”

Tôi quay đầu lại, anh ta đứng ở cửa, ôm trong tay một bó hoa uất kim hương màu đỏ. Tôi thử mở miệng, do dự hỏi: “C?”

C đột nhiên nhếch miệng cười, tôi trừng to mắt nhìn anh ta bước ra khỏi bóng tối, từng bước một, im lặng giống như là bước chân đang bay bổng, bước trên đám mây mà đi về phía tôi.

? Quản trị box Edit Nữ Nhi Hồng? ? Đại Boss Mộng Thủy Cung? . ▫▫▫? ▫▫▫?? ▫▫▫▫?? ▫▫▫▫???▫▫▫▫???? ▫▫▫▫????▫▫?????? ▫▫▫▫?????▫???◻??? ▫▫▫▫????????◻?◻?? ▫▫▫▫▫????????◻????▫✉ ▫▫▫▫▫▫??????????▫▫✉✉✉ ▫▫▫?▫▫??????????▫✉✉?✉✉ ▫▫▫?????????????▫▫✉??✉✉ ▫▫▫?????????????▫▫▫✉✉✉ ▫▫▫▫????????????▫▫▫▫✉ ▫▫▫▫▫??????????? ▫▫▫▫▫?????????? ▫▫▫▫??????????? ▫▫▫???????????? ?????????????? ▫????▫??????? ▫???▫▫▫????? ??? ?? ?? ? ?

24
Để lại bình luận

Please Login to comment
21 Comment threads
3 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
22 Comment authors
Tran Thi Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki
Khách vãng lai

Finally :v Em chờ đợi cái phân cảnh này mãi…. Ấn tượng chết đi được ấy~~
Hóng hóng ❤️❤️

thonhoanco
Khách vãng lai

Bức thư thể hiện chất BT của C…

Rin Black
Khách vãng lai

Cái bộ này siêu văn vẻ :)) mà có mấy chỗ nàng beta lại đi type lỗi đó ~

tojikachan
Khách vãng lai

hầu như ta k beta :v thỉnh thoảng chương nào hay thì đọc lại xem thế nào :v hơi ẩu nhỉ :v làm 1 mình mà lị, thông cảm nhé 🙂

Rin Black
Khách vãng lai

Thế à :))))) ầu~~~ ta hay có thói quen đọc lại mấy lần liền (tự sướng mỗi khi edit xong 1 chương :)) )

tojikachan
Khách vãng lai

=))))))

Ngọc Ngọc
Khách vãng lai

Cuối cùng anh C cũng sắp ló mặt :3 hóng ~~
Chúc nàng mau khỏe nhé :*

tieutieuhong
Khách vãng lai

Nam chính lên sàn rồi,,, a hóng cảnh anh bị ngược quá đi

Đại hiệp
⚜Lily_Carlos⚜

truyện rất hay cảm ơn bạn đã edit

❤️‍ Thanh Thanh ❤️‍
Đại hiệp
❤️‍ Thanh Thanh ❤️‍

Đọc thư là thấy C k bìh thườg rồi mà claire lai k pítT.T

❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️
Đại hiệp
❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️

Chị nữ chính thường có dự cảm tốt mỗi khi gặp một ma cà rồng =v= Mà có phải do truyện liên quan đến mà cà rồng nên màu sắc trong truyện ảm đạm không vậy T_T

JQA3
Đại hiệp
JQA3

nam chính caius sắp sửa trồi lên TT-TT

?Tử Hoa?
Editor
?Tử Hoa?

chị nữ chính có giác quan thứ 6

Em Yêu Đinh Mặc ?
Khách vãng lai

Nam chủ xuất hiện rồi, còn khẳng định chủ quyền nữa chứ

Hồ Uyên
Đại hiệp

Thật thích C nga, lo lắng cho con người ta nha.

? Sophie ?
Lão bản

Oa chương sau là gặp nhau rồi, cuối cùng anh ấy cũng được lộ diện

Đại hiệp

cuối cùng nam 9 cũng xuất hiện

Gyoku Kim
Đại hiệp

Cuối cùng cũng chấp nhận ra mặt. Hehe chờ mong.

An Phạm Thuỳ Thuý
Đại hiệp

Sắp gặp nhau rồi:)

Tran Thi
Đại hiệp

Có dự cảm không lạnh với cuộc gặp gỡ này~~~

Đại hiệp

Chị gặp rồi thì đừg hối hận nhé:))))

Đại hiệp

Bản chất của C nó thế, không cứu chữa được gì nhiều đâu chế, nào nào xốc lại tinh thần đi, bạn C vượt biên sang thăm ngay kìa

Đại hiệp

Cuối cùng thì anh main cũng xuất hiện rồi. Ta đợi cái cảnh này mãi

Đại hiệp
3 ngày ko tắm

Nam9 phản diện thích viết văn hoa hòe sến súa kkkk. Cám ơn ạ. Truyện rất hay.