[Edit][Xuyên nhanh] Tìm kiếm nam chủ – Thế Giới 7: Schreyer (3)

115

Chương 3: Quang minh và Hắc ám

 

“Nếu tôi ngăn Schreyer trở về thì sao?” Hạ Lưu gọi hệ thống quân ra hỏi.

“Quan trọng là tình tiết chính sẽ bị đảo lộn, nói vậy không chỉ cô không thể quay về, thế giới này cũng sẽ đổ vỡ.” Giọng của Hệ thống quân cực kỳ nghiêm túc: “Cô đừng quá xúc động như vậy, có thể thay đổi chi tiết nhỏ, nhưng tình tiết chính thì không thể đổi, bằng không tất cả mọi người trong thế giới này đều sẽ chết.”

Cô cúi đầu, nhắm chặt mắt.

Hạ Lưu vẫn luôn đợi.

Cô biết chuyện gì sẽ xảy ra, cũng biết chuyện này sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc đời của Schreyer, nhưng cô lại không có cách nào ngăn cản.

Viên đá hắc diệu đính trên nhẫn của Schreyer khẽ lóe sáng, Hạ Lưu xuất hiện, yên lặng đứng gần giường Schreyer, bàn tay vươn ra từ ống tay áo rộng thùng thình, khẽ xoa đầu cậu.

Thiếu niên này, mới chỉ 16 tuổi thôi.

Thời gian trôi qua rất mau, đảo mắt đã qua 3 tháng, cũng là lúc thu đi đông đến. Thiên phú của Schreyer cũng ngày càng tỏa sáng, trong thời gian ngắn ngủi mà cậu đã trở thành ma pháp sư trung cấp Quang minh hệ, những người bình thường khác lúc này mới chỉ là ma pháp sư sơ cấp học đồ mà thôi.

Năng lượng Quang minh trên người cậu càng ngày càng mạnh, Hạ Lưu cũng cố gắng ít xuất hiện hơn, nhỡ không cẩn thận có khi vong linh như cô bị năng lượng Quang minh giết chết lúc nào không hay, do đó, độ hảo cảm cũng vẫn chỉ dừng lại ở con số 11.

May mà có vài lần Hạ Lưu “vô tình” ngăn cản Schreyer và Emily gặp nhau, cho nên tới giờ hai người này thậm chí còn chưa nói với nhau câu nào.

“Hạ Lưu, ngày mai chúng ta có thể trở về công quốc Ferland rồi, tôi muốn mua quà tặng mẹ, cô có đề nghị nào không?”

Khuôn mặt còn vương nét ngây thơ của Schreyer hiện lên một nụ cười vui vẻ, Hạ Lưu ở trong nhẫn cũng chợt nao nao, cuối cùng vẫn đồng ý với cậu.

Schreyer vui vẻ bàn luận với Hạ Lưu cần mua quà cho những người nào, cha, mẹ, quản gia, còn có cả cô em gái Diana mới 6 tháng tuổi…

Suốt quãng đường ra ngoài học viện, thường xuyên có ma pháp học đồ cung kính hành lễ với Schreyer. Bằng vào thiên phú và cố gắng, cậu đã trở thành thần tượng của rất nhiều tân sinh trong Học viện ma pháp Hoàng gia, nụ cười ôn hòa, cử chỉ tao nhã, thêm cả phẩm hạnh đáng quý, Schreyer được mọi người xưng là đứa con của Quang minh, lúc này cậu mặc một bộ trang phục pháp sư màu trắng, thoạt nhìn quả thật giống như từ nhỏ đã được thánh quang gột rửa.

“Con búp bê gỗ này tặng cho Diana đi, không biết chừng con bé sẽ thích.” Schreyer cẩn thận chọn quà, Hạ Lưu cũng cố gắng phối hợp cho cậu một vài ý kiến.

Chủ quán là một ông lão nhiều tuổi nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, sau khi phát hiện Schreyer là một vị khách sộp liền cầm một chiếc vòng cổ ruby ra, “Nếu ngài muốn tặng quà, không bằng xem thử cái này, chiếc vòng cổ làm từ ngọc ruby đỏ huyết này là kiệt tác thời trẻ của Đại sư kim thuật Roy ngày nay, mặt ngọc còn có khắc trận pháp phòng ngự cấp bậc ma đạo sĩ cao cấp, ngài xem xem…”

Chiếc vòng cổ màu sắc tươi đẹp nằm gọn trong lòng bàn tay Schreyer, dưới ánh sáng của ma pháp thạch, nó lẳng lặng tỏa ra thứ ánh sáng chói mắt, Schreyer khép ngón tay lại, nắm chặt vòng cổ trong lòng bàn tay.

“Hạ Lưu, mẹ sẽ thích nó chứ?”

Giọng nói không giấu nổi vui vẻ của cậu thông qua ý thức truyền vào đầu Hạ Lưu, cô lên tiếng, khẽ nói: “Schreyer, chỉ cần là quà cậu tặng, người nhất định sẽ coi đó là bảo bối quý giá nhất.”

Suốt cả quãng đường, tuyết rơi càng lúc càng dày, Schreyer xốc mành xe ngựa lên nhìn ra bên ngoài, màu trắng trải dài vô tận khắp mặt đất hòa làm một với màu xám mờ nơi chân trời.

Người đánh xe chỉ là một người thường, lúc này đã lạnh đến phát run, Schreyer thấy vậy liền thuận tay thi triển một ma pháp quang hệ lên người hắn, người kia thấy vậy liền liên tục cảm tạ, nét mặt trở nên hồng hào hơn bắt đầu ca ngợi Schreyer: “Thần Quang minh phù hộ! Thiếu gia Schreyer, ngài quả thực là hóa thân của Quang minh!”

Hiện giờ, tất cả mọi người đều cảm thấy cậu là Quang minh, cậu là điềm lành, là điều tốt đẹp, tương lai sẽ trở thành Quang minh pháp sư xuất sắc nhất.

Đất phong của gia tộc Wiesen gần mảnh rừng rậm phì nhiêu nhất ở công quốc Ferland, lúc này mọi người đang làm gì nhỉ? Phụ thân và mẫu thân có phải đang vừa chơi với Diana vừa đợi mình về không? Người hầu hẳn đã đốt lò sưởi lên, món gà tây quay hẳn cũng đã bày lên bàn ăn rồi, ừm, còn có cả hoa thủy tiên mới nở nữa.

Mang theo mong đợi ấy, Schreyer có chút vội vã ló đầu khỏi cửa sổ xe, giữa ánh trời chiều u ám, cậu đã nhìn thấy đỉnh nóc nhà mình.

“Schreyer, lát nữa chúng ta vào từ cửa sau thì sao?” Hạ Lưu bỗng mở miệng đề nghị, Schreyer có hơi ngạc nhiên cúi đầu nhìn Hạ Lưu: “Vì sao…”

“Để mọi người ngạc nhiên mà, cầm quà xuất hiện từ phía sau họ, như vậy có phải tuyệt lắm không?” Ánh mắt Hạ Lưu lộ ra một chút không đành lòng, cố gắng để giọng nói của mình có vẻ tự nhiên hơn một ít.

Schreyer làm theo, trước khi đến trang viên đã xuống xe ngựa, đi vòng qua cửa sau.

Dường như vừa bước vào cửa, cậu đã nhận ra có gì đó khác thường, quá yên tĩnh, không có bất cứ âm thanh nào, dù là người hầu hay là người trong nhà.

Hơn nữa, khiến người ta cảm thấy không thích hợp là xung quanh ngập tràn nguyên tố ma pháp, hơn thế còn nguyên tố ma pháp Quang minh hệ rất hiếm gặp.

Sắp đi tới căn phòng của Diana, Hạ Lưu bỗng nhiên xuất hiện, cô mau chóng lấy viên đá hắc diệu khảm ở chiếc nhẫn trên tay Schreyer kia ra, đặt vào trong ngọn lửa linh hồn của mình, lại mạnh mẽ ép Schreyer vào một góc nhỏ.

Schreyer không kịp phản ứng lại, cặp mắt xanh lam của cậu mở to, mờ mịt nhìn, lời nói của Hạ Lưu thông qua ý thức truyền vào đầu Schreyer, cô nói cô cảm nhận được hơi thở tử vong, bảo cậu đứng yên đây.

Ngữ khí của Hạ Lưu cực kỳ nghiêm túc, Schreyer cũng liền nghe theo. Một bộ xương ép sát vào một cơ thể trông rất kì quái, nhưng lúc này cậu lại không rảnh nghĩ tới mấy thứ này, bởi vì cậu nghe thấy tiếng ồn ào, còn cảm nhận được nguyên tố Quang minh càng lúc càng mạnh mẽ.

“Giáo chủ đại nhân, Quang minh thần chỉ dẫn ta đến nơi này, ta cảm nhận được hơi thở của hai kẻ sa đọa Hắc ám .”

Ma pháp sư cầm quả cầu thủy tinh cung kính bẩm báo với Hồng y giáo chủ đứng đầu, quả cầu thủy tinh trong tay hắn tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt.

Bọn họ là người của Thánh điện Quang minh, Schreyer ngay lập tức nhận ra. Nhưng cậu lại không rõ, bọn họ đang nói cái gì? Cái gì là kẻ sa đọa Hắc ám? Vì sao người của Thánh điện Quang minh lại đến gia tộc Wiesen? Sự mơ hồ và bất an lan khắp toàn thân, nhưng Hạ Lưu lại giữ chặt cậu, “Không thể động! Hiện tại chúng ta đang nấp trong kết giới của nhẫn, nếu bây giờ đi ra ngoài sẽ vô cùng nguy hiểm!”

Hồng y giáo chủ thản nhiên nhìn cánh cửa bên trong, nhấc chân bước vào.

“Tất cả những người phản bội thần Quang minh đều phải bị trị tội!”

“Không ngờ gia tộc Wiesen lại là dư nghiệt của Thánh điện Hắc ám…”

“Nghe nói tổ tiên của bọn họ mấy trăm năm trước từng là trưởng lão của Thánh điện Hắc ám… bây giờ mới bị điều tra ra.”

Giọng nói đó rất nhỏ, thốt ra từ miệng một thành viên cấp thấp của Thánh điện Quang minh, nhưng cậu lại nghe được hết.

Cơ thể của Schreyer không kiềm chế nổi bắt đầu run rẩy, cậu cảm thấy nguyên tố Quang minh đang sôi sục trong cơ thể, bởi vì nồng độ nguyên tố Quang minh lúc này vô cùng nồng đậm, chúng chậm rãi ngưng tụ lại một chỗ, cuối cùng…

“Người phụ nữ và đứa trẻ trong kia, tiến hành xử tội!”

Giọng nói của hồng y giáo chủ buông khẽ như một cơn gió, nhẹ nhàng bay tới bên tai cậu.

Ánh mắt Schreyer bỗng nhiên mở to, mở miệng muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời, xử tội… Người trong đó là mẹ và em gái của cậu, bọn họ nói muốn xử tội họ? Giết chết?!

“Để tôi ra ngoài, cầu xin cô để cho tôi ra ngoài!” Cậu gào lên từng tiếng một, giọng nói càng lúc càng nghẹn ngào.

“Không, tôi không thể nhìn cậu chết được.” Hạ Lưu từ chối thẳng thừng, do có chiếc nhẫn kia mà ngọn lửa linh hồn của cô lớn hơn rất nhiều so với bình thường, thậm chí đến cả Schreyer cũng không cách nào thoát khỏi sự giam cầm của cô.

“Schreyer, cậu phải sống, nếu cậu chết rồi thì mới thực sự không thể làm được gì nữa.” Giọng nói của Hạ Lưu cũng đã run run, nguyên tố Quang minh nồng đậm xuyên qua kết giới, gần như sắp hòa tan cơ thể cô.

“Schreyer, nghĩ đến mẹ cậu đi, cậu chết rồi lấy ai báo thù cho người!”

Mẹ…

Cậu mờ mịt nhìn tuyết trắng và bầu trời phía xa, cơ thể bị ghim chặt không thể cử động, suy nghĩ cũng ngừng lại, tựa như đã mất đi ý thức.

“A!”

Tiếng khóc của trẻ con cũng ngưng bặt cùng với tiếng thét chói tai thê thảm của người phụ nữ ấy, hết thảy mọi thứ trên thế giới này đều đã kết thúc.

Cơ thể Schreyer run lên, cậu chầm chậm nhắm hai mắt lại.

“Tất cả những kẻ sa đọa của gia tộc Wiesen đều đã bị xử tội, thưa giáo chủ đại nhân.”

Mọi người… đều chết hết rồi?

Câu hỏi này cứ quanh quẩn mãi trong đầu Schreyer, lặp đi lặp lại.

Vì sao… chỉ có mình cậu còn sống?

Khi đứng dậy, sắc trời đã vào đêm.

Người của Thánh điện Quang minh đã rời đi, chỉ còn lại nguyên tố Quang minh nồng đậm không tiêu tán trong không khí, lộ ra một khuôn mặt tươi cười đáng sợ.

Nét mặt Schreyer không chút thay đổi đi tiếp, dọc đường đi, dưới chân đều là thi thể, biểu cảm đau đớn, mùi máu tanh hòa trong không khí, cả ngôi nhà của gia tộc Wiesen yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng bước chân của mình cậu.

Cha cậu bị kiếm quang đánh trúng, trước ngực là vết thương không ngừng chảy máu.

Đầu của người quản gia đã nát một nửa.

Người hầu và kỵ sĩ của gia tộc đều nằm trên mặt đất.

Lò sưởi đã sớm tắt, gà quay đặt trên bàn đã lạnh như băng, hoa thủy tiên rơi vào trong vũng máu, bị nhuộm thành màu đỏ tươi.

Cậu bỗng nở nụ cười, cầm những món quà kia đặt trên từng thi thể, cuối cùng, cậu cầm theo búp bê gỗ và chiếc vòng cổ kia bước vào căn phòng cuối cùng.

Cơ thể nát vụn, màu đỏ sậm bắn tung tóe bốn phía xung quanh.

Cậu ngồi xổm, đặt chiếc vòng cổ và con búp bê giữa đống thịt nát, vòng cổ màu đỏ xinh đẹp lúc này cũng mất đi sự sáng rọi, máu đỏ quá, che lấp hết ánh sáng của nó rồi.

Ngôi nhà gửi gắm hạnh phúc và nỗi nhớ nhung, giờ đã thành một ngôi mộ, nực cười là nơi này lại ngập tràn hơi thở Quang minh, Quang minh… Ah, Quang minh, mau chiếu sáng cả thế giới này đi!

Schreyer ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen, vô số bông tuyết từ nơi đó buông xuống nhân gian.

Nhìn một lúc, bỗng nhiên cậu nở nụ cười, càng cười càng lớn, cuối cùng có giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

? Editor Nữ Nhi Hồng? ❄ Đại Boss Lãnh Tuyết Các❄

Để lại bình luận

115 bình luận trong "[Edit][Xuyên nhanh] Tìm kiếm nam chủ – Thế Giới 7: Schreyer (3)"

  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
Đại hiệp

nam chính đáng thương quá, bọn quang minh ác nhân giả làm người tốt chết tiệt kia đi chết hết đi!!!

Đại hiệp

Quang minh điện ác quá

Đại hiệp

Ko biết cái nhẫn đó chứa bí mật gì zay biết

Đại hiệp

Thật phân biệt đối xử

huyenanh
Đại hiệp

Tội nghiệp Schreyer, cậu chỉ mới có 16 tuổi thôi mà

Đại hiệp

Ta cx thấy vậy =______=

Đại hiệp

Kill hết cái quang minh j đó đi là xong , con đường chinh phục nam chính còn dài dài

Đại hiệp

Có vẻ đầy kì bí về cái ông chủ thần gì gì đó. như kiểu boss lớn cuối cùng í

DocTruyen
Đại hiệp

Thương anh quá, mà độ hảo cảm mới 11, xem ra dài dài chị mới chinh phục đc anh

Đại hiệp

Tên nam chủ khó nhớ quá :v Sy đã bắt đầu biến đen rồi :33

Thanh Jinan
Đại hiệp

– quang minh nhưng lại giết người ! cho rằng mình là kẻ bề tôi nghe theo lời của Quang minh thần giết người là làm đúng

Nhi Nguyệt Hoàng
Đại hiệp

Đọc mấy truyện có quang minh hắc ám kiểu nay, quang minh luôn luôn là ngụy quân tử

Vũ Bối Châu
Đại hiệp
Nói chung trừ thế giới hiện đại có quyền về con nhười ra yhif mấy thế giới khác đều là mạnh thì sống yếu thì chết,tuy quang minh vs hắc ám lun đối đầu nhau, nhưng quan minh thần điện là kiểu là kĩ nữ còn muốn lập đền thờ , nhà người ta tuy là hắc ám thì sao , cũng mấy đời r+k hại ai , mà lại diệt tộc trong khi đứa con là pháp sư quang minh sao k giết đi , làchaus đích tôn đó , để lại để cống hiến cho quang minh thần… Đọc thêm »
Ai Black
Đại hiệp

uhuhu…555…như vậy thật khiến ta đau lòng, quang minh và hắc ám, vốn sinh ra là khắc nhau mà
đã nói mà, một màu tang thương

Đại hiệp

Cảm thấy các thế lực như quang monh, tiên giới, … lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo lại còn giả tạo nữa chứ

Đại hiệp

cái chính cái tà, cái đúng cái sai, làm gì dễ phân biệt như vậy chứ, tên là quang minh mà lại giết người vô tội…-_-

Mộc Vũ
Đại hiệp

Tội nam chủ quá, mới chỉ 16 tuổi thôi. Thật tàn nhẫn quá Quang minh sao lại giết người nhỉ?

Đại hiệp

Nam9 có bối cảnh ko đk đẹp như các thế giới khác!! Buồn quá

Đại hiệp

Gia cảnh lần này của nam chủ u ám quá

Người qua đường

Biến cố quá lớn hông biết có ảnh hưởng tâm lý của nam chính ko đây

doccomuu
Đại hiệp

sau biến cố cả gia tộc bị sát hại này không biết Schreyer có bị hóa đen không dù sao cũng là một người luôn sống trong sự yêu thương của gia đình

Nhock Aries
Đại hiệp

Quang Minh thì ngon lắm sao. Giết ng vô tội thì khác gì hắc ám

Đại hiệp

nhỡ nam chính bị hóa đen thì chị sẽ làm thế nào bây giờ

Member

anh nam này mà ko cẩn thận sau này hóa đen giết người như chơi đấy !!!! -_-

Đại hiệp

Đau lòng quá đi ??

Đại hiệp

thương anh quá 🙁 mà đứa trẻ 6 tháng tuổi cũng giết, thân thể con bé cũng không được vẹn toàn ? sao lại vô tình độc ác thế chứ ???

takoyaki
Đại hiệp

Nói là quang minh vậy thôi, so với hắc ám không biết còn tối hơn bao nhiêu lần

yen hai
Đại hiệp

Hixx tối e tai quá, nhưng tác giả muốn thế rồi phải chịu thôi, như thế mới có việc để chị Lưuvlàm chchứ

Thanh Giang
Đại hiệp

Tội nam chính quá. Quang minh gì chứ!!! Ác độc như vậy mà gọi là “quang minh” à.

Đại hiệp

thích đọc mấy loại truyện có các nhân tố quang minh,hắc ám=))

BTAR_BTS
Đại hiệp

Độ hảo cảm lần này tăng chậm thật, quả là nhiệm vụ cấp S

Đại hiệp

Tội a quá, chứng kiến cả nhà bị giết mà ko làm gì đc, độ hảo cảm lần nầy mãi ko tăng, huhu, đúng là nhiệm vụ khó.

Đại hiệp

Chị thương a mới có 16 tuổi mà đã chịu nỗi đau quá lớn, định thay đổi nd truyện. Nhưng nếu thay đổi thì tg này sẽ vỡ và chị ko về đc.hix.

Thu Phong
Đại hiệp

Thương nam 9 qué…. \haiz bảo sao anh k hắc hóa\……ghét nhất bọn ngụy quân tử luôn tự cho mình là đúng, mặt ngoài đạo mạo ra vẻ lương thiện, bên trong dơ bẩn ><\\\

Đại hiệp

Giết cả nhà ?? 16t mà phải trai qua như này tội thật í bảo sao k hắc hoá

kokuhaku
Đại hiệp

Bạn nam chính dù sao cũng mới 16 tuổi thôi, sao chịu được việc gia đình bị sát hại như vậy.

Đại hiệp

Ôi tội anh nam 9 qá.huhu

Đại hiệp

Có chút buồn.Tác giả đại nhân sao lại ngược nam chính kinh thế.Tội ảnh

Đại hiệp

Đúng là mẹ kế tác giả mà, làm nam chính của tui bé vậy mà mất cả gia đình, làm cho nam chính của tui hắc hóa, hận mẹ kế… ..?

Tranh Lac
Đại hiệp

Nam chímh bắt đầu biến đổi rồi ! Hóng quá

huyennhu
Đại hiệp

Tội anh ấy quá cơ.từ 1 người đơn thuần sắp hắc hoá đây, Hạ Lưu tỉ cứu vớt đi ^

Đại hiệp

Thương quá!! Lúc đầu đi mua quà bao nhiêu vui sướng hạnh phúc thì…. :'(

Lanh_Y_Binh
Đại hiệp

Tội cho nam chính thật, cầm bao nhiêu quà mang về tặng cho gia đình vậy mà cái nhận được là một ngôi nhà đẫm máu.

Đại hiệp

N9 chuẩn bị hắc hóa rồi

Đại hiệp

mieng thi luc nao cung bao chinh nghia cac thu, tay thi giet nguoi khong gom…cha hieu Quang Minh o cho nao =((( thuong Schreyer qua…

Đại hiệp

Tội nam chính quá

Đại hiệp

nam 9 sắp bị hóa đen rồi

Đại hiệp

Mang tiếng là quang minh mà chả quang minh chính đại gì cả
Toàn bọn giả danh xong vô liêm sỉ hết mức hixxx
Chỉ tội anh nam chính sắp bị biến đen rồi huhu
Anh còn bé mà phải chịu cảnh nt 🙁

Đại hiệp

Thương nam chính quá đi:(((((((((((

Tuệ Nhi Phạm
Đại hiệp

tiểu nam chính bé bỏng, gửi ngàn bông hoa để an ủi em

Tran Nhat Ly
Đại hiệp

Ngược nam quá a~~~ Thương thương nam chủ , thiên tài phải trả giá khá đắt ??????

Meomeo14
Đại hiệp

Thật tội cho anh nam chính???

phanhmean
Member

Aigooo thươngquas 🙁 HL xuất hiện sớm nhưng cũng không thay đổi đc cốt truyện 🙁

Lãnh Hàn
Đại hiệp

Tàn nhẫn thật. Quang minh? Đột nhiên thấy thật mỉa mai. =]]]