[Edit] [Xuyên nhanh] Nữ Phụ Công Tâm Kế – Thế giới 6 – Chương 7

334

 Chương 98: Dị giới – Nam chủ biến thành hắc ám (7)

Lâu sau, Diệp Tử từ trong hôn mê tỉnh lại, trước mắt tối om, hình như cô đang nằm trên một chiếc giường đá, một hơi lạnh thấu xương chạm vào da thịt cô làm cô không khỏi rùng mình một cái. Kinh mạch trong cơ thể và vết thương của cô đã hồi phục, cô ngồi dậy, ngập ngừng nói: “Phong Lăng Nhận?”

 Xung quanh quả nhiên có người, phía sau có tiếng quần áo ma sát, Diệp tử cảm thấy có người nhẹ nhàng ngồi bên cạnh mình: “Cô tỉnh rồi.”

Giọng nói hắn khàn khàn .

  Diệp tử mỉm cười, đem linh lực tập trung vào ánh mắt, cuối cùng cô cũng nhìn thấy rõ cảnh vật hiện tại. Cô nhìn xung quanh, sau đấy mới đem ánh mắt dừng lại trên người đàn ông đang suy sụp tinh thần này: “Ngươi không sao chứ, sao giọng lại khàn như vậy?”

 Phong Lăng Nhận lắc đầu: “Không có gì. Đúng rồi, chỗ này là Tỏa yêu vực, linh lực của chúng ta đều bị áp chế xuống bảy phần.”

Diệp Tử đưa tay sờ cằm hắn, thái độ như đang đùa giỡn với con chó nhỏ: “Không phải Bạch hổ kim thân của người đã lên cấp 1 rồi sao, còn kích thích ra cương tráo (1), bọn họ phải bắt ngươi mới đúng chứ, sao lại vào tỏa yêu vực thế?”

(1) Màn chắn bằng gió

“ Không phải cô bảo ta làm vậy sao?” Phong Lăng Nhận liếc cô một cái, bộ dạng có chút khó chịu, nhưng không tránh tay cô. Ví thế mà Diệp tử tiện tay xoa xoa đầu hắn.

 “Ồ, ta lại không biết từ khi nào ngươi lại nghe lời ta như vậy đấy!” Cô càng buồn cười: “Ta nói ngươi vào Tỏa yêu vực ngươi cũng vào, thế ta bảo ngươi một chưởng đánh vào mình, người có nghe theo không?”

Hình như Phong Lăng Nhận liếc cô một cái, không lên tiếng.

“Ngươi vào Tỏa yêu vực có phát hiện ra cái gì bất thường không?” Theo lý mà nói, Linh đỉnh trong người Phong Lăng Nhận phải phát hiện ra lão yêu quái bị phong ấn sâu trong Tỏa yêu vực mới đúng. Không biết bọn họ đã gặp nhau chưa nữa.

Nghe được lời này, Phong Lăng Nhận ngẩng đầu, nhìn thằng vào mắt cô, giọng nói nghiêm túc: “Tần Tử Diệp, cô thật sự…không có gì muốn giải thích với ta sao?”

Tần Tử Diệp là tên giả của Diệp Tử, dù sao thì hai chữ “Diệp Tử” này có một ấn tượng khó tả trong sinh mệnh của Phong Lăng Nhận, đương nhiên cô không thể dùng nó nữa.

Cô cười cợt giống như ngày thường: “Muốn ta giải thích gì? Tại sao phải giúp ngươi hay tại sao biết trong Tỏa yêu vực sẽ có người giúp đỡ?”

“Tại sao phải giúp ngươi, vì ngươi là người Yêu tộc, hơn nữa trước đây mẫu thân hai chúng ta có quan hệ rất tốt. Tại sao biết trong Tỏa yêu vực có người giúp đỡ, những năm gần đây người Yêu tộc ở lãnh địa của Nhân tộc bị bắt không ít. Trên danh nghĩa nơi này là nơi giam giữ Yêu tộc, tất nhiên ta vào cửa thì phải nghĩ ra biện pháp tra xét chứ vì thế ta có cách của mình rồi.” Cô nói dối không chớp mắt: “Yêu quái bị giam ở đây có địa vị rất cao trong Yêu tộc. Tương lai nếu như ngươi phải trở về địa giới Yêu tộc, có sự trợ giúp của ông ta sẽ giúp cho ngươi rất nhiều. Ngươi phải biết, ngươi là nửa người nửa yêu, một khi thân phận của ngươi bại lộ, không nói đến Nhân tộc, coi như Yêu tộc không truy sát ngươi nhưng cũng không thể thản nhiên nhận ngươi được.”

 “Cô là gì của ta?” Ánh mắt Phong Lăng Nhận sáng rực mà nhìn về phía cô: “Tại sao vì ta suy nghĩ nhiều như vậy, vì sao lại bất chấp tính mạng giúp ta?”

 “Không phải mới giải thích đó sao? Chính là như vậy đấy, ngươi còn muốn nghe cái gì?”

“Cũng vì trên người ta có dòng máu Yêu tộc nên cô ở bên cạnh một kẻ không có quan hệ với mình, có thể không chút do dự bỏ mạng vì ta sao?” Phong Lăng Nhận rống lên, vẻ mặt đột nhiên trở nên kích động. Khoảng thời gian bị giam trong Tỏa yêu vực, trong đầu hắn vô cùng rối loạn, hết lần này đến lần khác lại nhớ đến tình cảnh trong đại điện của tông môn. Lúc Diệp Tử tiến lên tranh luận vì hắn thì là nụ cười, khi cô kiên định nhất quyết phải chắn trước người hắn thì là bóng lưng, thời điểm cô cắn chặt môi ngã xuống trước mặt hắn thì lại là dòng máu tươi không ngừng chảy. Hình ảnh này rồi đến hình ảnh khác, hắn nhắm mặt lại là nó lại hiện lên trước mắt hắn.

Từ nhỏ đến lớn, hắn đã từng chịu qua rất nhiều sự thờ ơ, ác ý, không có được sự chấp nhận của gia tộc, bị bắt nạt sỉ nhục, bị người khác không chút do dự mà bỏ mặc phản bội mình. Cho tới giờ, hắn vẫn tưởng rằng mình đã có thể thờ ơ lạnh nhạt với mọi việc, không  chỉ vì sự chối bỏ của họ mà phải buồn, không vì sự sỉ nhục của họ mà phải đau khổ. Hắn đã cho rằng trái tim mình sớm đã cứng như băng đá. Đặc biệt, khi lần đầu hắn động tâm lại chỉ vì một câu linh dược mà bị người ta đâm mạnh một kiếm. Hắn đã cho là mình không bao giờ tin tưởng ai được nữa.

Nhưng mà, vào lúc này, cô gái này lại đột nhiên xuất hiện, quấn lấy hắn, đi theo hắn, mặt dày nhất quyết không chịu đi, hết lần này đến lần khác giúp hắn, rồi lại cứu hắn. Hắn có chút mơ hồ, thậm chí dần dần hắn còn cảm thấy mặc kệ xảy ra chuyện gì, cô gái đó vẫn mãi ở bên mình như thế này. Vì sao lại sinh ra ý nghĩ như thế, đã có nhiều bài học rồi, tại sao hắn còn có thể để cho bản thân có cái ý nghĩ đó chứ?

Diệp Tử bất ngờ vì sự kích động của hắn, sững người một lát cô mới nở nụ cười: “Ta cũng không tính vì ngươi mà chết đâu. Ta phải chắc chắn mình không bị nguy hiểm đến tính mạng thì mới có tự tin đứng ra đó. Phong Lăng Nhận, ngươi coi thường ta quá rồi, ngươi có con át chủ bài thì ta cũng có át chủ bài của mình. Sao đi nữa, chẳng phải ta cũng lăn lộn nhiều năm ở Yêu tộc sao?”

Phong Lăng Nhận hít sâu mấy hơi mới dần dần bình tĩnh lại nhưng hắn lại không nói lời nào chỉ nhìn cô chằm chằm: “Ta đi tu luyện.” Tuy rằng trong Tỏa yêu vực linh lực của bọn họ bị áp chế, nhưng ở trong hoàn cảnh như thế này mà kiên trì tu luyện không nói đến có thể củng cố cảnh giới, sau này khi rời khỏi nơi này tốc độ lưu chuyển của linh lực cũng có thể tăng lên không ít. Mấy cái này trong tiểu thuyết có nói đến, Diệp Tử gật đầu, biết hắn chắc vì chuyện trước đó mà cảm động, dao động nhưng lại không rõ cụ thể trong đầu hắn giờ phút này nghĩ cái gì. Chỗ này âm u ẩm ướt, đã không có ai nói chuyện quả thực cô thấy buồn chán vô cùng bèn tu luyện theo.

Qua một lúc, thương thế của Diệp Tử hoàn toàn bình phục, Phong Lăng Nhận thông qua linh đỉnh đã liên lạc được với lão yêu ở sâu trong Tỏa Yêu Vực – Kỳ