[Edit][Xuyên nhanh] Hệ Thống Nữ Phụ – Chương 35

507

Chương 35: Nhân vật phản diện là hồn ma (3)

Lại qua hai ngày, vết thương Thư Mạn tốt hơn một ít, Trần Văn trặc chân cũng khỏi tầm bảy, tám phần. Bọn họ dự định rời khỏi nơi đầy quỷ quái này, ai ngờ cánh rừng nhỏ liếc mắt một cái là có thể đi hết, thế mà họ đi mãi đi mãi không thấy điểm cuối. Vô luận chạy hướng nào, đi bao lâu, cuối cùng ba người đều quay lại biệt thự.

Người có trì độn đến mấy cũng biết trong đó có vấn đề.

Cho dù mỗi lần đều quay lại ngôi biệt thự, Thư Mạn và Trần Văn cũng không muốn bước vào trong biệt thự nửa bước, vì thế ba người tùy tiện chọn một mảnh đất trống ngồi xuống, im lặng đối diện với đồng đội, không nói được lời nào.

Không biết ngồi bao lâu, có mấy áng mây đen nặng nề không biết từ chỗ nào bay tới, bầu trời bỗng nhiên tối sầm, xung quanh dần dần bị không khí âm lãnh, trầm trọng bao phủ.

Tựa như để hiệu ứng cho bầu không khí điển hình trong các bộ phim kinh dị, một cơn cuồng phong kéo tới, thổi rừng cây cách đó không xa nghiêng ngả, loạt xoạt.

Xem ra bọn họ sắp nghênh đón một cơn bão không nhỏ, cân nhắc mãi, ba người quyết định tạm thời vào biệt thự trú mưa.

Vì không để mưa gió hắt vào, bọn họ đóng chặt cửa chính, bởi vì khóa cửa sớm lung lay do rỉ sét, cho nên họ kéo tủ giầy chặn trước cửa. Sau đó, tất cả ngồi xuống sô pha, trầm lặng nghe tiếng sấm tiếng mưa rơi ngoài phòng.

Ban đầu mọi cửa sổ ở tầng một đều bị đóng đinh, hiện tại cửa lại đóng chặt, cho nên trong đây tối đến nỗi không thấy năm ngón tay, may mắn sô pha có vẻ nhỏ, ba người ngồi kín ghế, cho dù không nhìn thấy cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của đồng đội.

Không biết là không khí rất áp lực hay nguyên nhân nào khác mà chẳng ai mở miệng. Thư Mạn trầm mặc nép vào mạn sườn Trần Văn, còn Ngữ Kỳ khoanh tay trước ngực ngả lưng dựa vào sô pha, im lặng nhìn chằm chằm hư vô hắc ám.

Ngồi trong chốc lát, bỗng nhiên có cơn buồn ngủ mãnh liệt kéo tới, Ngữ Kỳ bất tri bất giác rơi vào giấc ngủ say.

Lại là cảm giác giống lần trước, ý thức bị hút ra, lịch sử nhiều năm trước tái hiện trước mắt.

Đồng dạng là một đêm đầy bão tố, bởi vì người đàn ông kia sơ sót, người mẹ chịu đủ mọi chà đạp rốt cục tìm được một cơ hội chạy trốn, nhưng không may cô buộc phải chọn lựa giữa hai phương án. Thứ nhất, một mình chạy ra ngoài, thoát khỏi cái nơi làm con người không thể hít thở nổi này; hai quay về căn phòng mang theo đứa con cùng trốn chạy.

Nếu chọn cái thứ nhất, cô có chín phần nắm chắc thành công đào thoát, nhưng nếu chọn cái thứ hai, cô phải tìm cách mở cửa căn phòng bị khóa trước khi gã kia quay về. Người mẹ chần chừ một lúc, cuối cùng chọn giải pháp thứ nhất, một mình ly khai.

Như chịu lực lượng vô hình dẫn đường, Ngữ Kỳ thấy trước mắt cảnh tượng biến thành người mẹ kia lảo đảo bỏ chạy giữa giông bão, rời khỏi biệt thự đi, đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng. Sau một lúc, hình ảnh trước mắt lại một lần nữa chuyển hoán, cô xem một cậu bé tóc đen cô đơn tựa người cạnh cửa sổ, lẳng lặng nhìn mẹ của mình chạy trốn.

Cửa sổ mở toang, cuồng phong dắt hạt mưa lạnh lẽo vô tình nhảy vào phòng, làm ướt tóc đen trên trán cậu, bên trong cặp mắt xinh đẹp mà trống rỗng từ từ trào dâng sự hung ác nham hiểm, hơi thở lạnh như băng đặc quánh chầm chậm tỏa ra từ người cậu.

Đứng ở góc độ của người mẹ, có lẽ làm như vậy là lựa chọn thích hợp nhất, dù sao nếu chọn cách sau, có khả năng cả hai người không thể đào thoát, bị giam cầm tại nơi quỷ quái này đến khi chết. Nhưng đứng trên lập trường của Nhan Bộ Thanh, sự lựa chọn của cô đại biểu cho buông tay và phản bội hoàn toàn. Cảm giác đau đến tận tim gan khi bị mẹ ruột vứt bỏ đau đớn hơn mọi thứ khác.

Ngữ Kỳ có chút đồng tình với cậu nhưng tất cả thuộc về quá khứ, cô không thể thay đổi chuyện gì.

Cho nên cô khẽ thở dài một hơi, im lặng quan sát diễn biến.

Sau khi người đàn ông kia trở về thì phát hiện người phụ nữ chạy trốn, gã giận tím mặt, mà đối tượng gã trút giận biến thành Nhan Bộ Thanh.

Hình ảnh kế tiếp như thể bị ấn nút tua nhanh. Cô trông thấy cậu bị nhốt vào phòng chứa đồ chật chội cạnh cầu thang. Không gian nhỏ hẹp đầy bụi bặm, chóp mũi tràn ngập mùi ẩm ướt khó ngửi, mà hai tay cậu bị gã trói chặt vào một thanh sắt sau lưng, mất hết tự do.

Một khi cánh cửa phòng đóng lại, bên trong là một khoảng tối đen, giơ tay không thấy năm ngón tay.

Kế tiếp là hắc ám và tĩnh mịch, không biết qua bao lâu, ý thức của cô rốt cục rời khỏi phòng chứa đồ bức bối, tù túng.

Ngữ Kỳ chậm rãi tỉnh lại, phát hiện mình nằm co quắp trên sô pha, mà hai người Thư Mạn và Trần Văn đã không thấy bóng dáng.

Cô ngẩn người, sau khi xem câu chuyện này, suy nghĩ đầu tiên của cô là bọn họ giống người mẹ kia, lựa chọn một mình rời đi. Tuy nhiên, khác hẳn với Nhan Bộ Thanh, cô chưa bao giờ ký thác hy vọng gì vào họ. Người duy nhất cô tín nhiệm là bản thân, cho nên cô không cảm thấy bị tổn thương.

Từ từ ngồi dậy, cô nghe được lầu hai đột nhiên vang lên tiếng Thư Mạn khóc gào và tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Sững sờ trong giây lát, cô không kịp nghĩ nhiều, vội vàng chạy lên lầu, chạy vào căn phòng có cửa sổ thủy tinh vỡ một nửa thì thấy Trần Văn nửa ngồi trên mặt đất, trong lòng ôm Thư Mạn liên tục gào khóc.

Ngoài cửa sổ bỗng dưng có một tia sét, chiếu sáng khuôn mặt Trần Văn không biểu cảm và Thư Mạn sợ hãi tới cực điểm, Ngữ Kỳ thong thả bước lại gần, khẽ hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”

Thư Mạn lại giống như không nghe thấy câu hỏi của cô, thần sắc kích động xen lẫn mờ mịt, một đôi mắt xinh đẹp không có tiêu cự nhìn phía trước.

Trả lời cô là Trần Văn, anh ta giữ chặt lấy cánh tay Thư Mạn, nói, “Không biết, ban nãy cô ấy đột nhiên chạy lên tầng hai, thời điểm tôi đuổi kịp thì nhìn thấy cô ấy đẩy cửa sổ ra, định nhảy xuống.”

Ngữ Kỳ trầm mặc một lát, nhìn một vòng xung quanh, nhận ra cảm giác lạnh như băng đặc quánh giờ giờ phút phút lởn vởn quanh mình ngày càng dày đặc. Cô quyết định rất nhanh, “Đây không phải nơi ở lâu, chúng ta ra khỏi đây trước đã.”

Một lát sau Trần Văn đồng ý, cúi người dùng một tay ôm ngang hông Thư Mạn. Nhưng thời điểm ba người đi đến cửa, không một dấu hiệu báo trước cánh cửa gỗ kia đóng rầm trước mặt họ.

Ngữ Kỳ ngẩn ra, tạm dừng trong chốc lát rồi tiếp tục tiến lên, vặn tay nắm cửa. Có điều, không rõ do tay nắm cửa đã cũ kĩ, lâu ngày không được sửa chữa hay nguyên nhân nào khác, cánh cửa như bị cố định, dùng cách gì cũng không thể mở ra.

Cửa sổ thủy tinh vỡ một nửa, trong cơn bão táp không hề bất kì tác dụng che gió che mưa. Gió lạnh không ngừng ào tới, hạt mưa to như hạt đậu nện xuống cửa sổ ‘tàn tật’, không có chỗ nào không có hơi thở âm u, lạnh lẽo, như thể xâm nhập vào xương tủy.

Trần Văn bỗng nhiên mở miệng, trong giọng nói không thể che dấu sự kích động, “Em có cảm giác gì không?” Giọng anh ta là lạ, khác hẳn hình tượng trầm tĩnh, đáng tin ngày thường.

Ngữ Kỳ ngẩn người, quay đầu nhìn hắn, “Cảm giác gì cơ?”

“Như là… Có người siết cổ em.”

Thời điểm Trần Văn nói câu này, Ngữ Kỳ chứng kiến làn da ở cổ anh ta có năm dấu tay lõm xuống rất sâu. Trong khoảng thời gian ngắn cô sững sờ, khi tỉnh táo, đột nhiên khóe mắt liếc thấy trên cửa sổ thủy tinh không chỉ phản chiếu bóng dáng ba người, mà còn có một người cao gầy đứng bên cạnh Trần Văn, tay phải siết cổ anh ta.

Là Nhan Bộ Thanh, dáng vẻ hắn ta khác hẳn lúc cô gặp ở cảnh trong mơ, càng gầy hơn, hai má hõm sâu, đôi mắt đen kịt, gương mặt tái nhợt không có chút máu, song mọi thứ không ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú của hắn.

Ngữ Kỳ tự nhận không phải một người trông mặt mà bắt hình dong, nhưng trong bầu không khí âm trầm, nếu diện mạo đối phương dễ nhìn hơn một chút thì có thể làm cho người ta thêm ít dũng khí. Cô tiến lên từng bước, một bên đối chiếu với cửa sổ thủy tinh, vươn tay về phía một khoảng không giữa ba người, ý đồ khiến bàn tay hắn nới lỏng, nói khẽ với Trần Văn, “Đưa Thư Mạn rời khỏi nơi này, mau!”

Trong dự kiến, cô không thể chạm vào mà xuyên thẳng qua cánh tay hắn, trong nháy mắt cô cảm thấy lạnh buốt, không tự chủ hơi run run.

Trần Văn thở khá khó khăn, “Vậy còn em?”

Ngữ Kỳ không thèm nhìn anh ta thêm một lần, sốt ruột nói, “Đừng nghĩ nhiều như vậy, đi mau! Nếu không đá bật được cửa thì dùng ghế phang!”

Trần Văn cắn chặt răng, nhưng vẫn nghe theo lời của cô, ôm Thư Mạn cố đập cửa, đi xuống lầu.

Ngữ Kỳ bình tĩnh đứng yên tại chỗ, nhìn Nhan Bộ Thanh trong thủy tinh thấp giọng nói, “Thả bọn họ, được chứ?”

Nhan Bộ Thanh chậm rãi thu hồi tay, ánh mắt xinh đẹp mà trống rỗng nhìn chằm chằm cô. Nửa ngày sau, khóe môi hắn hơi nhếch tạo thành một nụ cười đầy ý tứ, giống hệt như nụ cười lần đầu tiên cô nhìn thấy, nhạt nhẽo lại biến hoá kỳ lạ.

Hắn hơi cúi đầu, nâng tay đặt lên thái dương của cô, động tác ôn nhu nhưng cười lạnh như băng, đôi môi mỏng hé mở, giọng nói trực tiếp xâm nhập vào đầu cô, “Bọn họ bỏ lại cô đi rồi.” Giọng điệu của hắn giống như đang thở dài, “Nhân tính xấu xí như vậy, không phải sao?”

?Editor Nữ Nhi Hồng ? Admin Nữ Nhi Hồng "Gió cuốn lá bay" . _________? ¸.•°*?*°•.¸ ?_________? ¸.•°*?*°•.¸ ? _____? •☜ L☀VE ☞• ?__?____?__? •☜ L☀VE ☞• ? ___?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ____?__?____ ? (⁀*°•.¸?¸.•°*⁀) ? __ ? ¸.•°* ? *°•.¸ ? ________ ? ________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? _? •☜ L☀VE ☞• ?____________________? •☜ L☀VE ☞• ? ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?______________________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ? ¸.• °* ? *° •.¸ ?_______________________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ? •☜ L☀VE ☞• ?______________________? •☜ L☀VE ☞• ? _?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?____________________ ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __? ¸ .•°* ? *°•. ¸ ?____________________? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ____? •☜ L☀VE ☞• ?______________? •☜ L☀VE ☞• ? _______?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?_________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __________? ¸. •°*?*°• .¸ ?______? ¸.•°* ? *°• .¸ ? _____________? •☜ L☀VE ☞??☜ L☀VE☞• ? ________________?(°•.¸ ? ¸.•°)?(°•.¸ ? ¸.•°)? ___________________? ¸.•°**°•.¸? ¸.•°**°•.¸? _____________________? •☜ L☀VE ☞• ? _______________________? *°•.¸ ¸.•°* ? __________________________? •• ? ___________________________?? ____________________________?

Để lại bình luận

507 bình luận trong "[Edit][Xuyên nhanh] Hệ Thống Nữ Phụ – Chương 35"

Thông báo về
Tìm theo:   Mới nhất | Cũ nhất | Được bình chọn nhiều nhất
Khanhhoang
Khách vãng lai

Có chương mới rồi

hanayuki
Đại hiệp

anh này chịu nhiều đau khổ quá
ko biết liệu Ngữ Kỳ có giúp anh này vui lên đc ko nhỉ ?
tks edit ☺

lyly
Đại hiệp

huuuu.. sợ bỏ xừ đi đk ý. làm ơn ngôn tình 1 chút đi có đk ko???? đừng âm u như vậy mà. nta sợ lm đó…

Pnd Quỳnh
Đại hiệp

._. Có chương mới nhanh ạ, thích ghê, cơ mà k hiểu sao e lại k xem dc rồi

Bế Vân Đài
Đại hiệp

Chúc ban luôn vui vẻ !

Lamhong
Khách vãng lai

Chương mới hay quá đi

Chishikatoji Rika
Đại hiệp

c hãy làm a vui lên đi ~~~ cơ mờ k bik sau này a mà thích chị r thì 2 người ở bên nhau kiểu j :v

daukul
Đại hiệp

thanks bạn đã ed, truyện rất hay, mong bạn tiếp tục cố gắng ^^

secret_iris
Đại hiệp

Nhân vật râu ria bỏ đi rồi mới có không gian phát triển tình cảm <3 <3 <3

nhocmiko
Khách vãng lai

Tập này cảm giác âm u quá???
Cảm ơn bạn đã edit

❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️
Đại hiệp
❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️

ui kích thích kích thích a~~~~ =)))~ anh nam chính này tâm lý vặn vẹo, dự là Ngữ Kì phải khổ sở dài dài rầu =)))

Deaus
Khách vãng lai

tui cực kì cuồng thế loại này nha :3 tks các nàng

KeoKhin97 ?
Đại hiệp

ong nam phu nay cu nhu tu ham bang di ra kinh kinh sao ay

vinguyen00
Khách vãng lai

Oh không biết tình cảm của bọn họ có thể phát triển nhanh chóng không (dù sao bây giờ cũng chỉ còn lại hai người, nếu như hai nhân vật kia rời khỏi bình an).

macnhien
Khách vãng lai

cô độc nên cần hơi ấm,nữ 9 thế giới này khó xử lý a này r @@

Htnq
Đại hiệp

Tội anh nam phụ này quá
Mong sao không là SE

Htnq
Đại hiệp

Tội anh nam phụ này quá
Chịu nhiều đau khổ vậy

iloveggo
Khách vãng lai

anh này tội nghiệp quá, k biết người đàn ông đó là ai? k lẽ là bố của ảnh?

uyenthu
Khách vãng lai

Giống chuyện ma quá, biết anh là ma mà vẫn thấy sợ T_T, hi vọng anh được siêu thoát sớm, amen

voicoi_bn
Khách vãng lai

thấy thương anh nhân vật phản diện này wá ???

nikki
Đại hiệp

Nam phụ này là tội nhất thì phải.
Nhà ra chap nhanh nha, mong nhà làm việc tốt hơn nữa.

thuylinh
Đại hiệp

Tác giả ngôn tùng này cao tay ghê, sợ thật đấy

Đại hiệp

Quá khứ của Bộ Thanh quá bi thương, muốn được yêu thương nhưng lại sợ lại bị bỏ rơi thêm lần nữa (mặc dù thấy trong hoàn cảnh đó mẹ của anh ấy có thể lựa chọn bỏ trốn nhưng vẫn thấy bà ấy tàn nhẫn quá). Truyện hay lắm, thanks editor nhiều 🙂

Hoangmai811
Đại hiệp

A NBT nay có 1 tuổj thơ k hah phúc.Đúg là tộj a ấy thât

Em Yêu Đinh Mặc
Khách vãng lai

Bộ Thanh đáng thương quá, trách sao oán khí cậu ấy nhiều như vậy

Đỏ Giày
Khách vãng lai

Đọc ban đêm sợ phết 🙁 cơ mà quá khứ a ấy cũng tội 🙁

Mai Phong Nguyệt
Khách vãng lai

sự chạy trốn của mẹ anh cũng thật dễ hiêu3, nhưng ít nhất bà ta cung phải gọi cảnh sát để cứu anh chứ!

Hathao
Khách vãng lai

Như truyện kinh dị luôn ý cho em tí ngôn đi cho đỡ hãi ?

Trần Huyền
Đại hiệp

Mình thấy bà mẹ bỏ rơi con mình như vậy là không đúng dù ảnh hưởng đến tính mạng mình.Mong một cái kết he cho Ngữ Kì và Bộ Thanh.Minh hi vọng Ngữ Kì sẽ cho anh ấy biết được một người yêu thương không phản bội là thế nào.

? Tịnh Yên aka Phù Dung ?
Convertor

Cảm ơn vì đã edit truyện

❤️Vương Câu Khiết ❤️
Đại hiệp
❤️Vương Câu Khiết ❤️

ôi rùng cả mình khi đọc chương này đọc đêm chắc ko ngủ nổi mất

Lâm Vân Du
Đại hiệp

Ôi, bắt đầu chiến dịch thôi. Hai con kỳ đà đã rời khỏi. Cuộc công tâm không dính đến nam nữ chính vẫn tốt hơn :))

?Tử Hoa?
Lão bản

anh nam chính của truyện tính cách thật ngàn chấm

Hong Diem
Khách vãng lai

Nhân tính vẫn xấu xí như vậy?

Thảo Nguyễn ?
Đại hiệp

Oa~~~~~ c.ơn edit nha~~~ hay quá hà.!!!?????

JQA3
Đại hiệp

anh này muốn ép chị vào tuyệt lộ

utba
Khách vãng lai

ghê vậy ma với người sao sống nhau đây

Mèo Bất Trị ?
Đại hiệp

Anh nhất quyết giữ chị ở lại rồi =]]] kích thích. Hú hú

Nguyen Thi Phuong Chau
Khách vãng lai

Nam chính chính thức lên sàn hêê

Bạch Thiển tiểu nhị ca
Đại hiệp
Bạch Thiển tiểu nhị ca

cảm giác kích thích quá đi, hệt như đọc truyện ma @@

vitieubao0507
Khách vãng lai

Nhân vật Ngữ Kỳ gan dạ quá, đọc đoạn tả cảnh mà mình cũng thấy lạnh.Người đọc cảm thấy hay do người edit chuyển tải được hết nội dung của truyện, thanks!

Kim Trúc Ngô
Đại hiệp

Có cảm giác rất kích thích aaaaaa….khẩu vị thật nặng aaaa. Cám ơn bạn vất vả edit truyện nha!!! ???

Nina Trang
Đại hiệp

Đọc mà rợn da gà

Kaoru Igarashi
Đại hiệp

sao người mẹ không tìm người để quay lại cứu đứa con của mình nhỉ

nhi phan
Đại hiệp

hay quá phấn khích quá nàng ơi.tks nàng đã edit.ta là thành viên mới.iu nàng ?

Đại hiệp

Chính thức đối mặt rồi, từ từ chờ tình cảm phát triển thôi, cơ mà vẫn sợ huhu T.T

Đại hiệp

oa, đây là thế giới mình thấy sợ nhất đó

Christine Luong
Đại hiệp

Nhan Bộ Thanh thực sự rất đáng thương. Nếu không phải chịu đựng thương tổn nặng nề thì hẳn sẽ không trở thành thế này. Aiz.

huyen nhung
Đại hiệp

Anh này u ám quá, coi bộ khó cưa

chiichii
Đại hiệp

khổ quá :((( nếu mà ai cũng có một tuổi thơ hạnh phúc thì ko ai giống như này trở thành oán khí mà khi chết rồi vẫn ko hết

wpDiscuz