[Edit] Bản Hòa Tấu Hôn Nhân – Chương 7

56

Chương 7: Huấn luyện đặc biệt

Edit: Sam

Beta: Minh Minh

Bên này hai anh em nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện, bên kia mẹ Kiều vội vàng lôi kéo Đinh Mông từ trong phòng bếp đi ra, bấm mở tivi: “Mẹ suýt quên mất. Hôm nay có chiếu cuộc thi “Âm thanh của tự nhiên”, lúc trước trên trailer giới thiệu có nói Dĩ Thần làm giám khảo đó.”

Đinh Mông hơi ngạc nhiên, không phải chứ… ?

Màn hình TV phía trước sáng lên, tiếng nói chuyện phát ra: “Xin chào ban giám khảo, tôi là số 65 Đinh Mông”

Đinh Mông: “…”

Cô chỉ muốn nói mua xổ số cũng không trùng hợp đến mức này đâu? Nhưng nó cứ như vậy mà xảy ra!

Trong màn hình TV xuất hiện mặt Đinh Mông, lúc này ngay cả Kiều Dĩ Hành cũng có hứng thú mà ở lại phòng khách, không vội rời đi.

… Chắc họ không cho là mình biết Kiều Dĩ Thần là giám khảo nên cố ý đăng kí dự thi đấy chứ? Đinh Mông cảm thấy rất có khả năng này nên phải giải thích một chút: “Chuyện này, mọi người đừng hiểu lầm, lúc con đăng kí thi không hề biết giám khảo có Kiều Dĩ Thần đâu, thật đấy!”

Kiều Dĩ Thần cũng mở miệng nói: “Ờ, tuy rằng Đinh Mông là vợ con nhưng con sẽ không thiên vị em ấy, mọi người yên tâm.”

Ai biết mẹ Kiều lại dùng vẻ mặt không đồng ý nhìn về phía anh: “Ngay cả vợ mình cũng không giúp, con còn muốn giúp ai? Mông Mông lúc trước đi học giúp con nhiều như vậy, giờ con giúp nó trên sự nghiệp thì có làm sao?”

Kiều Dĩ Thần: “…”

Trước kia không phải là chính mẹ dạy con là làm người phải công bằng, không thể thiên vị sao? Sao càng lớn lên thế giới này lại càng thay đổi vậy?

Mẹ Kiều hoàn toàn không để ý đến biến đổi về nhân sinh quan của Kiều Dĩ Thần, lúc này bà chỉ tức giận vì lời đánh giá của Kiều Dĩ Thần đối với Đinh Mông: “Mông Mông hát còn hay hơn con, con lấy đâu ra tự tin mà nói thế?”

Kiều Dĩ Thần: “…”

Bên cạnh Kiều Dĩ Hành nhịn không được mà cười khẽ ra tiếng.

Kiều Dĩ Thần quyết định không giải thích mà tốc chiến tốc thắng nói: “Hiện tại Mông Mông còn đang tham dự cuộc thi “Âm thanh của tự nhiên”, để tránh người ta nói ra nói vào mọi người đừng đem chuyện kết hôn của bọn con nói cho ai.”

Kiều Dĩ Hành nói: “Để tránh phiền phức, em nên chủ động từ chức giám khảo đi chứ?”

Kiều Dĩ Thần: “…”

Anh liếc mắt nhìn Kiều Dĩ Hành một cái, xoay người kéo Đinh Mông: “Mông Mông, chúng ta đi!”

“Này…” Đinh Mông vươn tay lấy túi xách của mình đang đặt trên sô pha, đi theo sau Kiều Dĩ Thần bước nhanh ra cửa.

Trên xe, Đinh Mông quyết định giải thích lại một lần nữa với anh: “Mình lúc đăng kí thật sự không biết cậu là giám khảo.”

Lúc trước khi quảng cáo chương trình Âm thanh của tự nhiên trên TV, nhà sản xuất cố ý lấy tên Kiều Dĩ Thần để thu hút sự chú ý, hiện tại nói mình không biết quả thật có chút gượng ép, nhưng cô quả thật không biết mà!

Kiều Dĩ Thần chăm chú lái xe, cũng không nhìn Đinh Mông: “Không sao cả, dù sao mình cũng nói sẽ không cho cậu đi cửa sau .”

“Ai cần”. Đinh Mông tỏ vẻ xem thường, ai cần giúp đỡ chứ “Dù cậu có muốn đi cửa sau cho mình làm quán quân, mình cũng không cần.”

Kiều Dĩ Thần cười ra tiếng, nhìn về phía cô: “Mông Mông nhà chúng ta cũng rất có chí khí nha.”

“Hừ.” Đinh Mông hích đầu cao ngạo, không nhìn ra sự trêu chọc trong giọng nói của anh.

“Hôm sau tổ sản xuất sẽ gọi các thí sinh để tiến hành huấn luyện đặc biệt, độ khó của chương trình tùy khả năng của các cậu nhưng không thể thiếu luyện phát âm, kiến thức về nhạc lý cùng phong cách, thể lực, cậu nếu thật có chí khí như vậy, hãy để mình thấy sau đợt này cậu có thể tiến bộ được bao nhiêu.”

Ý chí chiến đấu của Đinh Mông bị anh kích thích: “Vậy cậu hãy mở to hai mắt mà nhìn cho kỹ, mình sẽ tiến bộ vượt bậc cho cậu xem !”

Kiều Dĩ Thần lạnh lùng gật gật đầu: “Ừ, tục ngữ nói xuất phát thấp có thể bay cao, cậu mở đầu điểm thấp như vậy, khẳng định sẽ bay rất cao.”

Đinh Mông: “…”

Cô thề, nếu như không phải hiện tại Kiều Dĩ Thần đang lái xe, cô nhất định sẽ giống trước đây hung hăng nhéo anh một phen .

Sau khi về nhà Đinh Mông liền vào trong phòng khóa trái cửa lại, bắt đầu chuẩn bị cho cuộc thi hát lần sau. Chọn mấy bài dự tuyển, Đinh Mông hiện còn do dự chưa quyết thì có điện thoại mẹ Đinh gọi tới.

Cô tiếp điện thoại: “Mẹ, có chuyện gì ạ?”

Mẹ Đinh nói: “Mông Mông, con đăng kí tham gia Âm thanh của tự nhiên lúc nào vậy ?”

Đinh Mông: “…”

Không xong rồi, cô quên mất nhà cô cũng là có tivi…

“À, cái này, chính là lần trước, lúc đi dạo phố, trong lúc vô tình nhìn thấy.” Đinh Mông ấp úng nói. Mẹ Đinh tựa hồ đối với chuyện cô tự ra quyết định có chút bất mãn: “Vậy công việc của con thì sao đây? Sẽ không ảnh hưởng sao?”

“À…” Đinh Mông càng ấp úng. “Mẹ, kỳ thật có việc con vẫn chưa nói,con đã từ chức rồi…”

Ngày đó lại bị một người chơi cố tình gây sự dây dưa đã lâu, Đinh Mông lại bị mắng suốt nửa giờ, rốt cuộc nhịn không được cùng anh cãi nhau, cuối cùng cô giành được chiến thắng mới chấm dứt. Cúp điện thoại xong, Đinh Mông không đợi người chơi kia trách cứ mình liền đem đơn xin từ chức nộp.

Bộ phận chăm sóc khách gần như mỗi ngày đều quen với chuyện người cũ đi người mới đến, giám đốc cũng bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy lí do từ chức của cô thì không thể bình tĩnh được

“Thế giới lớn như vậy, tôi muốn đến một nơi có thể cãi nhau.”

Giám đốc: “…”

Ngày đó, Đinh Mông nhận được ánh mắt khâm phục và sùng bái của bộ phận chăm sóc khách mà rời đi. Cô tưởng tượng bóng lưng của mình nhất định rất oai, giống như một đại hiệp quyết tuyệt mà cao ngạo.

Bất quá tại trong mắt mẹ Đinh cô chính là một con bọ chó không an phận: “Con lại từ chức? Mẹ hiện tại đã rõ vì sao con lại gấp gáp chuyển đến nhà Kiều Dĩ Thần như vậy, chính là sợ chuyện này bại lộ lại bị chúng ta mắng có phải không?”

Đinh Mông chuyển đề tài ngay, cười ha hả nói: “Mẹ, hôm nay con đến nhà Dĩ Thần, mẹ anh ấy hỏi mẹ lúc nào rảnh hai gia đình cùng nhau ăn bữa cơm. Mẹ nếu có thời gian gọi cho Dĩ Thần, con dập máy trước đây, bye mẹ.”

Cô nói xong liền nhanh chóng cúp điện thoại, còn tắt máy luôn.

Nhìn màn hình đen thui, cô thở dài đổ rạp xuống giường.

Sau khi tốt nghiệp cô đã đổi việc mấy lần, lâu nhất là một năm. Đáng ra cô đã sớm qua thời kì mê man không biết làm gì như lúc vừa tốt nghiệp, nhưng trong lòng luôn có một âm thanh nho nhỏ luôn nói, không, đây không phải là việc cô muốn làm.

Nhưng mà, việc mình muốn làm là gì?

Ngay cả chính cô cũng không biết.

Nếu như nói quá khứ tạm nghỉ học thay đổi quỹ tích cuộc đời cô, như vậy tham dự cuộc thi hát lần này, có phải sẽ trở thành một bước ngoặt lớn trong đời không?

Cô từ trên giường bò dậy, quyết định bài hát lần sau cô sẽ thi.

Ngày hôm sau quả nhiên có nhân viên liên hệ với cô muốn bắt đầu huấn luyện đặc biệt một tuần, cũng báo thời gian cùng địa điểm cho cô. Huấn luyện đặc biệt cũng không phải là hoàn toàn cách ly, buổi tối thí sinh có thể về nhà, thí sinh từ nơi khác tới thì bên tổ chức sẽ sắp xếp chỗ ở cho họ.

Lần sơ tuyển này chỉ có bốn mươi thí sinh được thông qua, các thầy hướng dẫn tham khảo tài liệu của bọn họ và biểu hiện ở vòng loại, đem bọn họ chia thành tổ chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp. Tất nhiên, với hiểu biết về âm nhạc của Đinh Mông, bị phân vào tổ không chuyên nghiệp.

Tổ không chuyên sẽ được huấn luyện phát âm và kiến thức nhạc lý sẽ cơ bản hơn so với tổ chuyên nghiệp một chút, nhưng mà huấn luyện về vẻ ngoài cùng thể lực, hai tổ sẽ cùng nhau huấn luyện .

Lúc chạy vòng quanh sân thể dục, một cô gái từ phía sau đuổi theo Đinh Mông, cùng cô song song chạy ở trên đường băng: “Đinh Mông, còn có thể gặp lại cô thật vui.”

Đinh Mông nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, nhận ra đây là cô gái trò chuyện với mình lúc sơ tuyển: “A, cô là Đường Thi Nhiên.”

Đường Thi Nhiên nhìn cô cười cười: “Tôi vừa nhìn thấy cô tại phòng khách,cô bị phân vào tổ không chuyên?”

Đinh Mông có chút ngượng ngùng nói: “Đúng vậy, tôi có nói qua mình là dân nghiệp dư mà.”

Đường Thi Nhiên mím môi cười một chút: “Tôi có một bạn học bị loại lúc sơ tuyển, cô là nghiệp dư nhưng so với một số dân chuyên nghiệp như chúng tôi còn mạnh hơn nha.”

Đinh Mông luôn cảm thấy trong lời nói của cô ta có ẩn ý, giống như nói cô cố ý giấu diếm thực lực. Nhưng giáo viên đã phân cô vào tổ không chuyên rồi, sao cô ta lại còn nói như vậy?

Đinh Mông trong lòng có chút không thoải mái nhưng lại nghĩ do mình nghĩ nhiều rồi liền cười cười với cô ta, làm bộ chuyên tâm chạy bộ không nói chuyện. Sau đó liền có một chàng trai chạy tới tìm Đường Thi Nhiên nói chuyện, hai người trò chuyện một chút liền chạy đi, Đinh Mông thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Kiều Dĩ Thần đứng ngoài đường băng, ánh mắt vừa vặn cùng anh giao nhau, khí vừa tới miệng lại bị ép trở về.

Kiều Dĩ Thần đứng trên sân thể dục nhìn ra ngoài một hồi, liền xoay người rời khỏi. Bất quá chỉ dừng lại một chút, đã khiến mọi người đều xôn xao, Đinh Mông chốc chốc lại nghe được “là Producer Kiều “, “Đẹp trai quá”, “Tài tử” thổi qua bên tai.

Xem ra đúng như Đường Thi Nhiên đã nói, có không ít người đều mong Kiều Dĩ Thần sáng tác ca khúc cho họ.

Giữa trưa bên tổ chức chuẩn bị cơm hộp, nghỉ ngơi một tiếng, huấn luyện đặc biệt lại nhanh chóng được triển khai. Bây giờ đang là mùa hè, vốn đã nóng, luyện phát âm khiến mọi người miệng lưỡi khô, nước khoáng trong trại huấn luyện nhanh hết.

Bên tổ chức lắp ba bồn nước uống ở trại huấn luyện còn chưa đủ cho mọi người uống, hơn nữa Đinh Mông không mang cốc, chỉ có thể dùng cốc giấy, mỗi lần còn uống không được bao nhiêu nước. Nhìn thùng nước khoáng trống không, Đinh Mông tính ngày mai sẽ một cái chén lớn lại, một lần liền có thể thoát khỏi cảnh này!

Huấn luyện đặc biệt kết thúc lúc 6 giờ chiều, Đinh Mông cảm thấy quả thực so với học quân sự còn mệt hơn, cô suýt nữa bị rớt một lớp da do huấn luyện. Cơm chiều bên tổ chức không lo, Đinh Mông chỉ có thể về nhà ăn. Ở siêu thị dưới lầu cô mua hai cái bánh mì, về đến nhà lại phát hiện Kiều Dĩ Thần đã làm xong cơm .

Kiều Dĩ Thần bưng canh từ trong phòng bếp đi ra, gặp Đinh Mông trở về liền nói: “Mình làm hơi nhiều, cậu nếu còn chưa ăn thì cùng ăn luôn đi.”

Đinh Mông lúc này cũng không quan tâm hiệp nghị gì bởi vì cô thật sự rất đói. Gắp một chút khoai tây xắt sợi nếm thử, Đinh Mông kinh ngạc nói: “Trời ơi Chó con, đây là cậu làm sao?” Thật sự quá ngon.

Kiều Dĩ Thần ngồi đối diện cười híp mắt nhìn cô: “Em yêu quý, em vừa mới gọi anh là gì nhỉ?”

Đinh Mông: “…”

Cô không gọi Chó con nữa, không cần gọi cô buồn nôn thế…

Đinh Mông không nói chuyện, tập trung giải quyết đồ ăn trước mặt. Kiều Dĩ Thần lại không vội ăn, từ tốn hỏi: “Hôm nay huấn luyện cảm thấy thế nào?”

Đinh Mông trong miệng đang nhai cơm, tiếng có tiếng không nói cho anh biết: “Luyện phát âm, kiến thức nhạc thật sự có thể học được không ít thứ nhưng huấn luyện thể lực là cái quỷ gì?” Nhớ tới là muốn khóc, trời nóng như vậy còn huấn luyện thểlực…

Kiều Dĩ Thần nói: “Một người ca sĩ phải có thể lực tốt, cậu cho rằng ai cũng có thể ở trên đài vừa hát vừa nhảy, biểu diễn hai tiếng được sao?”

Đinh Mông ngẫm lại cảm thấy rất có lý, liền gật đầu. Kiều Dĩ Thần tiếp tục nói: “Huấn luyện thể lực không được lười, thể lực tăng lên, kiểm soát hơi thở cũng dễ hơn.”

“Vâng, Producer Kiều.”

Cách gọi này làm cho Kiều Dĩ Thần nhíu mày. Đinh Mông nhìn anh chớp chớp mắt: “Có rất nhiều thí sinh biết cậu nha, Producer Kiều, có thể cho mình ôm đùi không?”

Kiều Dĩ Thần nhếch miệng: “Cậu biết trước cậu bao nhiêu người xếp hàng mơ tưởng ôm đùi mình không?”

Đinh Mông khinh bỉ liếc mắt nhìn anh, không nói nữa. Cơm nước xong, Đinh Mông nghĩ Kiều Dĩ Thần làm cơm cô liền đến rửa bát. Kết quả còn chưa đi vào phòng bếp liền bị Kiều Dĩ Thần gọi lại : “Cậu đi theo mình lên lầu hai.”

Đinh Mông không rõ lắm nên nhìn anh: “Lên lầu hai làm gì?” Đó không phải là chỗ làm việc của anh ta sao?

Kiều Dĩ Thần nhìn cô, nở nụ cười: “Cho cậu ôm đùi.”

?Editor Nữ Nhi Hồng ? Admin Nữ Nhi Hồng "Gió cuốn lá bay" . _________? ¸.•°*?*°•.¸ ?_________? ¸.•°*?*°•.¸ ? _____? •☜ L☀VE ☞• ?__?____?__? •☜ L☀VE ☞• ? ___?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ____?__?____ ? (⁀*°•.¸?¸.•°*⁀) ? __ ? ¸.•°* ? *°•.¸ ? ________ ? ________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? _? •☜ L☀VE ☞• ?____________________? •☜ L☀VE ☞• ? ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?______________________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ? ¸.• °* ? *° •.¸ ?_______________________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ? •☜ L☀VE ☞• ?______________________? •☜ L☀VE ☞• ? _?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?____________________ ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __? ¸ .•°* ? *°•. ¸ ?____________________? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ____? •☜ L☀VE ☞• ?______________? •☜ L☀VE ☞• ? _______?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?_________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __________? ¸. •°*?*°• .¸ ?______? ¸.•°* ? *°• .¸ ? _____________? •☜ L☀VE ☞??☜ L☀VE☞• ? ________________?(°•.¸ ? ¸.•°)?(°•.¸ ? ¸.•°)? ___________________? ¸.•°**°•.¸? ¸.•°**°•.¸? _____________________? •☜ L☀VE ☞• ? _______________________? *°•.¸ ¸.•°* ? __________________________? •• ? ___________________________?? ____________________________?

Để lại bình luận

56 bình luận trong "[Edit] Bản Hòa Tấu Hôn Nhân – Chương 7"

  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
Rabittt
Đại hiệp

E góp ý một số lỗi type ah ☺️☺️☺️
Không xong rồi, cô quên mất nhà cô cũng là có tivi… —> cô quên mất là nhà cô cũng có tivi
Trời ơi Cẩu Đản, đây là ngươi làm sao?” Thật sự quá ngon. –> đây là anh/ cậu làm sao
Lúc chạy vòng quanh sân thể dục, một cô gái từ phía sau đuổi theo Đinh Mông, cùng nàng song song chạy ở trên đường băng: –> cùng cô chạy song song trên đường băng
Thanks editor đã dịch ah

? Cốc Đại Lão Bản?
Đại lão bản

Cảm ơn bạn nhé mình sẽ chuyển lời lại cho team edit bộ này 🙂

nhocmiko
Khách vãng lai

Cam on ban da edit??

daukul
Đại hiệp

haha , gọi em yêu rồi nha, còn lên lầu hai ôm đùi nữa >”<

❤️‍ Thanh Thanh ❤️‍
Đại hiệp
❤️‍ Thanh Thanh ❤️‍

Mẹ chồg chị Môg tuyệt nhất “đươg nhiên fải ưu tiên cho vợ rồi” thì ra tíh cách ah kì lạ 1 fần là do di truyền từ mẹ:-D

❤️‍ Họa Vũ ❤️‍ ?
Đại hiệp

ok, ôm đùi này là nghĩa đen hay bóng đây? đại thần!! ta cũng muốn ôm đùi :(((

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

Mấy chương trước còn đang cậu với mình, sao chương này thành tôi với cô rồi?
Có cảm giác ĐTN sau này sẽ là đối thủ của ĐM @@

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

ko biết tới khi nào thì 2 người này mới chính thức trở thành 1 đôi nhỉ ?
Thanks nàng !

Đại hiệp

mẹ chồng MM dễ thương quá đi mất

❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️
Đại hiệp
❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️

Ha ha ha ha =))) mình thích bác gái rồi đấy =)))) mong sau này lấy ck cũng có một mẹ ck như vậy 😀

?Tử Hoa?
Lão bản

ha ha ha ha, có chồng nấu cơm cho ăn lúc đi thi, sướng nha

Thanhtam Huynhthi
Đại hiệp

Nam nữ chính nói chuyện nghe mắc cười muốn chết??

Em Yêu Đinh Mặc ?
Khách vãng lai

Nhạc sĩ Kiều bản chất thật ra vô cùng phúc hắc

JQA3
Đại hiệp

mẹ chồng cũng vô cùng cực phẩm mà chương này có nhiều chỗ chữ dính liền nhau đó bạn

Mai Phong Nguyệt
Khách vãng lai

DTN xuất hiện nhiều như vậy, quả là nữ phụ nặng ký đây

Nguyệt Tâm Minh
Khách vãng lai

Bà Nhiên gì đó thế nào cũng là nữ phụ cho coi. Haiz… chị Mông ngây ngô như vậy, thật không biết có đối phó được hay không.

À. Em góp ý chút: Mông tính ngày mai sẽ một cái chén lớn lại. => Câu này em không hiểu. Có phải thiếu từ đem/ mang hay không?

Với lại dính chữ rất nhiều. Nhất là đoạn đối thoại lúc chị Mông và anh Thần ngồi trên xe.

chiichii
Đại hiệp

phát hiện ra rất nhiều đoạn các nv câm nín kiểu […]

Dương Phạm Thùy
Đại hiệp

Anh cho chị đi cửa sau kìa…

Tiamo Quỳnh
Đại hiệp

Hí hí cho ôm đùi rồi kìa đáng iu quá cơ à

Hồ £y ăn gà
Khách vãng lai

Hai anh chị lớn òi mak nói chuyện còn đáq yêu ghê … hehê…
Mình chỉ xin đc ôm đùi team edit thui 😀

Giang Su
Đại hiệp

anh cho chị ôm đùi rồi.. ^^

Hoa Tuyết
Khách vãng lai

Hai người đối thoại tự nhiên và đáng yêu quá nhưng…..từ xưng hô cậu tớ sang cô tôi, hơi bị hụt hẫng ^^!!!!!

Thiên Ân Lạc
Khách vãng lai

Cho cô ôm đùi =)))))) Laadn này mị đi học thật đấy :v

Đại hiệp

oa em cũng muốn ôm đùi kiểu đại thần a~ muaaaaaa
klq nhưng sao có cảm giác cái con DTN là tiểu tam nhể

Lê Tường Vy
Đại hiệp

mẹ chồng của Mông Mông nói chuyện dễ thương quá

Thư Dương
Đại hiệp

Gia đình hai bên đều dễ thương nhỉ
Xem ra anh chắc cũng có ý với chị rồi đây nè nên mới chủ động cho người ta ôm đùi luôn

Đại hiệp

thôi có con dâu thì a ra rìa nhé, sướng chưa, một mình 1 chiến tuyến, ôi hai nhà dễ thương lắm luôn ý, a nhà dễ dãi thế, còn cho ng ta ôm đùi

Ny Ny
Khách vãng lai

Có vợ k ưu tiên vợ thì ưu tiên ai mẹ chồng MM là nhất, từ chương trước đã thấy bà ĐTN ghen tức vs MM rồi

Đại hiệp

Cách viết truyện thực sự rất hay. Ý em là cách dịch tại vì có nhiều người dịch không hay và hơi khó hiểu tì nhưng ad dịch thực sự rất hay nha…… Dù sao thì cảm ơn ad vì đã edit truyện này

yunakoht
Đại hiệp

lí do xin từ chức của chị Mông cũng bá đạo quá đi

Lương Giang
Khách vãng lai

Tớ có góp ý chút về cách xưng hô của nv, sao trc đang ‘anh em’ hoặc ‘cậu tớ’ khá hợp lý, chương này lại thành ‘cô tôi’, thậm chí ‘ngươi’ nghe cứ sao sao ấy. Cảm ơn editor

Đại hiệp

M thấy để tôi cậu nghe hay hơn tôi cô

An Nhiên
Đại hiệp

Anh đáng yêu không chịu được :))=)) cả lý do từ chức của chị nữa chứ, chắc chết :))

Tranh Lac
Đại hiệp

Iu chó con qúa đi!!! Mog rằg môg môg sẽ dc hạg nhất

Dien Dang
Đại hiệp
“Ngay cả vợ mình cũng không giúp, con còn muốn giúp ai? Mông Mông lúc trước đi học giúp con nhiều như vậy, giờ con giúp nó trên sự nghiệp thì có làm sao?” Kiều Dĩ Thần: “…” Trước kia không phải là chính mẹ dạy con là làm người phải công bằng, không thể thiên vị sao? Sao càng lớn lên thế giới này lại càng thay đổi vậy? -> có con dâu là quên mất ctrai bảo bối roy Mà mông mông đáng yêu quá « the gioi rong lon nhu vay. toi muon tim duoc cho co… Đọc thêm »
Đại hiệp

C à, lý do xin từ chức của c cũng ngầu quá đi …. aaaaaaa..*sùng bái*

Quyen Thao
Đại hiệp

Woa iu qá. S kdt lại soái như vậy a

Cửu Ca
Đại hiệp

Sao tui lại nghĩ tới ôm đùi có ẩn ý thế nào ấy nhể ‘.’

Malahasa
Member

cái lí do của c thật khí phách mà, *ôm đùi* kìa

Đại hiệp

Anh Thần em cũng muốn ôm đùi anhhhhhhhhhhhhhhh >.<

Đại hiệp

K khéo bà kia là nữ phụ của tr cũng nên ?? lên tầng cho “ôm đùi” đó ??

Killua Bui
Đại hiệp

ĐTN nói chuyện thật là âm hiểm, cứ lậ chuyên nghiễp thì mới đậu được chắc.

Đại hiệp

Lội lại chương cmt để đc mở khoá nhg pải nói truyện quá hay????. Cảm ơn b đã edit truyện lắm lắm ????

Đại hiệp

Cam on ad da edit bo nay nhe truyen rat hay. Thank ad

Đại hiệp

haha mắc cười chết mất ko nhịn được : ‘ cho cậu ôm đùi ‘

Đại hiệp

Ôi thích truyện này quá đi à ❤❤

Đại hiệp

Đến vợ mình mà còn không mở cửa sau thì bị mẹ Kiều mắng là đúng rồi :)))

Đại hiệp

Đường thi nhiên liệu có phải là nữ phụ hoặc sau này gây rối k nhỉ

Đại hiệp

Hahaha bt ngay a sẽ k khoanh tay nhìn k mà nào tới ôm đùi mau

Đại hiệp

vợ a thì phải khác có đặc cách riêng cho ôm đùi ck 😆

YNhu
Đại hiệp

KIỀU à cho em ôm đùi với !!!!!!