Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

[Dịch] Dưỡng Tính – Chương 01

40
Chương 01
Chưa từng có phương cách, không theo duyên kiếp cuộc đời

“Dưỡng Tính”

Tác giả: Ôn Sưởng

Biên tập: Cloudy Lin

Banner: #mhhehho

Truyện làm được làm với mục đích phi thương mại – Được đăng tải độc quyền tại nunhihong.net, vui lòng không copy hoặc repost sang bất cứ nơi nào khác.

dt-chuong01

Đường Thi nhận được thông báo tuyển dụng của Đại học C. Sau khi hoàn tất hết chương trình học, thời gian học, cùng với những việc liên quan trọng khác ở trường, cô đến thành phố C sớm mười ngày.

Trấn cổ Bạch Nham của thành phố C là thắng cảnh du lịch nổi tiếng, được khen là một trong mười hai thắng cảnh hàng đầu của thành phố C, được xây dựng vào thời nhà Tống, với địa thế có “nhất giang lưỡng khê tam sơn tứ nhai” (1), ở cổng vào là những điêu khắc phức tạp của thời kỳ phồn thịnh, cùng với hai câu đối: “Bạch nhật lý thiên nhân củng thủ, nhập dạ hậu mặc trản minh đăng” (2).

(1) Một con sông lớn, hai khe suối nhỏ, ba ngọn núi cao, bốn con đường rộng – Đây là địa thể của một trấn cổ có thật ở Trùng Khánh.

– Nhất giang: sông Gia Lăng.

– Lưỡng khê: khe suối Thạch Hà và khe suối Phượng Hoàng.

– Tam sơn: núi Mã Yên, núi Kim Bích và núi Phượng Hoàng.

– Tứ nhai: ý chỉ bốn nhánh đường lớn từ đường phố chính: đường Kim Dung, đường Tân Nhai, đường Kim Bích và một khu phố nhỏ khác.

(2) Dịch nghĩa: “Khi trời sáng ngàn người chắp tay chào, lúc đêm về vạn ngọn đèn sáng”.

Thế tam sơn với núi Mã Yên ở giữa, núi Kim Bích ở rìa trái và núi Phượng Hoàng ở rìa phải phóng tầm nhìn ra xa; nước từ hai khe suối nhỏ quanh co chảy ra sông Gia Lăng với lòng sông rộng, bờ sông cao, nước sông không gợn sóng, là thiên nhiên tạo thành – sự phồn thịnh ở sông Gia Lăng từng nổi tiếng một thời, đến bây giờ là một nơi có nhiều giá trị kỷ niệm của Trùng Khánh.

Hai câu đối này miêu tả cảnh thực ở sông Gia Lăng thời phồn thịnh. Thời huy hoàng ấy người đông tấp nập, cởi mở hiếu khách – gặp nhau hữu lễ vái chào; đến khi đêm về vạn ngọn đèn sáng rực trên sông.

(1,2) Hai chi tiết miêu tả này hoàn toàn khớp với trấn cổ “Từ Khí Khẩu” ở thành phố Trùng Khánh. Mình có thể chắc chắn tác giả sử dụng tư liệu từ trấn cổ có thật này để làm bối cảnh trong truyện. Từ địa thế phong thủy đến hai câu đối ở cổng vào đều hoàn toàn trùng khớp. {Mọi chú thích đều của người dịch, chú thích tham khảo từ internet sẽ ghi rõ}.

Buổi sáng lúc bảy giờ, rất ít có người dân qua lại, những cửa hàng ở trấn cổ cũng chưa mở cửa. Trời tảng sáng sương mù mát lạnh, hít sâu vào phổi, khiến người khác tinh thần sảng khoái. Đường Thi cùng bạn thả bộ dọc theo con đường đá xanh, hướng đến nơi sâu nhất của trấn cổ.

Mười phút sau, người xung quanh dần đông đúc.

Bạn cô nói: “Chùa Pháp Định rất thiêng, dân bản địa đều thích đến nơi này dâng hương. Trấn cổ Bạch Nham này có nhiều địa điểm nổi tiếng lắm, đến chín giờ sáng sẽ có rất nhiều du khách, vậy nên dân bản địa thường đến sớm. Hôm nay là mười ngày trai (3), người đến sẽ càng nhiều hơn”.

(3) Mười ngày trai là quy định của Phật giáo vào các ngày mùng 01, 08, 14, 15, 18, 23, 24, 28, 29, 30. Trong mười ngày này tiến hành trai giới, ăn chay, không sát sinh.

Đường Thi gật đầu, nhìn thấy những góc hiên nhà mờ ảo hiện lên bên sườn ngọn núi nhỏ. Hai người thả nhịp bước chân, nhẹ nhàng khe khẽ, chẳng hề đồng điệu cùng dòng người nơi đây đang vội vàng lướt qua.

Đường Thi không tin Phật nhưng thích chùa miếu. Sau khi đến một nơi nào đó, đều phải đến chùa miếu ở địa phương nhìn qua một chút.

“Vừa mới đến, bái lạy cũng tốt”. Bạn cô nói: “Hôm nay có đại sư giảng thiền. Nếu không có việc gì, có thể nghe một chút”.

“Cậu tin à?”.

Bạn cô lắc đầu: “Không tin đâu. Nhưng chùa Pháp Định xưa giờ giảng thiền hay lắm, nghe những lời nói hay cũng là một kiểu giải trí tốt mà”, lại nói: “Cậu xác định chương trình giảng dạy rồi à?”.

“Ừ”.

“Dạy gì thế?”.

“Văn học cổ đại Trung Quốc và Nguyên khúc (4)”.

(4) Đường thi, Tống từ, Nguyên khúc và tiểu thuyết Minh Thanh được mệnh danh là bốn viên ngọc quý trong văn học cổ đại Trung Quốc.

Bạn cô cười: “Nguyên khúc không phải đúng theo nghiên cứu của cậu sao?”.

“Lúc đó mình đăng ký hai môn tự chọn trong chuyên ngành tiếng Trung, một môn là nghiên cứu Nguyên khúc, một môn là Lịch sử văn hóa Phật giáo, bên trường phân môn đầu”.

“Không tệ mà”. Bạn cô có chút xúc động, “ Cuối cùng cậu cũng ra trường rồi. Giờ cũng xem là đang làm những việc mình thích. Bọn tớ nè, haha! Cả người toàn mùi tiền”.

Đường Thi cười: “Bộ dạng này. Người yêu tiền, cả người toàn mùi tiền; người yêu sách, đặc sệt mọt sách”.

“Hahahahaha, đúng thật rồi đó”.

Trong lúc nói chuyện, đã đến gần cổng chùa Pháp Định. Thành phố C nhiều núi, địa thế dốc cao, ít có vùng đất bằng phẳng. Chùa Pháp Định xây dựng dựa vào núi, cửa chùa cao lớn dựng thẳng sườn núi, vào cổng là hơn một trăm bậc thang đá xanh, nghiêng gần bảy mươi độ, đỉnh cầu thang đón lấy nắng sớm, ngẩng đầu sẽ cảm thấy chói mắt ngay.

Trên cầu thang, vừa có điện thờ Thiên Vương, Dược Vương, vừa có cả gác thờ Quan Thế Âm, liên tiếp kéo dài lên trên. Trước Đại hùng Bảo điện là một đỉnh vạc rất lớn, từng hàng lò hương nhan đèn hai bên. Khói xanh vấn vít, giống như sương tựa như mây.

Đường Thi ngồi trên hành lang, đối diện là dòng người tới lui dâng hương, tâm trạng tĩnh lặng mà an bình. Chỗ cô ngồi không có nhiều người nói chuyện lắm, bạn cô cũng biết, để cô ngồi đây nghỉ ngơi, còn mình thì đi dạo xung quanh.

Vì địa thế nên tầm nhìn của chùa Pháp Định bao la, dù chỉ là đang ngồi nhưng cũng có thể xuyên qua những mái chùa nhìn thấy toàn bộ trấn cổ. Mặt trời dần dần lên cao, ánh nắng cũng rực rỡ hơn, chiếu xuống hai cây bạch quả già trước Bảo điện tỏa sáng lấp lánh.

Khoảng chín giờ, Đường Thi đứng dậy, đi dạo loanh quanh một chút, qua hai dãy hành lang, lại tùy ý đi qua mấy vòng cầu thang, đi đến trước cửa Tàng kinh các.

Giữa đại điện có một người đang ngồi.

Phía trước người ấy là gần một trăm chiếc bồ đoàn (5), phía sau là một pho tượng Phật vàng lớn. Đại điện trống trải, tĩnh mịch, mùi thơm của đàn hương lan tỏa ngào ngạt. Người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm kia chậm rãi lật từng trang sách.

(5) Bồ đoàn: ghế nệm hình tròn, dẹt được đan/bện từ lá mây/cỏ rơm. Thường được tăng nhân sử dụng để ngồi thiền hoặc dùng khi quỳ lạy.

Đường Thi đứng ở ngoài cửa.

Người ấy ngẩng đầu, hỏi: “Nghe thiền sao?”.

Đường Thi khẽ nhếch môi, đối diện người ấy: “Vâng”.

“Mười giờ mới bắt đầu, cô đến sớm rồi”. Phật Tổ ở phía sau người ấy, hạ đầu mày, buông tầm mắt, khóe miệng ôn hòa, thiêng liêng mà hiền từ.

Chân Đường Thi khẽ động, hỏi: “Tôi có thể vào đây ngồi không?”.

Người đàn ông ấy gật đầu: “Xin cứ tự nhiên”.

Đường Thi đi vào, ngồi xuống một chiếc bồ đoàn ở góc khuất bên trái.

Cả phòng yên tĩnh, tiếng chuông như có lại như không từ xa vọng về. Mùi đàn hương thoảng lúc có lại thoảng lúc không.

Đường Thi có chút buồn chán, cô biết ở tình huống thế này mà nhìn chằm chằm vào người khác là cực kỳ không lịch sự, nhưng hết lần này đến lần khác không thể điều khiển được ánh mắt của mình. Trong vòng mười phút ngắn ngủi, cô đã không tự chủ được mà dõi mắt về người ấy, năm sáu phút thôi mà nhìn đến ba lần.

Đầu tiên là tuổi còn trẻ. Là độ tuổi thanh niên không thể xác định chính xác tuổi tác. Vừa nhìn sẽ nghĩ hình như hai mươi lăm hai mươi sáu, nhìn lâu thêm lại cảm thấy lớn hơn một chút so với hai mươi lăm hai mươi sáu, ba mươi? Ba mươi lăm? Hình như đều có thể, mà lại cảm thấy không thể, đàn ông ba mươi có nét già rồi, người ấy cũng không già mà. So thanh niên hai mươi lăm hai mươi sáu với người ấy, nhiều bộp chộp, tự cao ngạo mạn, trên người người ấy không có khí thế của thanh niên “tôi có cả thế giới tươi đẹp”. Yên tĩnh như tượng Phật Tổ phía trước làn hương kia. Người ấy vừa có nét trưởng thành, nhưng so cùng đàn ông ở tuổi ba mươi lăm ba mươi sáu lại không có cảm giác chìm sâu giữa cuộc đời khi đã kinh qua bao sóng to gió lớn, chán chường, hờ hững; chỉ có sự tĩnh lặng và ung dung của vạn cánh buồm đã trôi qua nơi tận cùng, vững vàng tựa như chiếc đỉnh vạc trước Đại hùng Bảo điện.

Sau đó là tướng mạo. Đây là người đàn ông ngũ quan mạnh mẽ, mày rậm, mắt đen, sống mũi thẳng, môi rất mỏng, đường nét đạm mạc, tạo nên cảm giác xa cách. Ở phương diện tướng mạo, người ấy có đầy sức công kích, kết hợp cùng khí chất, lại khiến cho người khác không kìm được mà cảm thấy gần gũi. Đó không phải cảm giác của phụ nữ đối với đàn ông, mà đó là tín đồ đối với thần thánh. Trí huệ bát nhã (6), có nội hàm, có vẻ ngoài tuấn tú.

(6) Từ dùng để nói về trí tuệ trong nhà Phật: là trí tuệ thấu suốt sự thật , thâm sâu, sự hiểu biết toàn diện, có tính chất trực giác, không dựa lên lý luận, khái niệm, ngôn từ, mà vượt khỏi ngôn từ {Đối chiếu và tổng hợp từ internet}.

Cuối cùng là thân phận. Rõ ràng, người ấy là người giảng thiền hôm nay. Nhưng người ấy cũng không phải là người xuất gia. Không quy y, không mặc trang phục của tăng ni, cả người một thứ liên quan đến Phật cũng không có. Đến nỗi Đường Thi nghi ngờ, người ấy không phải là người tin theo Phật. Phật tử, đối với Phật có lòng kính sợ thần thánh thiêng liêng, đối với Phật gia luôn có thái độ đan xen giữa khiêm tốn và kính cẩn, người ấy không có. Vẻ mặt của người đàn ông trong lúc lơ là, sự tùy ý trong lúc lật sách, chăm chú nhưng không có vẻ kính cẩn, người ấy không giống. Thế nhưng người ấy vẫn cứ ngồi ở đây.

Đường Thi nhẹ nhàng thở ra một hơi, bối rối thu lại tầm mắt. Nhưng lại nhìn qua.

Người đàn ông ấy dường như không có chút cảm giác nào.

Đường Thi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào tua rua bồ đoàn bên cạnh. Đại điện vẫn là một không gian yên tĩnh như trước, sự tĩnh lặng khiến người khác cảm thấy hoảng hốt.

Không biết qua bao lâu, điện thoại trong túi liên tục rung lên. Tiếng rung của điện thoại di động trong không gian trống trải của đại điện lớn đến mức làm người khác giật mình. Đường Thi vội vàng bấm ngắt cuộc gọi, cả người gọi đến là ai cũng không nhìn đến.

Người đàn ông trong đại điện dường như không phát hiện, động tác lật sách vẫn không nhanh không chậm như cũ. Đường Thi mím môi, mở di động ra. Vừa lúc tin nhắn của bạn mình đến, cô gửi trả lời: “Mình ở Tàng kinh các, nghe thiền ở đây, không tiện nghe điện thoại”. Vừa gõ xong chữ, bên cạnh bắt đầu lác đác có tiếng người.

Đi vào đầu tiên là tăng nhân của chùa Pháp Định, mười người trái phải, tốp năm tốp ba hướng về chủ vị hành lễ, rồi xếp thành một hàng, ngồi ở hàng đầu tiên. Sau đó, có Phật tử, có du khách, từng tốp từng nhóm lần lượt tiến vào. Đại điện trong chốc lát tiếng người lẫn lộn.

Bạn của Đường Thi cũng đến vào lúc này, nhìn quanh một vòng thấy cô ngồi trong góc khuất nhất, xuyên qua đoàn người đi lại, nhỏ giọng hỏi: “Cậu đến bao lâu rồi?”.

“Không lâu”.

Bạn cô ngồi xuống chiếc bồ đoàn gần đó nhất, ngẩng đầu nhìn người phía xa kia một chút: “Trẻ quá!”.

Đường Thi “ừm” một tiếng xem như đáp lời.

Chín giờ bốn mươi phút, người ngồi đầy đại điện. Chín giờ năm mươi phút, tiếng người dần im ắng. Mười giờ, không một âm thanh.

Cửa lớn của đại diện từ từ đóng lại. Ánh sáng lờ mờ.

“Hôm nay, chúng ta nói về duyên”.

Đường Thi thấy căng thẳng trong lòng. Thanh âm trầm thấp, bình tĩnh, đạm mạc, mang theo từ tính. Đường Thi cách người ấy khá xa, cửa lớn phía sau đã đóng, những tia sáng lờ mờ, chỉ có thể nhìn thấy những đường nét mơ hồ.

“Nói đến “duyên” của nhà Phật, là nói đến vạn sự vạn vật vì duyên khởi mà cũng vì duyên diệt. Nhân là duyên, quả là duyên, nhân quả là duyên, vì không có nhân nhất định, không có quả chắc chắn, đều là do duyên thay đổi tạo nên, nguyên nhân không hề tương hỗ lẫn nhau. Tất cả thuộc về sự biến hóa, những thứ tất yếu thay đổi. Các vị hôm nay ngồi đây nghe tôi giảng thiền, bởi vì duyên mà đến, kết quả đem một duyên nào đó mà đi; các vị sau này, vì duyên này kết thành duyên kia, duyên đó là lành hay dữ, lại cùng tương quan với một duyên khác. Duyên tính tự nhiên, vốn không có ràng buộc. Đó là lý do Phật pháp thường nói, tất cả tùy duyên. Tùy duyên đó là tùy vào không gian. Các vị có lẽ sẽ hỏi, thế nào là tùy duyên? Mọi thứ để tự nhiên theo duyên, tùy duyên lành, tùy duyên dữ. Duyên đã trống không, lành dữ tự nhiên cũng sẽ trống không, vậy nên các vị không cần chấp nhất là duyên lành hay duyên dữ, tùy duyên tạo nên, thuận theo tự nhiên, để sự việc tự nhiên, không bám víu, không nghịch duyên, sẽ tự có được một cảnh giới mới. Tổ sư Long Thọ (7) nói: “Chưa từng có phương cách, không theo duyên kiếp cuộc đời”, đem duyên tính không có ràng buộc nói đến cực hạn, điều này là nói…”

(7) Ngài Long Thọ được xem là thủy tổ của tám tông phái Phật giáo, từ khi Phật giáo Đại thừa phát triển ở Ấn độ rồi truyền qua Đông độ. Địa vị của Ngài trong lịch sử Phật giáo Đại thừa rất to lớn. Triết lý Tánh Không của Ngài là một đóng góp lớn vào sự phát triển Phật giáo Đại thừa, không những đã ảnh hưởng lớn vào tư tưởng các nước Phật giáo Đại thừa, mà ngày nay người Tây phương cũng rất chú ý. {Internet}

Đường Thi quan sát những người xung quanh một chút, ở đây có nhiều tín đồ thành kính, có người hiểu, người không hiểu những điều vừa nói; có người đến xem náo nhiệt, nghe một chút, chơi một chút, có cả thờ ơ; có người tin, có người không tin, chúng sinh thiên hình vạn trạng.

Đường Thi nghe thanh âm của người đàn ông, dần cảm thấy yên bình.

Giảng thiền kết thúc sau một tiếng, đến cuối cùng người ấy nói: “Trong số các vị hoặc có người tin Phật, hôm nay đến nghe thiền, hoặc là mang mục đích nghe đạo lý Phật pháp. Nhưng Phật là không có đạo lý, Phật là tu hành tại tâm, đạo lý của tâm như thế nào?”.

Đường Thi cảm thấy buồn cười.

Ra khỏi đại điện, bạn cô hỏi: “Làm sao vậy?”.

Đường Thi cười: “Huyền diệu uyên thâm, Tuấn Cực vu thiên (8)”.

“Đánh giá rất cao đó, nhưng mà trước sau mâu thuẫn rồi”.

“Vế trước chỉ thiền, vế sau chỉ người”.

(8) Một câu nói trong Kinh Thi: “Tung cao duy nhạc, Tuấn Cực vu thiên” (núi cao chỉ có Tung Sơn, Tuấn Cực so với trời). Tung Sơn là một trong năm ngọn núi cao linh thiêng của Trung Quốc, đỉnh cao nhất là đỉnh Tuấn Cực. Câu “Tuấn Cực vu thiên” được sử dụng để miêu tả những sự việc, con người vĩ đại, ở một tầm cao có thể tiếp giáp với bầu trời, đó là một vị thế cực kỳ to lớn.

Hai người đi dọc theo hành lang, đi về bên phải của Đại hùng Bảo điện, thấy người đàn ông ấy và chủ trì đứng cùng nhau phía cột đá dưới cây ngân già, họ đang nói chuyện. Hai người Đường Thi đi vượt qua người họ, ánh mắt tự nhiên phải chạm nhau. Chủ trì hướng về hai người hơi hành lễ, hai người đáp lễ, vội vàng đi qua. Đường chân mày dài của người đàn ông ấy thật sắc bén, đem theo trái tim đang ở bên làn ranh của sự chịu đựng mà vượt qua, thật khiến cho người khác sợ hãi. Cây bạch quả già vươn cành sải nhánh, đếm không hết được những thẻ bài cầu phúc đỏ thắm đang đắm mình trong ánh mặt trời tỏa ra ánh hồng quang đẹp rực rỡ.

Đây là một ngày Hè yên tĩnh mà náo nhiệt. Tiếng ve vang vọng khắp chùa cũng không sánh bằng tiếng đập của trái tim.

Ngang qua Đại hùng Bảo điện, Đường Thi nói: “Vào lạy nhé”.

“Cậu muốn lạy à?”.

“Ừ”.

“Chuyện hiếm có đấy”.

Đường Thi không nói gì, tiến vào từ phía trái cửa, hướng về phía Phật Tổ dập đầu ba cái, cụ già tu hành gõ chiếc chuông cổ phía trước tượng Phật.

Hai người theo bậc thềm đi xuống, ngang qua chỗ bán thẻ bài cầu phúc màu đỏ, Đường Thi bị một đôi tay đưa ra ngăn lại trên đường đi.

“Cô bé, treo một nhân duyên nhé!”.

Đường Thi ngạc nhiên. Bạn của cô cười ha ha. Không đợi Đường Thi từ chối, bạn của cô đã cười hi hi nhận lấy thẻ nhân duyên: “Đúng là nên treo một nhân duyên rồi”. Trả tiền, đem thẻ nhân duyên đưa cho Đường Thi: “Cậu ném đi, ném càng cao càng tốt”.

Đường Thi mím môi nhận lấy. Cô thuận tay ném một cái, thẻ nhân duyên bay lên rất cao, vượt qua tán cây, bay xa ra ngoài. “Lạch cạch”, rơi xuống chân một người.

Trường thân ngọc lập (9), ôn thục nhã trí (10). Ánh mắt của hai người lần thứ hai chạm nhau. Người đàn ông ấy cúi người, nhặt thẻ nhân duyên lên.

(9) “Trường thân ngọc lập”: câu nói này theo nguyên bản từ xưa là dùng để chỉ những người con gái có vóc dáng thon thả, làn da trắng mịn, thanh thoát như ngọc. Nhưng theo thời gian và quá trình biến hóa của ngôn ngữ, câu nói này thời nay thường dùng để miêu tả đàn ông vóc dáng cao lớn, “ngọc lập” hiểu là dáng người thẳng tắp, mạnh mẽ rắn rỏi.

(10) “Ôn thục nhã trí”: ấm áp, hiền lành, lịch sự, tao nhã.

Đường Thi ngẩn ra, cố gắng giữ bình tĩnh, đi đến nhận lại từ tay người kia: “Cảm ơn”.

“Không cần cảm ơn”. Gật đầu nhẹ, bước qua bên người.

Bạn cô đi đến, cười hỏi: “Cái này xấu hổ lắm à?”.

Đường Thi cười. Cô đi đến dưới tàng cây bạch quả, nhón chân, đem thẻ nhân duyên treo lên.

“Nếu cậu đứng ở đây ném, vẫn có thể ném lên cao đấy. Cao một chút Phật Tổ dễ thấy hơn”.

Đường Thi cười: “Không đâu. Cách Phật Tổ càng gần, cách mình càng xa”.

—–o0o—–

 

HẾT CHƯƠNG 01

dtendchap

Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Thanks for reading!

40
Để lại bình luận

Please Login to comment
39 Comment threads
1 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
38 Comment authors
Phạm Ngọc Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
? Yulmi2704 ?
Member

Vừa đọc xong phải comment ngay, truyện có không khí rất nhẹ nhàng, rất yên bình. Những đoạn miêu tả nam chính lúc mới đọc thì tưởng chỉ là thoáng qua, nhưng đọc kĩ lại thì mới nhận ra đây là cách tả không phải hoa mỹ nhất, mà là sâu nhất. Tướng mạo của một người không chỉ dựa vào đường nét khuôn mặt để đánh giá, mà còn phải nhìn thấu được cốt khí của người đó như thế nào. Còn đoạn giảng về “Duyên” thì lại khác, rất uyên thâm nhưng cũng rất đời thường, chỉ là… Đọc thêm »

Yiqing Chen
Khách vãng lai

Giọng văn nhẹ nhàng sâu sắc, e sập hố rồi sis à, thích cách dịch của sis quá

Làbaoxa Mãimãi
Khách vãng lai

Một người giảng Phật một người nghe Phật
Một người ném duyên một người nhặt được duyên
Cuối cùng là về một nhà

👑🌸Gió ?🌸👑
Lão bản

Mình thích mẫu người như anh. Trầm tĩnh, ôn hòa, lạnh nhạt, trí tuệ.

Đại hiệp

“Duyên tính tự nhiên, vốn ko ràng buộc.”
Việc ở đời, nhiều khi chỉ có thể dựa vào hai chữ “tùy duyên” !. Nó giống như cái cách cô gặp a vậy. Đúng là có duyên sẽ gặp, có duyên để a nhặt được thẻ nhân duyên của cô, và rồi sẽ lại có duyên để 2 người gặp lại..
Thích câu nói của Đường Thi: Cách phật tổ càng xa, cách mình càng gần.
Đời người ko nên đòi hỏi quá nhiều, cứ tùy duyên là được.
Truyện như tích cổ vậy, cho nên tên nữ chính cũng đậm chất thi ca.

Đại hiệp

(y) có tâm hồn thi sĩ mà

Linh Nguyễn
Đại hiệp

Truyện kiểu nhẹ nhàng, bình thản, tên nam nữ chính nghe cũng rất lãng mạn. Kiểu anh chị gặp nhau đúng hôm anh nói về chữ “Duyên” xong cũng nhặt được thẻ cầu duyên các thứ nữa nên mới mới thích thích chị. Kiểu tình tiết rất hợp ý. Túm lại là ưng lắm luôn ý chỉ mỗi tội là hai anh chị làm giáo viên 2 môn em ớn nhất =))) nên em đành vừa đọc vừa tự niệm chú quên nghề nghiệp của 2 anh chị đi.
Hóng hớt chủ nhà ra chương mới nhaaaa <3 Yêu thương <3

Nguyễn Thị Ly Ly
Khách vãng lai

tr hay quá… anh nói về Duyên. 2 ng gặp nhau cũng là duyên. cô ném thẻ nhân duyên tới chỗ anh… đó cũng là duyên.. người có duyên với nhau thì rất dễ sinh ra cảm tình. hihi. ngóng cảnh 2 ng gặp lại nhau quá… cảm ơn b nhaaaa

Có chút tò mò
Đại hiệp

đọc truyện mà có cảm giác như đang ở đó vậy, bình yên ghê…

Tử Nhi Lâm
Khách vãng lai

Thật sự là em rất thích những truyện nhẹ nhàng như thế này, không cần sóng to gió lớn, cứ bình ổn, chậm rãi đi vào lòng người. Hơn nữa em cũng là một người theo đạo Phật, xem như đây chính là “duyên” đưa em đến với truyện của nhà. Chân thành cảm ơn chị Cloudy Lin đã làm bộ này ạ <3

Le Ha
Member
Le Ha

Truyện hay quá. Đọc truyện mang lại cho ta một cảm giác vô cùng thư giãn, nhẹ nhàng. Cảm giác như đang ngồi ở một quá cà phê yên tĩnh, được đọc một câu chuyện nhẹ nhàng vây
Thank editor

Đại hiệp

Ko hiểu sao đọc nguyên 1 chương câu cuối lại đọng lại nhất. Cách phật tổ càng gần. Cách mình càng xa. Cảm giác có vẻ gì đó buồn buồn

uatkimhuongden.
Đại hiệp
uatkimhuongden.

Một người giảng duyên một người nghe duyên, một người ném duyên mọt người nhặt duyên, duyên đến duyên đi, duyên gặp duyên hợp cái này gọi là tùy duyên, thanh ban editor

Hân Lê
Đại hiệp

Một người giảng Phật một người nghe Phật
Cuối cùng về chung 1 nhà . Chương 1 bình yên qá

Đại hiệp

tác giả miêu tả ngoại hình của nam 9 rất hay, từ bề ngoài đến nội hàm bên trong.

meoguyen1200
Khách vãng lai
meoguyen1200

Gặp nhau chỉ vì một chữ duyên, hix, lãng mạn quá.

Lam Tường Nguyễn
Đại hiệp

Truyện như mặt hồ:] rất thích đoạn nói về duyên
Cám ơn editor <3

Bap Holic
Đại hiệp

Dịch hay quá ạ ??
Chính thức lọt hố ?? truyện nhẹ nhàng, mị thích

yunakoht
Đại hiệp
yunakoht

không nghĩ tới lần gặp đầu tiên lại là ở chùa và anh lại là người giảng đạo

Phương Minh
Đại hiệp

Truyện hay quá, rất thích những truyện nhe nhàng như thế này

Kieuck
Đại hiệp
Kieuck

Tùy duyên, vạn vật đều tùy duyên. Thích đoạn nói về duyên, truyện nhẹ nhàng

Hải Linh
Khách vãng lai

Truyện hay nhẹ nhàng, tình cảm,
thỉnh thoảng đọc những tác phẩm như thế này cảm thấy nhẹ nhõm ghê
^ ^ càng đọc càng thích. Cảm ơn dịch giả ^ ^.

Đại hiệp

Lần chạm mặt đầu tiên của hai người cảm thấy ânhnm chính xa lạ giống thầy tu xưa cổ s á lạnh lùng, vô khuyết miễn trừ thói đời nhưng lại là khởi đầu của mối nhân duyên đầy lãnh mạn.

An Nhiên
Đại hiệp
An Nhiên

truyện rất uyên thâm, mình k phải người tín Phật hay theo Phật, nhưng trong mình luôn có một chút nào đấy thích nghe Phật giảng giảii. Bạn dịch truyện rất hay, mình cảm ơn vì bạn đã dịch chuyện có tâm như vậy ( sr vì mình kb dùng từ nào khác) thích câu nói của anh: ” mọi thứ đều tuỳ duyên, cú để cho nó tự nhiên, duyên lành hay duyên ác đều mạch” và của chị nữ ” cách Phật càng gần. cách mình càng xa” bạn dịch thực sự hay quá, mình ủng hộ lót… Đọc thêm »

Đại hiệp

2 người có duyên tiền định rồi ^^

Nguyễn Minh Hoàng Phương
Đại hiệp

thực ra mình mới đọc một bộ của Ôn Sưởng trước bộ này, hành văn rất nhẹ nhàng, cảm giác rất bình yên, không giống bộ mình từng đọc trước lắm, hình như tươi sáng hơn

Meo Xu
Đại hiệp

đọc đoạn đầu cứ ngỡ nam chính là đệ tự Phật gia chứ. Đau tim.
Mà sao anh nam này là dân thường lại được thuyết giảng vậy

Đại hiệp
duyen dang

mong anh chị được ở bên nhau thì tốt biết mấy

Kieu Anh Nguyen
Đại hiệp
Kieu Anh Nguyen

Nhẹ nhàng như một cơn gió mát lành vậy. Mọi thứ ở chương đầu đều đem cho mình cảm giác như vây, qua những lời văn được bạn edit rất mượt tả cảnh vật, tả con người, tả bối cảnh gặp nhau giữa nam chính và nữ chính. Mọi thứ đều tự nhiên như lời giảng về Phật Pháp của nam chính vậy “Duyên tính tự nhiên, vốn không có ràng buộc.” Với mình khởi đầu như thế là vừa đủ, không vồ vập nhưng cũng không hời hợt đủ để tạo một ấn tượng nhẹ nhàng! Cảm ơn bạn… Đọc thêm »

Đại hiệp
Mac Thien Giai

Truyện rất nhẹ nhàng cũng rất thâm Thuý ở những câu giảng đạo. 2 nhân vật chính gặp nhau âu cũng là duyên kiếp

Tiết Nguyệt Hi
Đại hiệp

Cái này gọi là duyên =]

Đại hiệp
naki noami

Cách tả truyện của nang rất khác so với những truyện ta đã đọc ,nhưng lại rất dịu dàng, nhẹ nhang dân giắt người đọc

Đại hiệp

Nhẹ nhàng ghê hồi đọc giới thiệu ở trên fb ham hố chờ ra nhiều để coi cho đã ?

Đại hiệp

Truyện này em tìm bữa giờ bây giờ mới thấy bên page mình. Em cảm ơn ạ

Phạm Ngọc
Đại hiệp
Phạm Ngọc

Cách miêu tả của truyện rất hay, thích cái không khí nhẹ nhàng của truyện.

Đại hiệp

duyên mang 2 anh chị đến với nhau thui, giọng văn nhẹ nhàng, có dấu hiệu sủng, ngọt

Đại hiệp

Văn phong nhẹ nhàng nhưng lại lôi cuốn.

Người qua đường

ta lọt hố mất r, otokeeeeeeeeeeeeee………………………………………..

Đại hiệp
Huong Huyen

Sẽ ủng hộ page dài dài ạ ❤️❤️❤️ Lọt hố của page rồi👌🏿

Đại hiệp
Huong Huyen

cốt truyện nhẹ nhanhg, bình đạm, lôi cuốn lăm , lọt hố mất thôi