[Edit] [Xuyên nhanh] Hệ thống nữ phụ: Chương 71- Nhân vật phản diện tâm thần (6)

314

Nhân vật phản diện tâm thần (6)

 

Lúc Thích Trạch không mở miệng, bạn sẽ thấy anh ta là một thanh niên với mái tóc đen, cao gầy, trầm tĩnh, vô cùng anh tuấn, giống như ngọn đèn hải đăng giữa đêm khuya, trầm ổn và đáng tin cậy.

Cặp mắt đen kia ngời lên ánh sáng của sự bình tĩnh lý trí, cộng với đường nét thanh tú kia, toàn thân anh ta đều toát lên hơi thở của sự hiếu học.

Nhưng khi anh ta mở miệng, vẻ ngoài tốt đẹp mà bạn những tưởng sẽ nháy mắt tan biến. Bản chất của loại người này sẽ khiến bạn dở khóc dở cười, thậm chí không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với anh ta.

Kỳ thực không chỉ có những người có cốt cách cao thượng như hoa sen ta mới không thể đùa giỡn, mà những người có khí chất thiên tài kiêu ngạo, như Thích Trạch cũng không thể đùa giỡn.

 Quen biết  anh ta càng lâu , Ngữ Kỳ càng cảm thấy được điều này. Nhất là từ ngày anh ta tuyên bố ở trại tâm thần này, chỉ số thông minh của cô đứng thứ ba, cảm giác ấy càng ngày càng sâu sắc.

Nếu có thể, Ngữ Kỳ thật sự hy vọng anh ta giống như trước,  vẫn nhìn mình như một y tá nhỏ bé. Ít nhất khi đó, trong mắt anh ta,  cô là một hộ sĩ ngu xuẩn không được trọng dụng, bởi vậy cho dù anh ta có nghĩ ra kế sách đáng sợ thì cũng không liên quan đến cô.

Nhưng hiện tại, không biết đầu óc anh ta bị sao mà lại nghĩ  ra hàng loạt ý tưởng cổ quái. Sau đó tổng hợp lại nói cho cô, rồi thì thúc giục cô mau mau thực hiện,  ví dụ như hiện tại.

Mười ngón tay của Thích Trạch đan vào nhau, toàn thân tản ra khí chất của một vị chiến lược gia  tài ba: “Ả Hạ Mạch Mạch không biết đang làm gì , chúng ta không thể cứ ngồi đợi chết như vậy được.

Ngữ Kỳ liếc anhmột cái, bất đắc dĩ  phụ họa, “Anh nói đúng.”

Anh ta ngạo nghễ nhìn cô rồi thu hồi tầm mắt: “Bởi vì cô vô dụng, chúng ta tạm thời không thể biết được động thái của cô ta”

“Chờ một chút Thích Trạch. Việc  này không phải là năng lực của tôi có vấn đề, mà là phương pháp cuả anh không khả thi.” Mặt cô không chút thay đổi nhắc nhở anh ta, “Tôi còn muốn đi làm, căn bản không có thời gian đi mua  kính viễn vọng để lúc nào cũng giám sát nhất cử nhất động của cô ta” Dừng một chút, cô nhịn không được mà bổ sung nói, “Hơn nữa cho dù không bận, tôi cũng sẽ không đi làm cái chuyện ngu xuẩn này.”

Thích Trạch híp mắt nhìn cô trong chốc lát, đồng tử tối đen hiện ra nét rõ ràng, “Xem ra cô cũng nói ra rồi .”

“…… Cái gì?”

“Không phải cô không làm được, mà là cô không muốn làm.” Anh ta hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt ‘Tôi đã sớm nhìn thấu cô” Anh ta giống  như quản lý đã bắt được nhân viên trốn việc.

Ngữ Kỳ nhìn anh ta một lát, bất đắc dĩ  thở dài, “Thích Trạch, tôi là bạn anh, bởi vậy tôi mong có thể giúp đỡ anh. Nhưng việc này thực sự khó xử với tôi –”

“Chúng ta từng có giao dịch.”

Biết anh ta định nhắc đến chuyện gì, Ngữ Kỳ bình tĩnh đáp lại anh ta: “Trại tâm thần cũng có giới hạn của nó, ở đây tôi sẽ chú ý động thái của bác sĩ Thích giúp anh, Hạ Mạch Mạch đến cũng sẽ báo anh. Nhưng việc này vượt qua phạm trù công việc, tôi thực sự bất lực.”

Cô vốn nghĩ rằng nghe xong thì ít nhiều anh ta cũng hiểu cho cô một chút, nhưng thật bất ngờ, Thích Trạch không thông cảm chút nào. Anh ta thậm chí còn nhếch môi cười: “Ý của cô là, giao dịch của chúng ta chỉ có hiệu lực trong trại an dưỡng này ? Bởi vậy chỉ cần làm việc này ở đây?”

Trong lòng hiện lên một dự cảm không ổn, Ngữ Kỳ có chút chần chờ rồi gật đầu: “Phải……”

Thích Trạch lập tức vừa lòng nở nụ cười, ngoắc ngón tay gọi cô: “Lại đây.”

Trầm mặc nhìn anh ta, Ngữ Kỳ vẫn thuận theo,chậm rãi đi đến, đề phòng  nhìn anh ta, “Có chuyện gì?”

Vẫn vị trí ấy, một người ngồi, một người đứng, khoảng cách một mét vẫn không đổi. Chỉ là trong thời khắc này, sự đề phòng lại đổi từ Thích Trạch sang cô, thế sự quả thật là khó lường.

Nghe anh ta nói  trong chốc lát sau, Ngữ Kỳ nhịn không được phản đối anh ta, “Anh bảo tôi lắp thiết bị cảm ứng hồng ngọai, còn cả máy theo dõi gì đó nữa, ở đây sao?”

Thích Trạch như không hiểu ý cô, hoặc là nói thẳng ra anh ta làm bộ như không biết, vô luận như thế nào, anh ta vẫn vô tình bình tĩnh nói, “Máy giám sát động tác .”

“…… Việc như thế mà không sao cả…… Tóm lại không khả thi.” Ngữ kỳ cảm thấy đau đầu. “Không phải anh đã hiểu sai đấy chứ. Thích Trạch, tôi chỉ là một y tá,không phải viện trưởng ở đây. Hơn nữa, chuyện như vậy cho dù có là viện trưởng cũng khó.”

“Nhưng cô đã hứa với tôi.” Anh ta yên lặng nhìn cô, ánh mắt đen trầm phảng phất ý khiển trách: “Nếu không là như vậy, chúng ta sẽ luôn ở trong trạng thái bị động”

“Nếu anh thực sự làm vậy…Không cần nghi ngờ gì nữa, tôi sẽ lập tức từ một y tá thành bệnh nhân” Ngữ Kỳ bất đắt dĩ nói. “Anh cũng nói là tôi không bằng Thích Hân. Việc này dù Thích Hân cũng  không làm được, anh cho rằng tôi có thể xoay sở được sao?”

Thích Trạch lại trầm mặc nhìn cô, cúi đầu nói: “Là tôi đã đánh giá cô quá cao.”

“……”

Nếu đã khuyên nhủ thành công, Ngữ Kỳ cũng không ngại việc anh ta thỉnh thoảng chen vài lời cay độc vào. Lúc cô muốn đứng dậy thì chợt nghe thấy anh ta nói.

“Cô không được, vẫn chỉ có thể dựa vào tôi.”

Ngữ kỳ ngẩn người, theo bản năng  mở miệng hỏi, “Anh muốn làm gì?” Trên thực tế cô muốn hỏi là ‘Anh có khả năng làm gì’.

Thích trạch hừ lạnh một tiếng, có chút dỗi hờn, “Người vô dụng không có tư cách hỏi tôi”

“……”

Kỳ thật cho dù không hỏi, Ngữ Kỳ cũng biết. Từ ngày đó, anh ta bắt đầu mỗi ngày đều viết thư yêu cầu viện trưởng tăng cường hệ thống an toàn, nội dung  như nhau, chỉ là từ ngữ mỗi lá ngày một nặng hơn, mỗi lần gieo giắt sự hoang mang to lớn hơn —

Ngữ Kỳ mặc kệ hành vi vô vị của anh ta, có chút việc cho anh ta làm còn hơn là cả ngày chỉ tập trung miên man suy nghĩ làm thế nào để tra tấn cô.

Nhưng cô mặc kệ không hỏi, Thích Trạch lại không chịu nổi, thường lấy thư ra đọc trước mặt cô, không nói đến biên độ động tác rộng hơn ngày trước rất nhiều, cứ viết được một chữ anh ta lại liếc nhìn cô một cái.

Không thể không nói, chiêu này của anh ta là cố ý nhưng cũng rất hữu hiệu. Sau hai ngày Ngữ Kỳ không nghĩ đến việc giả bộ nữa. Hành vi như vậy quá nhàm chán, nếu anh ta muốn cô mở miệng vậy thì tùy anh ta đi.

Theo dõi động tác của anh ta, cô mở miệng hỏi: “Anh định làm gì?”

Vừa dứt lời, khoé môi Thích Trạch đã nhếch lên. Song khi anh ta ý thức được điều này  lại ngay lập tức trở về trạng thái ban đầu. Dường như anh ta đang làm bộ lãnh đạm nhưng hiển nhiên anh ta đã thất bại trong việc này.

Ho khan một tiếng, Thích Trạch quay đầu đi, có chút ‘Lãnh đạm’ nhìn cô, “Cô muốn biết sao?”

Ngữ kỳ trầm mặc một lát, dù rất muốn xoay người bước đi, nhưng việc hành nghề nhiều năm buộc cô  lựa chọn  tiếp tục phối hợp với anh ta: “…… Phải.”

“Thật sự rất muốn biết sao?” Ý cười trên khoé môi anh ta đã không nhịn được nữa,như con hồ ly không giấu được sự vui mừng mà phải vẫy đuôi.

“…” Kỹ thuật tầm thường, diễn xuất nhàm chán. Cô không thèm để ý, chỉ gập đầu có lệ, “Tôi rất muốn biết”

Biểu cảm cố sức căng thẳng của Thích Trạch lập tức dịu xuống. Anh ta nhìn chằm chằm cô rồi cười, vẫy tay: “Lại đây.”

Nhìn bộ dạng “Tôi có bí mật muốn nói cho cô” của anh ta. Ngữ Kỳ cảm thấy bất đắc dĩ. Trong một số trường hợp, anh ta là một người dễ dàng thoả mãn.

Không làm anh ta mất hứng, Ngữ Kỳ giả vờ hứng thú: “Cái gì?”

“Tôi hỏi cô, cô cảm thấy tôi đang làm cái gì?” Đôi đồng tử đen của anh ta nhìn cô.  Lại là loại ánh mắt đầy sự “gợi ý của Thích Trạch”. Thế nhưng cô không thể nhìn ra ánh mắt đó đang ám chỉ cái gì.

“Anh…… Viết thư?” Khi câu hỏi bật ra khỏi miệng, Ngữ Kỳ cảm thấy thật sự là ở nơi này lâu quá,  đầu óc của cô cũng trở nên không bình thường. Anh ta ngoài viết thư  ra thì còn có thể làm gì nữa? Thiết kế bản vẽ sao?

Thích Trạch dùng vẻ mặt “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” nhìn cô “Không đúng…Tôi không chỉ viết thư thăm hỏi.”

“…… Anh đang làm gì thế?”

Anh ta không nói lời nào, vẫn dùng ánh mắt  ấy nhìn chằm chằm cô. Một lát sau, từ nhìn chằm chằm chuyển sang trừng mắt, như đang cố gắng chuyển tải thông tin từ ánh mắt sang não bộ cô.

Ngữ kỳ im lặng thật lâu sau, hứng thú nói, “…… Nguyền rủa Hạ Mạch Mạch?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Thích Trạch lập tức tối đen. Anh ta nhìn cô  như thể đang nhìn một cái cây Kutsuki, “Đó là mê tín! Cô muốn học khoa học  thì cần quan sát tất cả mọi thứ đã” Dừng một chút, anh ta đè thấp giọng, “Xem [The Shawshank Redemption ] chưa?

“Xem gì… Có liên quan sao ?”. Hỏi xong cô mới chợt nhận ra, chần chờ  mở miệng, “Ý anh nói…… Anh ta cũng viết  thư?”

Thích Trạch rõ ràng  thở dài nhẹ nhõm một hơi, giống như là đã chỉ dạy  được vấn đề toán học cho một tên thiểu năng. “Cuối cùng cô cũng nghĩ ra”

Ngữ kỳ nhíu mày, “Ý của anh là anh ta viết thư xin hội nghị kiến thiết kinh phí làm  thư viện, rồi kết quả thành công.  Bởi vậy anh cảm thấy mình cũng sẽ thành công?”

Thích Trạch tán thưởng  nhìn cô.

“…… Anh thật sự cảm thấy sẽ thành công…… Hơn nữa cho dù thời khắc cuối cùng có thành công , anh ta cũng chỉ được trả 200 đôla tiền sách báo. Anh là gì mà đòi viện trưởng lắp đặt thêm hệ thống an toàn” Ngữ kỳ nói ra điều bình thường để anh ta hiểu: “Bởi vậy việc này hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, Thích Trạch ạ.”

Ngoài dự đoán, anh ta  đồng tình gật đầu, “Đương nhiên, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.”

Ngữ Kỳ nhíu nhíu mày, trầm mặc nhìn về phía anh ta. Cô bắt đầu hoài nghi ‘Hai chuyện khác nhau’ của người bình thường phải chăng khác  ‘Hai chuyện khác nhau’ theo nghĩa của anh ta.

“Cô phải biết rằng, mỗi tuần  Dufresne  chỉ viết một bức thư.”

“…… Bởi vậy nên?”

“Mà tôi –” Thích trạch nhếch khóe môi, đắc ý quở quơ ngón tay trước mặt cô: “Tôi mỗi ngày đều viết ba bức.”

“?”

“Theo tần suất và độ mạnh yếu mà nói, tôi vượt xa anh ta.”

“……”

 

Để lại bình luận

314 bình luận trong "[Edit] [Xuyên nhanh] Hệ thống nữ phụ: Chương 71- Nhân vật phản diện tâm thần (6)"

Thông báo về
Tìm theo:   Mới nhất | Cũ nhất | Được bình chọn nhiều nhất
Nhung Lê Thị
Đại hiệp

Suy nghĩ của a dễ thuông quá. M mà là ông viện trưởng này chắc giơ cờ trắng đầu hàng quá.

Đỏ Giày
Đại hiệp

Phải nói anh này thuộc dạng ngây thơ độc mồm đáng yêu phết :)))
Sáng nay cũng vừa đọc 1 truyện mà anh nam chính cũng độc mồm như anh này :)) Cười chịu không nổi :))

Soya Truong
Đại hiệp

Mạch truyện hơi chậm nhỉ? Cứ tiến độ này không biết bao lâu chị mới xử lí xong nhân vật đây? Tội chị quá không chừng xong vụ này anh chị vô viện sống chung luôn kkkk

Gyoku Kim
Đại hiệp

NK sắp hết kiên nhẫn luôn rồi kìa.

Tiamo Quỳnh
Đại hiệp

Phục xát đất chí tưởng tượng của a nam chính, quá bá đạo trên từng hạt gạo

Phương Trang Ngố
Đại hiệp

Haha mắc cười anh này ghê

Member

Anh làm em cảm thấy mình ngu đi =))

Rán Bao Bánh
Đại hiệp

A này quá lầy ????

Kỳ Duyên
Đại hiệp

Thích nhỉ nam phụ toàn là soái ca có khi còn hơn cả nam chính í

YennyBae
Đại hiệp

Buồn cười chết với ăn này thôi?

Đại hiệp

buồn cười quá đi mất anh này tự kỉ đến mức quá đáng r đúng là thông minh quá cũng không tốt

Thảo Nguyễn ?
Đại hiệp

E cứ ngỡ a ko bệnh đến mức nằm viện.. nhưng bgio e thấy vào đó hơi trể..?

Minh Châu Trương
Đại hiệp

Bó tay với anh này

Phj Truong
Đại hiệp

e phuc a roi do , su phu cua e ???

Đại hiệp

có cảm giác đang đọc truyện chinh thám , anh trích trạch buồn cười quá há há

Trinh Nguyễn
Đại hiệp

Unbeliverbal.?. Trình của anh thuộc hàng thánh. Phán câu nào ra là ta nội thương tới đó.??

Thiên Ân Lạc
Khách vãng lai

“Người vô dụng không có tư cách hỏi tôi”
-Câu ns hay nhất chương :3 :v

Giang Nguyễn
Đại hiệp

Sống để khiến anh ta yêu ngữ kỳ khó hơn lên trời . chắc ngữ kỳ thấy mình đag ngu đi r ?

JQA3
Đại hiệp

sao có cảm giác cặp này giống giống cặp joker vs harley quinn

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

A, đọc chương này mắc cười quá trời với ảnh luôn, 1 tuần 1 bức thư đã muốn điên rồi, đằng này ảnh còn quất 1 ngày 3 bức, ông viện trưởng ko nổi điên mới là lạ đấy. Nv lần này có vẻ khó khăn quá rồi

Cúc Huỳnh
Đại hiệp

Đọc chương này muốn sái quai hàm r, người ta 1 tuần 1 bức thư còn anh 1 ngày 3 bức còn nói gì tần suất độ mạnh yếu gì gì nữa chứ, chị NK chịu đc anh tới giờ mà vẫn còn bình thường là hay lắm r ?

Thảo Nhi
Đại hiệp

Chị này về sau có bị thần kinh vì anh này không nhờ =))

thongminh123
Đại hiệp

Má ơi! Ở lâu với a này cũng thần kinh luôn rồi

Vương Thu
Đại hiệp

Hic ta thấy tuến độ hơi chậm nhỉ
Quanh đi quẩn lại chỉ là 2ac nói ch vs nhau
Cứ đà này chắc c phải lâu lẵm ms thu phục đc a

Dương Phạm Thùy
Đại hiệp

theo tần suất và độ mạnh yếu cũng so ra dk ai thông minh hơn hay s hả trời

yen hai
Đại hiệp

Trời đất chị mà cứ ở cạnh a thế này chắc điện theo a mất, nhiệm vụ này khó quá

Tiểu Bạch Tử
Đại hiệp

Tôi chỉ có thể quỳ anh,quá ấu trĩ mà :v :v :v

Hoa Dang
Đại hiệp

Anh độc mồm quá. không biết chi Ngữ mới thu phục được anh

♕ Nữ Vương Vị Nhất ♕
Khách vãng lai

Thích Trạch tuy miệng hơi độc một tí, đầu óc hơi khinh người một tí, EQ cũng thấp một tí nhưng bù lại tâm tính cũng tốt lắm, còn là trạch nam ngây thơ điển hình nữa.

My Quậy
Đại hiệp

thật là đến vẫy cờ trắng đầu hàng với anh thích trạch mà=.=

Sâu Gạo
Đại hiệp

Có đôi lúc tên thiên tài ngốc này làm tôi pải chết cừii vì độ đáq iu a ~~~

Đại hiệp

Cười chết mất, anh sao có thể đáng iu tới mức độ này chứ

Black Cat
Đại hiệp

ta không còn gì để nói với anh này, thiên tài gì mà như vậy trời, logic thực tế không có a

Yen hai
Đại hiệp

Nhìn anh bỗng thấy IQ mình thấp đi. Anh thật dễ thương nhưng độc mồm độc miệng qua

Đại hiệp

Mỗi ngày 3 bức đúng là hơn ông trong phim rồi =))) chỉ tội vị viện trưởng nào đó mỗi ngày đều bị gửi thư áp bức tinh thần =))

Đại hiệp

Một phút mặc niệm cho vị viện trưởng xấu số =)) lý luận của anh thật khó đỡ =))

Cũn
Đại hiệp

haha..ông này dị thật…dễ thương

Lê Tường Vy
Đại hiệp

anh dị quá… không thể theo kịp với trí thông minh của anh

Đại hiệp

thần kinh bình thường nhưng khi tiếp xúc với thánh này thì thần kinh cũng k còn bình thường nổi nữa =))))

halemylinh
Đại hiệp

ôi trời, định dùng chiêu ám thị tâm lý đối với trưởng bệnh viện hay sao vậy trời?? Lý luận khó đỡ quá đi>>>>>>>>> *Rất thích mục tr này, mục này hài nhất trong các mục mình đọc! thanks editor!!*

Mộc Vũ
Đại hiệp

Bó tay anh này đọc mà cười muốn sái quai hàm. Thế giới hài hước nhất tính tới bây h

Đại hiệp

quả thật thiên tài luôn có những ý nghĩ khác người

Muội Thủy
Đại hiệp

trạch đệ nhà mình giống tên thiểu năng hơn thiên tài :v đáng yêu quá

Đại hiệp

Được rồi, tính cách hệt như bạc Bạc. Ăn nói chặn họng ngta :))

Mimipiano
Đại hiệp

Gặp anh này xong, khéo Kỳ tỉ cũng thành người không bình thường mất=))

ALin Huỳnh
Đại hiệp

Anh cứ như Tào Tháo thời xưa vậy đa nghi và ảo tưởng sức mạnh quá

Người qua đường

Tính tình y như trẻ con

Én Thu
Đại hiệp

viện trưởng cũng chẳng đọc dâu :v

nguyen1401
Đại hiệp

thần kinh :)) tội nghiệp ngữ kỳ

Nguyễn Yurrki
Đại hiệp

thần kinh nữ chính bình thuờng mà sau vụ này chắc giống ảnh lun mất. Sao ngây thơ thế không biết

wpDiscuz