[Edit][Xuyên nhanh] Tình Thoại – Thế Giới 2: Hứa Niệm Dương (5)

208

Chương 5

Hứa Niệm Dương cũng dừng bước, nhìn thấy khóe môi cô khẽ giương lên một chút ý cười, ngón trỏ khẽ cong gạt nhẹ lên chóp mũi cô, hắn nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước, “Ừ, anh phải về rồi.”

Tài năng kiệt xuất về ngành sinh vật học của Hứa Niệm Dương được người ta phát hiện ra khi hắn đang ngồi tù, mỗi ngày trong tù đều có lớp dạy học, nội dung dạy học có đủ loại, Hứa Niệm Dương được phân tới học ngành này, bởi vậy ngày sau mới được nhóm người kia bảo lãnh ra tù, tập trung bồi dưỡng tranh đoạt quyền khống chế nhà họ Chương.

Về phương diện cá nhân đương nhiên Thanh Nhược  không hi vọng hắn về nhà họ Chương, cũng không muốn hắn phải ngồi tù. Nhưng điều ấy cũng có nghĩa là hắn sẽ vĩnh viễn không thể nào phát hiện ra tiềm năng vô hạn của mình.

Nếu như hiện tại phải lựa chọn, đó chính là một lần đánh bạc lớn, tiền đặt cược của cô chính là cả nhân loại, cô không dám chắc trong ba năm ngồi tù hắn sẽ trải qua những chuyện gì.

Nhưng hiện tại cũng không có nhiều lựa chọn, nhà họ Chương chắc chắn sẽ nhận hắn về, mục đích chính là để thế tội cho người thừa kế của chúng.

Chương gia quyền cao thế mạnh, dù Hứa Niệm Dương không muốn cũng sẽ phải đi.

Thanh Nhược không nói gì cả, chỉ khẽ mím môi lại, một cảm giác nhói đau dấy lên trong lòng cô, cô nhớ tới đôi mắt lạnh lùng nhưng luôn dịu dàng mỗi khi nhìn cô của hắn, nhớ tới mỗi tối nhìn xuống dưới lầu sẽ thấy hắn ngẩng đầu lên nhìn mình trong 4 năm này, nhớ tới bóng lưng hắn rời đi khi trời đã muộn, mùa xuân in dấu sắc xanh êm dịu, làn gió mùa hạ mang theo hơi nóng thảng thốt, thềm lá vàng rơi mỗi khi thu tới, và cả làn hơi trắng vương vấn mỗi khi đông về.

Chỉ khi Hứa Niệm Dương quay người sang ôm lấy mình, Thanh Nhược mới phát hiện cô đã khóc.

Những giọt nước mắt lạnh lẽo thấm dần vào vai áo hắn, Thanh Nhược tựa đầu vào ngực hắn khóc thành từng tiếng, hai tay vươn ra ôm chặt lấy eo hắn, cô không nói gì cả, cũng không biết bản thân nên nói gì.

Cô không muốn ngày sau Hứa Niệm Dương sẽ chế tạo ra virus zombie hủy diệt thế giới này, nhưng điều cô càng không muốn nhìn thấy đó chính là sau cùng hắn sẽ rơi xuống địa ngục.

Bàn tay nóng ấm to lớn của Hứa Niệm Dương tì nhẹ lên gáy cô, lần đầu tiên Thanh Nhược khóc trước mặt hắn, cũng là lần đầu tiên cô đau lòng như vậy vì hắn.

Nhưng Hứa Niệm Dương lại không cảm thấy buồn chút nào.

Nét cười thấp thoáng ẩn hiện qua khóe mắt, qua mỗi cái nhíu mày của hắn, ánh mắt hắn sáng trong lấp lánh, khóe miệng cong lên, giọng nói cũng mang theo ý cười, “Nhược Nhược ngoan, đừng khóc.”

Thanh Nhược lắc lắc đầu, không nói gì cả, chỉ cảm thấy rất buồn.

Những năm gần đây Hứa Niệm Dương không còn phải chịu sự ngược đãi của Hứa gia nữa, dáng người đã trở nên cao gầy vững trãi, mỗi ngày sau khi làm việc xong hắn lại đi bộ tới tìm cô, cơ thể được rèn luyện thường xuyên nên rất khỏe mạnh.

Cô nhóc vùi đầu vào ngực hắn khóc rất lâu, Hứa Niệm Dương đành cúi người xuống bế bổng cô lên, Thanh Nhược giật mình hét lên một tiếng, phản xạ có điều kiện vươn tay ra ôm lấy cổ hắn.

Đôi mắt đo đỏ còn ngập nước, cô chu miệng nói, giọng hơi khàn, “Anh làm gì thế?”

Hứa Niệm Dương cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, “Ngoan, nhắm mắt lại.”

Dọc đường đi đã có không ít người xúm lại trêu đùa bọn họ, Thanh Nhược đỏ bừng cả mặt, cô quay lại vùi đầu vào ngực hắn, há miệng cắn hắn một cái qua lớp áo dày, hừ hừ, “Anh muốn đưa em đi đâu?”

Cô nhóc nho nhỏ như một chú mèo con, Hứa Niệm Dương không trả lời, hắn ôm lấy cô vững bước đi về phía trước, mặc cho đủ loại ánh mắt nhìn vào hai người họ.

Thành phố K có một khu vui chơi giải trí khá lớn được xây dựng từ 2 năm trước, bên trong  có những công trình kiến trúc rất đặc biệt ví dụ như viện hải dương học. Gần đó có một tòa chung cư cao cấp còn đang xây dựng, đi dọc theo con đường mòn lên núi sau nơi này sẽ nhìn thấy một khu đất xây toàn biệt thự.

Giá nhà ở đây tất nhiên không cần nói cũng biết, cực kỳ đắt đỏ.

Hứa Niệm Dương cứ ôm cô tới tận bên ngoài khu chung cư ấy, lúc này Thanh Nhược cũng đã lau sạch nước mắt, cô vừa được hắn thả xuống đã vội vã kéo tay hắn khẽ nói, “Niệm Dương, anh về đi, nhưng anh nhất định phải nhớ chăm sóc cho bản thân thật tốt, đợi em lớn rồi sẽ tới tìm anh.”

Hứa Niệm Dương khẽ cười vuốt tóc cô không nói gì, hắn giơ tay chỉ vào tòa chung cư còn đang trong quá trình xây dựng, “Tòa thứ hai, tầng ba, sau này sẽ là nhà của chúng ta.”

Thanh Nhược bật cười, khi khu vui chơi giải trí này vừa mở cửa hai người họ đã từng đến chơi, lúc ấy Thanh Nhược có chỉ sang tòa nhà gần đó nói với hắn cô rất muốn được ở đấy, mỗi ngày đều có thể tới chỗ này chơi.

Khi đó cô còn là một cô nhóc nên cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, lúc ấy Hứa Niệm Dương chỉ khẽ ừ một tiếng, nói ý tưởng này của cô không tồi, sau đó hai người cũng không còn nhắc tới chuyện này nữa.

Không ngờ rằng hôm nay bỗng nhiên hắn lại nói với cô chuyện này.

Cô nhóc của hắn cười rồi, Hứa Niệm Dương khẽ mím môi, hắn kéo tay cô đi mua một que kem, cắn một cái rồi mới đưa cho cô.

Cả hai đều không có tiền, cô nhóc của hắn lại đói, kem thì chỉ mua được một que, nhưng lúc nào cô cũng để hắn ăn 2/3, mỗi lần Hứa Niệm Dương đều chỉ ăn một miếng rồi nhường toàn bộ cho cô, dỗ cô ăn, bây giờ cũng đã thành thói quen.

Thanh Nhược nhận lấy que kem, Hứa Niệm Dương nắm tay cô khẽ đong đưa, chậm rãi nói, “Nhược Nhược, anh đã gặp ông ta rồi, cũng đã đồng ý sẽ theo ông ta về, nhưng anh đã yêu cầu ông ta phải đưa cho Hứa gia một số tiền.”

Thanh Nhược cắn kem chớp chớp mắt, cô nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi đầy vẻ khó hiểu, “Tại sao thế? Bọn họ xấu lắm. Lúc nào cũng muốn đánh anh, anh làm việc vất vả như thế còn giành cả tiền lương của anh, còn cái tên Hứa Triều Dương kia nữa, lúc nào cũng mắng anh giành đồ của anh…”

Hứa Niệm Dương lặng lẳng nghe cô bất bình kể lể, ngón tay hắn quệt qua khóe môi cô mang theo lớp kem lành lạnh, ngậm vào miệng, nói, “Mau đi ăn, kem chảy rồi kìa.”

Thanh Nhược cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là sắp chảy rồi, cô chớp chớp mắt nhìn hắn, sau đó nhét luôn que kem vào tay hắn, còn mình thì cứ thế chốc chốc lại sáp lại cắn một miếng.

“Thế một số tiền anh nói là bao nhiêu?”

Hứa Niệm Dương nhún nhún vai, “Cho khoảng mấy trăm vạn đi. Dù sao cha ruột của anh cũng có tiền.”

Khóe miệng Thanh Nhược giật giật.

Tình huống này có gì đó không đúng.

Cô nhớ trong tư liệu có ghi rõ, khi gia chủ Chương gia muốn nhận Hứa Niệm Dương về nhà, hắn không phản đối cũng không đồng ý, ngược lại cả Hứa gia luôn ra sức bợ đỡ Chương gia, chỉ thiếu chút nữa là đóng gói Hứa Niệm Dương gửi trả về nơi sản xuất. Cuối cùng gia chủ Chương gia đã cho mấy người này một khoản tiền trị giá mấy chục vạn, con số này chỉ là một hạt cát đối với Chương gia. Có lẽ số tiền tiêu vặt mỗi tháng mà những đứa con trong Chương gia này tiêu cũng vượt quá con số ấy, nhưng đối với Hứa gia mà nói, đó lại là một số tiền khổng lồ.

Hứa Niệm Dương tuyệt đối không thể nào có bất cứ tình nghĩa gì với Hứa gia.

Thế nên, tình huống hiện tại là sao?

Thanh Nhược dứt khoát hỏi hắn, “Niệm Dương, sao anh lại làm vậy?”

Hứa Niệm Dương không muốn nói cho cô biết quá nhiều về chuyện này, hắn chỉ cúi đầu khẽ hôn lên trán cô một cái, “Nhược Nhược tin tưởng anh, được không?”

Thanh Nhược không hề do dự gật đầu một cái, cô tiếp tục ăn kem, và sau này cũng không hỏi đến việc ấy nữa.

Thật ra, cô hiểu vì sao hắn lại làm vậy, dù sao cô cũng là người đã thực hiện quá nhiều nhiệm vụ.

Khoảnh khắc vừa mới bước vào thế giới này, có thể do sự đau lòng với Hứa Niệm Dương, cũng có thể do cô luôn cố gắng để bản thân phù hợp nhất với tuổi tác của cơ thể này, phải mất một lúc cô mới nhận ra hắn muốn làm gì.

Có đôi khi, nhiều tiền không hẳn đã là việc tốt, đặc biệt là loại gia đình như Hứa gia, đột nhiên có một món tiền khổng lồ, mấy trăm vạn, có lẽ họ sẽ vô cùng vui vẻ, vô cùng sung sướng, sau đó sẽ bắt đầu tính toán xem nên tiêu số tiền này như thế nào.

Một trăm vạn, có lẽ sẽ có thể thỏa mãn kì vọng hoặc là dục vọng mà bản thân luôn kìm nén bấy lâu.

Nếu như, cùng một lúc có được mấy trăm vạn thì sao nhỉ?

Chỉ cần khiến cho dục vọng của mỗi kẻ trong Hứa gia này không ngừng bành trướng, không ngừng phóng đại, cuối cùng thứ dục vọng này sẽ đi quá giới hạn rồi bùng nổ, tới khi ấy Hứa Niệm Dương chẳng cần làm bất cứ chuyện gì, hắn chỉ cần đứng nhìn từ đằng xa, nhìn bọn họ tự hủy diệt chính mình.

Còn hắn, lại nhận được lời khen từ những người khác.

Dù sao, khi hắn còn ở Hứa gia đã trải qua những ngày tháng như thế nào, mọi người xung quanh đây đều biết, phải sống khổ cực như thế mà vẫn cho nhà họ mấy trăm vạn, cho dù sau này Hứa gia thảm hại đến mức nào, Hứa Niệm Dương đều được coi là đã lấy đức báo oán, còn Hứa gia, chỉ có thể nói là ác giả ác báo.

Thanh Nhược khẽ nhếch môi, Hứa Niệm Dương, cô càng ngày càng kỳ vọng vào con người này rồi.

Chương gia rất sốt ruột muốn nhận Hứa Niệm Dương về, rất nhiều chuyện mờ ám của họ đều đã bị đối thủ vạch trần, hiện giờ họ rất cần đẩy một người đủ tư cách thừa kế ra làm nhận tội thay trước pháp luật.

Mấy trăm vạn, đối với Chương gia mà nói là một chuyện quá đơn giản.

Ngay ngày hôm sau gia chủ Chương gia đã cầm chi phiếu tới Hứa gia, có thể nói chỉ trong một đêm Hứa gia đã trở thành đề tài bàn luận nóng hổi nhất khu phố này.

Ai có thể ngờ rằng, đứa bé tên Hứa Niệm Dương sống còn không bằng con chó trong nhà Hứa gia kia lại là con trai của gia chủ Chương gia chứ.

Cho dù là con ngoài giá thú, nhưng chỉ cần dính tới hai chữ Chương gia, trong cái nhìn của đám người lao động tay chân này cũng đã là chim sẻ biến thành phượng hoàng rồi.

Nhưng càng khiến người khác phải ngỡ ngàng chính là, Hứa Niệm Dương còn cho Hứa gia một số tiền lớn đến như thế.

Ai nấy đều nghĩ rằng, quả nhiên là đứa trẻ có dòng máu danh giá. Trưởng thành trong hoàn cảnh như thế mà còn có thể lấy đức báo oán. Còn Hứa gia thì sắp bị người ta mắng tới mức không bằng súc vật rồi, đương nhiên, người đơn thuần thì chỉ nghĩ rằng Hứa gia không tốt lành gì, thật ra đại đa số đều cảm thấy ghen tị với đám người nhà này, càng nói càng khó nghe.

Hứa gia bây giờ đã có tiền, cũng có thể nói là có rất nhiều rất nhiều tiền.

Sao có thể chịu đựng được việc ngày ngày nghe mấy lời chửi mắng ấy, không đến một tháng sau Hứa gia đã mua nhà chỗ khác rồi chuyển đi.

Nhà mới của gia đình là này là một tòa nhà hai tầng khá sang trọng, do chán ghét đám người luôn đố kị và chửi mắng mình nên khi tổ chức tiệc mừng chuyển nhà, Hứa gia đã mời cả khu phố cùng đến, còn nói là không cần tiền mừng, chỉ cần đến ăn cơm là được rồi.

Nhà Thanh Nhược cũng được mời tới. 

Cha mẹ Thanh Nhược cũng đã biết đến mối quan hệ thân thiết giữa cô và Hứa Niệm Dương từ lâu. Lúc mới đầu đương nhiên là họ phản đối rất gay gắt, nhưng chuyện thế này Thanh Nhược gặp phải không đến một nghìn lần thì cũng phải một trăm lần rồi, cô giải quyết rất nhanh gọn, giờ cộng thêm việc này càng khiến cha mẹ Thanh Nhược cảm thấy Hứa Niệm Dương là một chàng trai tốt, trưởng thành trong gia đình Hứa gia nhiều như năm như vậy mà không biến chất, gần bùi mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Rất nhiều người đều không thèm đi dự tiệc mừng chuyển nhà của Hứa gia, Hứa gia mời một công ty chuyển nhà tới giúp họ làm việc này, dọc đường đi khỏi khu tập thể cũ kỹ luôn vênh mặt lên nhìn mọi người, náo động cả một khu phố.

Ông Hứa đã xin từ chức, hiện tại cũng học theo người ta đi đầu tư tiền bạc, hiện giờ người ta đều gọi ông ta là chủ tịch Hứa, lão già này đắc ý đến nỗi cả người rạng ngời rực rỡ.

Bà Hứa lại chăm chỉ đi salon bảo dưỡng sắc đẹp, cả người Hứa Triều Dương mặc đầy hàng hiệu, thậm chí trên tay còn đeo một chiếc đồng hồ cơ trị giá gần mười vạn.

Một nhà này nghênh ngang rời đi, muốn vẻ vang thế nào được vẻ vang thế đó.

Thanh Nhược chống tay lên bệ cửa sổ, lẳng lặng tựa cằm nhìn theo.

Khoảng cách từ nhà cô đến Hứa gia khá gần, ở giữa lại là những con hẻm nhỏ với mấy dãy nhà thấp bé, Thanh Nhược  dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng kia.

Cô nhướng mày nhìn theo đầy vẻ thích thú, nhìn chán rồi lại nghiêng đầu nghĩ một cách xấu xa, cũng không biết lần sau gặp lại gia đình ba kẻ đáng ghét này, họ còn giữ được dáng vẻ như hiện tại không.

Thực tế mà nói, Hứa Niệm Dương không hề ra tay tàn nhẫn.

Mấy trăm vạn, cho dù Hứa gia có chuyển nhà, mua nhà, mua xe, chỉ cần Hứa gia không tiêu xài hoang phí hoặc không xảy ra việc gì bất ngờ, số tiền này đủ để họ sống yên ổn cả đời.

Có điều, những việc ấy chỉ xảy ra sẽ khi họ biết kiềm chế bản thân.

Hứa Niệm Dương cho họ một câu hỏi có nhiều đáp án.

99% là lấy phải viên kẹo ngọt ngào dẫn thẳng xuống địa ngục. 

1% còn lại, là thiên đường.

Nếu đổi lại là người khác, đã hơn 50 tuổi rồi, cho dù là 1% mọi người cũng sẽ chọn đi về phía thiên đường.

Nhưng Hứa gia, đáp án của họ cho câu hỏi này chỉ có một chữ chết, bởi vì họ vốn không nhìn thấy 1% kia.
   **
Cả người tôi đầy vết bẩn,

Tôi ôm cô ấy,

Tôi không muốn người khác cho rằng cô ấy cũng bẩn,

Cho nên,

Tôi phải giặt sạch quần áo của mình trước.
——【

Để lại bình luận

208 bình luận trong "[Edit][Xuyên nhanh] Tình Thoại – Thế Giới 2: Hứa Niệm Dương (5)"

  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
Merry
Đại hiệp

Hóng chương mới, truyện này hay quá đi

Đại hiệp

A thật cao thâm mà , một sự trả thù văn minh. Để kẻ thù đi đến con đường tự hủy diệt. A muốn ôm chị trong vinh quang . Thật sự rất thích con người anh

Đại hiệp

Truyện này hay quá ! các thế giới đều khiến người ta cảm động

Đại hiệp

nam 9 thâm thiệt. cho nhiều tiền hơn chỉ để huỷ diệt Hứa gia nhanh hơn thôi. đọc khúc cuối thì thấy có vẻ nữ 9 đã cản nam 9 hắc hoá thành công rồi nhỉ. :))

Thanh Jinan
Đại hiệp

Nam chính thật cao tay! Đưa bọn họ lên rồi để chính họ ngã xuống thảm hại.

Lão bản

Ra tay thật chuẩn xác mà. Bởi vì hiểu rõ tính cách từng người của nhà họ Hứa, cho họ một miếng bánh ngon rồi từ từ dẫn độc mà chết.

Đại hiệp

Một gia đình như vậy chẳng sớm thì muộn cũng tàn lụi thoi, anh làm như vậy quá nhân đức r, cho họ sống sung túc vài ngày

Đại hiệp

Như vậy mới thâm cậu ạ, đôi khi cách trả thù hoàn hảonhaast là đẩy con người ta từ thiên đường đến tận cùng của địa ngục

Đại hiệp

bẩn? anh đang tự ti sao.lo rằng cô bị tổn thương do miệng ng đời.

Đại hiệp

Cảm giác nam chính trong truyện rất biến thái và đen tối >.< Nếu sau này mà nữ chính không yêu anh ta hoặc chỉ cần quan tâm đến người đàn ông khác thôi thì anh ta sẽ huỷ diệt cô gái luôn mất .-.

Đại hiệp

Đấy thể hiện con người bá đạo và tính chiếm hữu mạnh mẽ của anh. Nếu chị theo người khác thì người đầu tiên anh tiêu diệt sẽ là tên đàn ông kia. Còn chị khả năng lớn nhất là bị anh giam cầm cho hết đời?

Đại hiệp

Hay quá, tiếp theo, hai người phai làm Sao, Nam chính sắp vô tù -_-

Nguyễn Vân
Đại hiệp

Bọn này có mà không biết hưởng

huyenanh
Đại hiệp

vậy là anh vẫn muốn đi theo con đường của kiếp trước là sắp vào tù sao?

Đại hiệp

nam chính thâm nhỉ, với cả cái đoạn cuối cùng kia ngọt quá, nam chính đối với nữ chính thâm tình ghê!

Đại hiệp

Đủ độc a… Thích nam chính quá đi mất

Đại hiệp

Nam9 của chúng ta phúc hắc quá đi

halemylinh
Đại hiệp

Cả nhà Hứa gia thật ngu ngốc! Bao nhiêu trí tuệ/ nhân tính bị mài mòn hết trong những năm tháng nghèo khổ rồi. Sao có thể nhận ra 1% thiên đường

tinhhoacayco
Đại hiệp

Giống như mấy người đột nhiên trúng số độc đắc, một đêm biến giàu, không biết tiêu tiền sau đó lại một đêm biến nghèo, thậm chí còn nghèo khó hơn trước

Đại hiệp

Hay quá đi mất :3 thích a c này quá :3 tung hoa

Đại hiệp

Woa thiết âm mưu thật tinh tế, không đọc phàn sau thì e cũg không biết đâu. Hóng ???thanks edit

Đại hiệp

Hi vọng anh sẽ không bị hắc hóa. Thanh Nhược cố lên !

Đại hiệp

Mình có cảm giác nếu TN ko đáp lại tình y của TD thì coi ấy sẽ TD giam cầm lại bên người bằng dc

Đại hiệp

lần này thì hay rồi. a về chương gia xong gậy ông đập lưng ông cho bọn định lợi dụng a vào tù hết, rồi a nắm quyền chương gia, chờ c lớn đón về hưởng phúc, 2 ac sống hp bên nhau đến hết đời. HE *hí hí*

Đại hiệp

Câu cuối mị hơi khó hiểu á. Đại hiệp nào lm rõ nghĩahhộ mị vs ^^
Truyện hay quá luôn. Mơn các nàng :3

Đại hiệp

ahihi a nam9 cũng thâm độc lẵm cơ..cho nhà họ hứa lên thiên đường trước rồi sau này họ sẽ nếm trải mùi của địa ngục…mà họ nhận đc kết cục đấy cũng đáng đời lẵm

Le Ha
Member

Anh thâm quá mà
Đọc truyện rất xúc động
Thank editor nhiều nhé

Member

Thật sự là càng ngày càng thích anh HND mà~ Yêu không chịu được<3

Đại hiệp

Anh ấy thật thâm. Đúng là người sống duy nhất kiếp trước.

Member

Nam chinh cao siêu thật, suy nghĩ thấu đáo

Ngọc Hương 1314
Member

Câu cuối muốn bao nhiêu rung động có bấy nhiêu trận động đất!!

Đại hiệp

Hầu như ai cũng dễ rơi vào 99% kia, tham lam, ích kỉ…Haizzzz

Đại hiệp

Sao ở thế giới này k có nam nữ 9 thế nhỉ ?

Đại hiệp

Anh trả thù nhưng lại như ko, vận mệnh ra sai là do họ tự chọn. Dù anh dơ bẩn nhưng ko muốn là chị bị bẩn theo dù chỉ là ánh mắt ng khác nhìn vào.

Killua Bui
Đại hiệp

HND thay đổi bản thân để đượcxứng đôi với TN, điểm này rất hay nè.

Đại hiệp

đoạn cuối đọc cảm động quá!^^.anh không muốn mọi người nói cô ấy bẩn vì anh ôm cô ấy mà phải không???

Member

Cả người tôi đầy vết bẩn, tôi ôm cô ấy, tôi không muốn người khác cho rằng cô ấy cũng bẩn, cho nên tôi phải giặt đồ trước =)) Ôi sao dễ thương vậy nè ??

Đại hiệp

Đoạn suy nghĩ của nam9 cảm động quá . Thích con trai biết trân trọng người mình yêu như vậy.

Đại hiệp

Thích nhất phần độc thoại của nam 9 ở cuối truyện

Đại hiệp

Trèo cao té đau. A nam9 cao tay thật. Sau mấy năm ac mới gặp lại đây

Kieuck
Đại hiệp

Mấy dòng cuối thể hiện sự sủng ai của chàng trai với cô gái, trong cuộc đời đầy tối tăm của con người, chỉ cần 1 chút ánh sáng le lói cũng là động lực để ng ta cói gắng

Đại hiệp

Suy nghĩ của nam chính thâm thúy đấy :))

Lê My
Đại hiệp

Tặng một chữ THÂM cho anh Dương!!! Mà HND đã có sẵn kiến thức và tài năng đã phát hiện ở kiếp trước rồi nhở, cũng đâu cần vào tù chi đâu, chỉ cần về nhà họ Chương rồi từ từ chiếm sạch Chương Gia là được mà ~

Đại hiệp

Hay quá huhu, nhà họ Hứa tham thì thâm thôi

Đại hiệp

Đây gọi là tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi đấy…..:v

Đại hiệp

Càng ngày càng thích Hứa ca! Thanh tỷ cũng thật là cao tay quá đi nha :3

cloudypink
Đại hiệp

trời ơ nam chính phải vào tù
buồn quá nhưng ko sao anh sẽ trở lại và lợi hại hơn xưa

hatmuanho
Đại hiệp

ÁC giả ác báo. Nam chính quá thâm rồi

Member

Cho lên thiên đàn rồi đẩy xuống địa ngục, anh ấy quá cao tay rồi

Đại hiệp

Haiz chỉ trách cả nhà này lòng tham k đáy, nếu biết đủ sẽ k đến nỗi nào. Dương ca cũng thâm thất, vưa có tiếng tốt, vừa cho Chương gia xuất tiền vừa trả đc thù, k mất đểm trong mắt bạn gái. Một mủi tên bắn rơi 4 con nhạn.

Đại hiệp

Câu nói của anh thâm sâu quá đi.

Bống Bibi
Đại hiệp

Đọc đoạn cuối cùng của chương cảm động thật. Mình nghĩ là Niệm Dương sẽ không phụ lòng tin của Thanh Nhược đâu.

Đại hiệp

cao thâm ghê chứ nam chủ đáng thương thích nữ 9 Thanh Nhược ghê
thông minh dễ sợ