Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

[Edit] [Xuyên nhanh] Nữ Phụ Công Tâm Kế – Thế giới 5 – Chương 9

378

Chương 85: Nam chính là hoa thủy tiên (9)

cherrycherry-20090409-81_dangohhaun

Diệp Thanh Lam biết rõ mình nên tiếp tục lá mặt lá trái (1) với Lý Tiếu Nhiên, nhưng bảo cô tiếp tục làm bộ yêu thương hắn tha thiết, cô lại thực sự buồn nôn đến không thể chịu nổi. Vì thế cho dù thỉnh thoảng cô cũng làm dáng bên ngoài, nhưng toàn bộ người trong cung đều ý thức được, Lý Chính quân thất sủng. Mà tân sủng thay thế Lý Chính quân kia, chính là thầy giáo trên danh nghĩa của công chúa – Lưu Bạch.

(1) Lá mặt lá trái : bằng mặt không bằng lòng.

Lưu Bạch trở về phòng, liền thấy Diệp Tử buồn bực ngán ngẩm ngồi trước thư án của hắn, một tay chống cằm, coi bút lông như đồ chơi mà xoay qua xoay lại giữa những đầu ngón tay, khuôn mặt không chút cảm xúc, lộ ra sự lạnh lùng hắn chưa bao giờ thấy.

“A Tử.” Hắn nhẹ gọi một tiếng.

Diệp Tử lập tức ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn hắn, nặn ra nụ cười vui vẻ “Ca ca đã về, Mẫu hoàng lại gọi huynh đến chơi cờ sao?” Nụ cười rực rỡ ấy đến mức dường như tất cả những gì hắn vừa nhìn thấy đều là ảo giác.

“Ừ.”

Cô vẫn tươi cười như cũ “Tài chơi cờ của Mẫu hoàng thế nào, có bằng muội không?”

Lưu Bạch suy nghĩ một lát, lại khẽ gật đầu “Ừ.”

“Được rồi, vậy Mẫu hoàng so với ca ca thì sao, ai lợi hại hơn?” Diệp Tử ngoẹo cổ, ra vẻ rất hiếu kỳ.

“Tất nhiên là Hoàng thượng.”

Lưu Bạch đi thẳng đến bên giường, buồn ngủ mà nằm xuống. Hôm nay, mới sáng sớm đã bị truyền kiến, đầu tiên là cùng Hoàng thượng dạo hồ nửa ngày, ăn xong ngự thiện lại đánh mấy ván cờ, sau đó nữ hoàng vô cùng phấn khởi mà đối chiêu với hắn, nếu không phải buổi chiều là thời gian dạy công chúa, sợ là đến giờ nữ hoàng cũng không muốn thả hắn về.

“Mẫu hoàng nói, tháng sau muốn mang ca ca đến Hách sơn bái tế đúng không?” Diêp Từ ngồi bên giường hắn như mọi ngày, kéo cánh tay hắn không chịu thả ra.

Lưu Bạch nhắm mắt lại, khẽ đáp: “Ừ”

“Không thể cho A Tử đi cùng được sao?”

“Đường xa mệt nhọc, muội còn quá nhỏ, không thích hợp đi cùng.” Có lẽ là do quá mệt mỏi, giọng nói Lưu Bạch có chút qua loa.

“Ca ca cảm thấy A Tử không thích hợp đi theo, hay là Mẫu hoàng không muốn cho muội đi cùng?” Diệp Tử có chút cáu kỉnh, cúi đầu, giọng nói chất đầy oán giận.

Cho dù nhắm mắt, Lưu Bạch vẫn vươn tay rất chuẩn xác, không chút sai lệch chạm vào đỉnh đầu cô “Đừng nghĩ lung tung, chúng ta đi không lâu, sẽ sớm về thôi.”

Diệp Tử rất không thích từ “Chúng ta” hắn nói, đặc biệt ghét, giọng điệu như hai vợ chồng đang an ủi, thật là khiến người ta vô cùng khó chịu.

Nửa năm nữ chính trọng sinh trở lại này, cô lập tức chuyển sang hình thức điên cuồng sủng ái thương tiếc Lưu Bạch, chưa nói đến đồ vật ban thưởng đã chất thành núi, cô còn bỏ ra rất nhiều tiền mời đầu bếp từ quê nhà Lưu Bạch đến, vừa lấy lòng vừa ép buộc mà mang theo hắn ra ngoài du ngoạn, còn lấy hết sách cổ quý hiếm cất giữ trong kho tặng hết cho Lưu Bạch, hận không thể xây một cái cung điện bằng vàng cho hắn.

Lưu Bạch càng ngày càng quen thuộc với nữ chính, Diệp Tử biết lúc ở cùng nhau, bọn họ sẽ cùng chơi cờ, thưởng trà, bàn luận binh pháp, thỉnh thoảng tán gẫu chuyện Quốc gia đại sự, chuyện trước giờ không thể nói với cô.

Tuy rằng Diệp Tử biết Lưu Bach sẽ không vì những việc này mà động tâm với nữ chính, nhưng cô vẫn có chút phẫn nộ. Đúng, là phẫn nộ, giống như là đồ vật của mình bị người khác cướp mất.

“Ca ca.” Cô im lặng một lát, rốt cục cũng mở miệng

“Hả?”

“Tối ngày kia huynh có rảnh không?”

Lưu Bạch có chút mệt mỏi mà mở mắt, nửa nhắm nửa mở mà nhìn cô “Làm sao?”

“Buổi tối chúng ta đến đình giữa hồ ngắm trăng đi, lần đi ngắm trăng trước để lại ký ức không mấy tốt đẹp, lần này không hẹn Mẫu hoàng, chỉ có hai chúng ta đi, muội có bất ngờ tặng cho ca ca, được không?” Diệp Tử cong cong khóe môi, lắc lắc cánh tay hắn làm nũng: “Đi đi mà, ca ca lâu rồi