[Sáng Tác] Người lạ từng quen – Dory – Giới Thiệu

24

 NGƯỜI LẠ TỪNG QUEN 

TÁC GIẢ: DORY

Tôi đã từng thân với một đứa hàng xóm, thân đến nỗi mà khi ấy tôi có niềm tin mãnh liệt rằng sau này tôi sẽ cưới nó làm chồng. Mẹ tôi bảo, con gái lấy chồng gần nhà thì sướng lắm nên tôi cứ nuôi cái suy nghĩ non nớt, nông cạn ấy những 6 năm liền, cho đến khi tôi đủ lớn để nhận ra đây là điều không thể.

Học cùng nhau 5 năm từ lớp 1 đến lớp 5, tôi là đứa chơi thân nhất với nó, với tôi thì nó cũng vậy. Nó không đẹp trai, người hơi gầy, da ngăm đen, đã thế còn bị vẩu. Vẩu là tôi nghĩ thế, vì nó có hai cái răng cửa to đến nỗi chẳng bao giờ thấy nó ngừng cười cả, nhưng nó không chấp nhận nó bị vẩu, mỗi khi bị tôi trêu, nó thường chu mỏ lên cãi “Mồm tao không vẩu, chỉ là răng to thôi”. Khi ấy, mặt nó sẽ đỏ dần lên, mắt rưng rưng vì ấm ức, còn tôi chỉ nở nụ cười sung sướng. Vâng, nói chung là răng nó to và nó bị vẩu.

Nói về tình bạn của 2 đứa, bây giờ chẳng có gì ngoài những kỉ niệm trong sáng, ngây ngô cả. Hồi lớp 1, tôi vẫn ở xóm quê còn nhà nó ở thị trấn, hai mẹ làm cùng cơ quan, nó thì được khen là thông minh, còn tôi thì ngố, mẹ tôi muốn học hành cho tốt nên xin cho 2 đứa vào chung lớp trên huyện, nhờ nó có gì thì giúp đỡ tôi. Vậy mà ngày đầu đến lớp, ngồi cùng nó, tôi phải dỗ nó thôi khóc đúng một buổi sáng mà nó vẫn không nín được, người nấc lên vì nhớ mẹ và cả buổi hôm đấy, hai đứa chẳng học hành được gì. Từ đấy thì tôi với nó quen nhau, quen nhau do dàn xếp của phụ huynh, và chắc cũng là do duyên nữa.

Lên đến lớp 2, gia đình tôi chuyển nhà lên thị trấn, cách nhà nó nửa phút đi bộ hoặc 10 giây nếu tôi chạy nhanh. Hồi nhà tôi còn đang xây, tần suất hai đứa xuất hiện ở bãi cát, bãi sỏi xây nhà còn nhiều hơn ở trong nhà. Hai đứa trẻ con 7 tuổi chúng tôi bới tung đống cát để tìm mấy con ốc biển bé xíu, mấy nửa mảnh sò vỡ đôi, những thứ đó như báu vật của lũ trẻ con xóm tôi. Đứa nào mà tìm thấy con sò còn chưa tách đôi vỏ là như bắt được vàng, tranh cướp nhau mang về nhà thả vào cốc nước nuôi để mai sau lấy ngọc trai, và như ai cũng biết, chúng nó còn chẳng bao giờ chịu hé miệng ra cả. Có trưa mùa hè nắng gắt, hai đứa tìm được cái đầu dây dù, mấy chú thợ xây lấy nó làm dấu đường gạch, bị chôn dưới đất, thế là nó bắt đầu kể câu truyện ly kỳ hấp dẫn về những kho báu bị chôn vùi, đều là vàng bạc châu báu cả. Tôi tin người, chỉ biết há miệng ra nghe, kể xong nó phán một câu chắc nịch: Đây là sợi dây dẫn đến kho báu ấy đấy, tao với mày đào được thì tha hồ mà mua bài gảy với mì tôm nhé. Trong đầu chỉ nghĩ đến mấy con bài xanh đỏ với mì tôm trẻ em tẩm ngọt mặn 2000 một gói bán đầy cổng trường, tôi gật đầu lia lịa. Chúng tôi hẹn nhau sau bữa cơm trưa 5 phút rồi ra đào, cuốc, xẻng đầy đủ, hai đứa đào từ 11 giờ trưa đến 3 giờ chiều, khí thế hừng hực, sau 4 tiếng lao lực, tôi với nó tìm thấy đầu dây còn lại…. Sau vụ đấy, tôi ốm liền hai ngày vì cảm nắng, phải nghỉ học, còn nó thì bị mẹ mắng vì nghịch ngu và phải chép bài cho tôi. Nhưng mà lúc đó chúng tôi cũng ngu thật……

Nhớ về những ngày tháng ấy, mọi người ai cũng nghèo cả, nhà tôi khá giả hơn còn mua được ti vi 32 inch với đầu kĩ thuật số, còn nhà nó thì bình thường, dùng ti vi màu, vỏ đen chỉ bắt được mấy kênh trung ương. Nhờ mấy cái ti vi mà hai đứa bị một trận đòn roi nhớ đời… Mùa hè năm tôi lớp 2 ấy, trời nắng nóng kinh khủng, chẳng mấy ai ra đường nên chúng tôi cũng vậy. Địa điểm chơi của hai đứa cả tháng chỉ có hai chỗ: nhà nó và nhà tôi. Từ 7h sáng đến 5h chiều, trừ khi về ăn cơm, còn lúc nào cũng thấy nó ở nhà tôi để xem hoạt hình VTC11. Bây giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao chúng tôi lại có thể thức trưa suốt cả tuần như vậy, xem xuyên trưa, xem hết cả thế giới. Còn lịch tôi ở nhà nó là từ 6h tối đến 6h sáng, vì hồi đó VTV3 đang chiếu “Chiếc điện thoại thần kỳ”, cả lũ trẻ con đứa nào cũng xem, riêng tôi nghiện phim đấy ghê gớm, có đêm còn mơ thấy cả phim nữa. Tôi mải xem phim rồi ăn cơm nhà nó là chuyện bình thường, tôi thích ăn món dưa cải muối đường mà chỉ mẹ nó làm mới ngon, bao giờ tôi sang bác ấy cũng dọn ra món đó, nhưng mà nó chẳng bao giờ sang nhà tôi ăn cơm cả. Lại về trận đòn ấy, chắc tôi bây giờ vẫn còn hận chị Thỏ Ngọc (đùa thôi), người kể truyện cổ tích, truyện ma, truyện cười… với giọng điệu ngọt ngào, êm dịu. Thấy trên VTC11 giới thiệu về chị, hai đứa lấy điện thoại nhà tôi gọi thử, bấm phím 1 để nghe truyện cười gì gì đó, phím 2 để nghe truyện ma… rồi ngày nào cũng nghe. Đến cuối tháng, tôi thấy bố về, mặt xầm xì, nhìn tôi hỏi tội. Thì ra tháng ấy nhà tôi hết hơn 400 nghìn tiền điện thoại với 500 nghìn tiền điện. Hai đứa đều bị đánh, nó bị đánh đau hơn tôi vì bố nó nghiêm khắc lắm. Bố nó sang hẳn nhà tôi bảo trả tiền điện thoại nhưng mẹ tôi không nhận, bảo chỉ là trẻ con, không biết gì. Không biết 900 nghìn hồi đó lớn như thế nào nữa, nhưng tháng đấy mẹ bảo sẽ chỉ cho tôi ăn rau.

Qua mùa hè đó thì chúng tôi lên lớp 3 và tôi với nó vẫn thân nhau như vậy. Hai đứa luôn đi học với nhau, chơi với nhau cả ở lớp cả ở nhà. Tan học về nhà lúc 4 rưỡi chiều, cất cặp xong là tôi chạy đi chơi luôn. Chúng tôi với con chó nhà nó thường đi đến bãi cỏ voi gần nhà nó để bắt châu chấu. Những ngọn cỏ voi xanh mơn mởn, có ngọn còn cao hơn cả đầu tôi với những cạnh lá rất sắc, vì vậy nên mỗi lần đi chơi là một lần đổ máu, là một lần bẩn quần áo, tay chân thì đen sì. Nhưng mà khi đó tôi còn chẳng cảm thấy đau, chỉ cảm thấy niềm sung sướng phấn khích trong đầu lúc bắt được nhiều châu chấu hơn nó, lúc ra về với mấy dây xâu đầy, bản mặt tự hào như vừa cứu cả thế giới. Cái cảm giác trẻ con, ấu trĩ ấy lâu lắm rồi tôi không còn được thấy lại nữa. Rồi con chó của chúng tôi có thai, tạm gọi nó với một cái tên khá phổ thông là Míc , ngày ngày tôi với nó chơi trò siêu âm với khám bệnh, nhớ lại bản mặt cam chịu của Míc, tôi không nhịn được cười. Ngày Míc đẻ, tôi với nó đi học về thấy bụng nó xẹp lại, nằm mệt mỏi, đang hốt hoảng tưởng nó bị làm sao thì bác mở cái chăn lên, cả ổ chó hiện ra với niềm hân hoan, vui sướng vỡ òa. Chín con chó con béo nú béo nần còn chưa mở mắt, lông mềm mượt đang chen chúc đạp nhau trong cái ổ lót, vô cùng đáng yêu. Rồi mỗi đứa nhận một con để làm em nuôi. Con của nó là con to nhất, đẹp nhất, lông đen mượt với vòng lông trắng ở cổ, tôi đặt tên là Kì Lân. Còn con của tôi là con nhỏ nhất, yếu nhất nên chẳng bao giờ thấy bú được sữa. Chín con chó mà có tám cái ti, theo như nguyên lí Đi-ríc-lê thì nó bao giờ cũng là đứa thừa ra, tội nghiệp nên tôi nhận làm em luôn. Và nó đặt tên em tôi là Nghiện Hút… Từ ngày ấy, mẹ nó phải nuôi thêm cả đứa con gái là tôi, với cả đàn chín con chó. Cho đến buổi chiều hôm đấy, về nhà tôi nhận được tin buồn, Nghiện Hút của tôi bị xe cán chết rồi. Về thấy em tôi bên vệ đường, miệng rớm máu mà tôi đau xót không nói nên lời, khóc như mưa. Đối với tôi khi ấy, chuyện này thật kinh khủng, cả nó cũng buồn cùng tôi. Tôi, nó với Kì Lân, ba đứa đem xác Nghiện Hút ra đằng sau nhà tôi chôn, còn đắp thành ụ cao như thật và thắp hương với bát gạo sống. Sau đấy thì tôi ít sang nhà nó chơi hơn, thời gian sau cả Kì Lân cũng bị bán, chỉ còn hai đứa chúng tôi chơi với nhau.

Lớp 4, lớp 5, vẫn thân với nhau, nhưng tôi chỉ chơi với nó lúc ở nhà, còn ở lớp thì chơi với bọn con gái, đi với nó là bị trêu ngay. Những buổi trưa nhảy dây, đá cầu không mệt mỏi của tôi với mấy đứa bạn có lẽ đã làm tình bạn của chúng tôi nhạt nhòa đi không ít. Đôi lúc trong giờ học vô tình nhìn nó, thấy nó cũng đang nhìn tôi với ánh mắt ẩn chứa gì đó, như sự tiếc nuối, man mác nét buồn. Khi đó tôi vô lo, vô tư chẳng hiểu gì cả, bảo: Tí nữa về tao lại chơi với mày nhé! Bây giờ hai đứa chúng tôi đã chơi mấy trò sạch sẽ hơn. Học địa lí về cây xanh giúp cho môi trường trong sạch, bọn tôi đi nhổ hết mấy cây linh tinh ở đồng ruộng về để trồng cây gây rừng. Kết quả là mất cả buổi chiều để dọn vườn vì mấy cây của tôi toàn cỏ dại là cỏ dại, lại lớn nhanh chiếm hết chỗ của rau. Hết lớp 4 là khi áp lực ập đến với chúng tôi, kì thi chuyển cấp đang đến gần. Bố mẹ 2 đứa chạy đôn chạy đáo đi tìm chỗ học thêm, chúng tôi chơi ít đi, học nhiều lên. Những ngày ôn thi, mẹ bắt tôi phải dậy sớm ôn Lịch sử – Địa lí nhưng chẳng học được chữ nào, gật gà gật gù chỉ chực gục xuống bàn và tôi biết nó cũng thế. Hai đứa chúng tôi lười như nhau, ham chơi như nhau, học cũng ngang nhau nhưng có lẽ tôi may mắn hơn nó, tôi đỗ trường chuyên, còn nó trượt. Dù đỗ nhưng tôi chẳng vui chút nào, nghĩ đến những tháng ngày sắp tới, học với những người xa lạ, trong một ngôi trường xa lạ mà không có nó, tôi buồn, nó buồn. Cả mùa hè năm ấy, chúng tôi đã đi chơi khắp nơi, đạp xe đi ăn kem, rồi đến nhà bà nội nó ăn xoài xanh chấm muối tôm, đi lang thang trên khắp các con đường rợp bóng mát, chưa bao giờ tôi lại vui và nói nhiều đến vậy. Ngồi trên hàng ghế đá công cộng, hôm cuối cùng của mùa hè, nó nói nhỏ: Vào năm tao với mày cùng cố gắng học giỏi nhé!! Câu nói ấy kết thúc mùa hè đầy nắng gió và những niềm vui của tôi hay cũng là kết thúc của tình bạn tưởng như mãi mãi…

Bắt đầu năm học mới – lớp 6 – với một chiếc áo mang nhãn hiệu cá sấu màu đỏ và một làn da đen bóng, cháy nắng, tôi khá khép mình với các bạn, đi học rồi lại về, ăn cơm rồi lại đi học. Tôi vẫn hay sang nhà nó chơi, nhưng bây giờ đã có chủ đề mới, khá nhàm chán là trường lớp. Tôi hay kể lớp tao có thằng này thằng kia đẹp trai, học giỏi, thầy này ghét tao còn cô kia quý tao, nhưng nó chỉ ậm ừ, chẳng buồn đáp lại. Nó không hay kể về trường lớp, chỉ nghe bác bảo là trường nó nhiều đứa hư, học kém, sợ nó lại la cà theo bạn, bỏ bê học hành. Đúng là chẳng lo xa, nó như thế thật. Từ ngày lên lớp 6, nó bắt đầu biết chơi điện tử, đi chơi đến tối mới về nên tôi cũng chẳng sang nhà nó làm gì nữa. Từ lúc đấy, hai đứa cứ dần xa nhau, dần dần thay đổi mà chẳng ai nhận ra. Nhà mới mua máy tính, tôi ngày đêm dán mắt vào màn hình chơi Zingme. Sao mà hồi xưa tôi lại nghiện game như thế, chơi đủ các trò Gunny, Bang Bang rồi lại Sky garden, chơi quên ngày tháng, quên luôn cả nó – thằng bạn thân 6 năm của tôi.

Từ đó, ta chẳng nói chuyện với nhau, 5 năm nay rồi chúng tôi không nói với nhau 1 câu nào. Có thể do sự thay đổi về tính cách, về ngoại hình đã tạo nên khoảng cách vô hình giữa hai đứa, tôi không biết nữa. Đi học tôi vẫn hay gặp nó, đi đằng trước, nghe thấy bước chân lặng lẽ của nó đằng sau, tôi đi chậm nó cũng đi chậm, tôi đi nhanh nó cũng đi nhanh. Nhưng chẳng ai chịu chậm chân hay bước nhanh thêm 1 bước để đi song song với nhau cả. Thời gian đã làm thay đổi tất cả, nhiều lần tôi ước giá như thời gian dừng lại, giá như tôi có thể quay lại quá khứ, quay trở về cái thời trẻ con ngây ngô ấy, để có được tình bạn trong sáng không vướng bận tình yêu ấy một lần nữa. Nhưng nó chỉ là một giấc mơ của riêng tôi, giấc mơ không bao giờ thành hiện thực…

~ END ~

? Editor Nữ Nhi Hồng ? ? Nhất thế Canh Hi, bất ly bất khí ? ☔️ Thiên Thanh sắc đẳng yên Vũ ☔️

Để lại bình luận

24 bình luận trong "[Sáng Tác] Người lạ từng quen – Dory – Giới Thiệu"

Thông báo về
Tìm theo:   Mới nhất | Cũ nhất | Được bình chọn nhiều nhất
Dien Dang
Đại hiệp

nhớ cái thới trẩu tre mặc quần thủng đít nhông nhông đi bắn bi .ném bô . đáng khăng với đá bóng vs lũ bạn… hoài niệm

Tuyết Lạc
Đại hiệp

Nhớ 1 thời quậy phá khắp xóm với lũ bạn quá

Nhi Nguyệt Hoàng
Đại hiệp

Cho tôi xin một vé về tuổi thơ,nhớ lại

Đại hiệp
Hôm nay trời mưa, lạnh và u ám. Sau những ngày quá bận ko thể đọc một cái gì đấy, giờ lại có thời gian ngồi trước màn hình, nghe 1 bản nhạc rất buồn và đọc. “Người lạ từng quen” – tựa sách chỉ khác đúng 1 từ so với quyển sách có trong thư viện của mình: “Người lạ từng yêu”. Cuộc sống thì giống như trái đất, là 1 cái vòng luẩn quẩn, bắt đầu cũng là kết thúc. Từ lạ – quen – thân – rồi lại trở về xa lạ. Dù đó là tình yêu… Đọc thêm »
An Nhiên
Đại hiệp

nhớ quá, ở một nơi xa , đọc xong chuyện thấy nhớ quá.

Bùi Thu Nga
Đại hiệp

người lạ từng quen!!! nhớ!

Đỗ Đỗ
Đại hiệp

thời sửu nhi suốt ngày nghĩ về chuyện thanh mai trúc mã

Ân Phạm
Đại hiệp

Thanh mai trúc mã_ một thời để nhớ

Mon Chelsea
Đại hiệp

thích nhât thể loại thanh mai trúc mã

Hoàng Minh
Đại hiệp

Truyện hay quá. Cảm động quá. Huhu
Đọc mà như kiểu trở về quá khứ @@ .
Bạn rất có năng khiếu đó :v

Đại hiệp

Truyện hay quá ad ơi

Đại hiệp

Câu truyện làm mình nhớ về một trời trẻ trâu, là con gái mà quậy phá nghịch ngợm khắp xóm. Lúc nào cũng trèo cây, leo xà :)))) đã thế lại còn đơn phương anh hàng xóm 7 năm từ lớp 3 đến lớp 9. sau này sang cấp 3 mới nhận ra mình với người ta chả có cơ hội gì, người ta còn không nhớ mình là ai :)))))

Chung Hưởng Kim
Đại hiệp

nhớ lúc nhỏ cũng có đứa bạn lúc nào cũng dắt nhau lội sông bắt cá nhưng từ khi lớp tám hai đứa không còn thân nữa giờ nó sắp làm mẹ rồi nhớ nó của ngày xưa quá

saphiaht86
Đại hiệp

Mình tưởng là truyện, thì ra là cảm nghĩ

Đại hiệp

Đọc xong chỉ muốn quay về tuổi thơ , hjx

Hiền Nguyễn
Đại hiệp

đọc xong cảm giác hoài niệm thật

Linh Trang
Đại hiệp

Đọc câu truyện của bạn mà lòng mình man mác buồn, nhớ về những năm tháng trẻ con, vô tư ấy. Câu truyện kể về tuổi thơ thật nhẹ nhàng và dễ thương; đọc có đôi nét gì gợi nhớ đến Nguyễn Nhật Ánh nhưng vẫn có nét rất riêng. Mong bạn sẽ viết nhiều câu truyện hơn để mình và các bạn cùng đón đọc!

Kim Loan Hoàng
Đại hiệp

Ukm. Nhớ thời còn con nít thật. Mà h gặp nhau nó còn chẳng biết cũng chẳng nhớ mình là ai. Giá như đc quay lại 1 ngày thôi nhỉ

cố vân
Đại hiệp

trong cuộc sống chúng ta sẽ gặp gỡ voiws rất nhiều người nhưng sẽ khó để có 1 người đi với chúng ta đến hết cuộc đời. họ chỉ đi cùng với chúng ta những đoạn đường, tao ra những kỉ niệm để sau này khi nhớ lại ta sẽ thấy đó là những khoảng thời gian rất đáng nhớ.

Đại hiệp

ca,r thấy thật là nó cái thời cởi truồng tắm mưa ghê ó

?Minh Vân?
Đại hiệp

Nói thật ta cũng muốn có một thằng bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ giống người ta ;_;

Member

Kỉ niệm tuổi thơ tràn về khi đọc câu chuyện này

Đại hiệp

Ai cx có 1 đứa bạn thân chơi vs nhau từ hồi còn bé xíu rồi lại vì đủ thứ lí do mà tách ra: chuyển nhà, giạn dỗi, vô tâm. . . Rồi đến lúc nhìn lại thì đã thành xa lạ r

wpDiscuz