Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

[Edit] Đừng ngủ, phá án đi!!! – Căn phòng bí mật (2) – Chương 63

5

Trong bóng đêm yên lặng, giọng nói của Vương Dũng Lập vang lên: “Chuyện gì thế này? Vừa nãy là tiếng ai kêu?”

Một cô gái vẫn chưa hoàn hồn, lắp bắp: “Hình, hình như là Tiểu Mãn, cô ấy, cô ấy đi sau tôi.”

“Tiểu Mãn, có chuyện gì thế?” Bởi vì không có ánh sáng mà điện thoại đều để bên ngoài, bọn họ không có thứ gì để chiếu sáng, chỉ có thể lớn tiếng gọi: “Tiểu Mãn! Tiểu Mãn!” Nhưng trước sau vẫn không có người đáp.

Sau khi Vương Dũng Lập gọi mấy tiếng, Nguyễn Ngôn Hi mới mở miệng nói: “Chỉ e bây giờ cô ấy không có ở phòng này.” Do tiếng thét chói tai bị ngăn lại phía sau cửa, cho nên có thể nói tiếng hét của cô gái này không hề tới được tai bọn họ.

“Hả? Có lẽ cô ấy còn ở gian thứ ba!” Vương Dũng Lập nhanh chóng xoay người tìm cửa, tìm thấy cửa liền xoay tay nắm, phát hiện cửa gian ba đã bị khóa từ bên trong, không thể mở. Hắn cao giọng, rõ ràng có chút kinh sợ: “Sao cửa lại khóa được?!”

Nghe thấy cửa đã khóa, ba cô gái cũng đến trước cửa với hắn gọi to: “Tiểu Mãn! Tiểu Mãn!” Một người đập cửa nhưng cũng không thấy động tĩnh gì, đến lúc này, bọn họ căn bản chẳng biết ở gian ba đang có chuyện gì, cũng không biết Tiểu Mãn rốt cuộc thế nào, chỉ còn tiếng thét vọng lại trong tâm trí mỗi người.

Có lúc không nhìn thấy so với nhìn thấy còn hành hạ người ta hơn, vì chỉ còn cảm giác sợ hãi và hồi hộp. Đặc biệt là sau tiếng thét ấy, Tiểu Mãn như đã mất tích, cứ thế im hơi lặng tiếng.

Vương Dũng Lập cố gắng bình tĩnh lại, cảm xúc của ba cô gái kia đã rối bời, hắn chỉ có thể đưa ra một giả định đẻ trấn tĩnh họ: “Rất, rất có thể là hiệu ứng của trò chơi, để gia tăng kịch tính, biết đâu khi chúng ta thoát ra thì đã thấy Tiểu Mã ở bên ngoài rồi.”

Có vẻ hiệu quả của giả định này không cao, nó không trấn an được các cô gái, một người lập tức lên tiếng: “Có thể sao, trò chơi này sao lại đáng sợ như vậy! Chưa từng nghe người khác nói qua chuyện này.” Trò chơi này là để người chơi thể hiện năng lực suy đoán và quan sát, tính hợp tác lại rất cao, không thể xuất hiện loại tình huống đáng sợ này.

Tiếp theo là tiếng một cô gái nuốt nước bọt: “Chắc không phải… chuyện ma quỷ đâu.”

“Á! Có ma,chắc chắn là có ma!”

“Xong rồi, thế là hết rồi,  chắc chắn nơi này có ma! Tiểu Mã chắc đã bị ma bắt đi rồi!” Giả thiết của một cô gái khác khiến ba cô gái đều lâm vào trạng thái khủng hoảng tâm lí, bóng tối, lạnh giá, bị nhốt, tiếng thét, sự mất tích, tất cả đều đánh vào thần kinh họ, khiến họ nao núng.

Tiếng khóc trong nháy mắt bao trùm cả căn phòng, Vương Dũng Lập hoang mang mở to mắt, ngay cả ý nghĩ  an ủi các cô gái cũng không hề có, trong phòng chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Tạch.

Lúc luồng ánh sáng chiếu lên mặt họ, cuối cùng tiếng khóc cũng dừng lại.

Nguyễn Ngôn Hi cầm đèn pin thấy tiếng khóc biến thành nức nở mới nói: “Đ