[Edit] Bản Hòa Tấu Hôn Nhân – Chương 22

40

Chương 22

Edit: Tịch Phong

Beta: Còi Zí

Đinh Mông chạy tới bệnh viện, đến bàn tiếp tân hỏi phòng bệnh của Kiều Dĩ Thần.

Y tá tiếp tân ngạc nhiên nghi ngờ nhìn vết máu trên người quần áo cô, chậm chạp không chịu chỉ. Đinh Mông vội vàng giải thích: “Đây không phải máu của tôi, Kiều Dĩ Thần đang nằm ở phòng bệnh nào?”

Không phải máu của cô thì càng khả nghi. Y tá lại liếc nhìn cô một cái, sau đó tra trên máy tính, đọc ra tên một phòng bệnh.

Đinh Mông vội vàng chạy đến đó, lúc từ thang máy đi ra, cô nhìn thấy người phụ trách của tổ chương trình đứng cuối hành lang nói gì đó, cô cũng không nói chuyện với họ, trực tiếp gõ cửa phòng bệnh, sau đó đi vào.

Bà Kiều đang ngồi bên trong, quay đầu lại nhìn, Đinh Mông còn chưa kịp nói gì, bà đã sợ hãi kêu lên: “Trời ơi Mông Mông! Sao con cũng bị thương?! Có nghiêm trọng không? Để mẹ gọi bác sĩ!”

Đinh Mông vội vàng ngăn bà lại: “Không phải đâu ạ, máu trên người con là của Kiều Dĩ Thần, anh ấy vì cứu con nên mới bị thương.

Bà Kiều sửng sốt một chút, sau đó rất nhanh đã khôi phục sự bình tĩnh, bỗng nhiên hiểu ra: “À… Thì ra ca sĩ mà tổ chương trình nói chính là con, mẹ còn đang nghĩ từ bao giờ nó lại lấy giúp người làm vui như vậy.”

Đinh Mông: “…..”

Tuy rằng cô cũng cảm thấy những lời này rất đúng, nhưng con mình còn đang nằm trên giường bệnh, nói như vậy có được không…..

Sau khi biết Kiều Dĩ Thần vì bảo vệ Đinh Mông mới bị thương, bà Kiều cũng suy nghĩ khác hẳn: “Như vậy thương tích nó nhận một chút cũng không oan, bảo vệ vợ là chuyện bình thường thôi mà.”

Đinh Mông không ngờ bà lại nghĩ vậy, cô nhìn thấy Kiều Dĩ Thần máu đổ như trút, giờ nhớ lại vẫn còn thấy hoảng hốt: “Anh ấy sao rồi ạ? Bác sĩ nói thế nào ạ?”

Bà Kiều kéo tay cô, vỗ nhẹ trấn an: “Không sao đâu, bác sĩ đã khâu vết thương cho nó rồi, giờ nó đang ngủ, sợ là não có di chứng chấn động linh tinh gì đó nên vẫn phải ở lại bệnh viện quan sát vài ngày.”

Đinh Mông lo lắng nhìn Kiều Dĩ Thần nằm trên giường bệnh, sắc mặt anh tái nhợt, hàng lông mi ngày bình thường nhìn nghiêm khắc giờ cũng không còn thấy sự tức giận nữa.

Bà Kiều thấy vẻ mặt cô còn lo lắng, tiếp tục an ủi nói: “Con yên tâm, Chó con nhà chúng ta thân thể khỏe mạnh, nhiều năm gọi ‘Chó con’ như vậy cũng không phải để không. “Tuy rằng lúc Kiều Dĩ Thần mới sinh thân thể rất yếu, nhưng người nhà vẫn chăm sóc rất tốt, càng lớn cơ thể càng săn chắc.

Bà Kiều vô cùng kiên định cho rằng đây đều là nhờ công lao bà đặt tên tốt cho con.

Cửa phòng bệnh lại mở ra, Kiều Dĩ Hành và người phụ trách của tổ chương trình cùng đi vào. Hai người thấy Đinh Mông đang ngồi trong phòng bệnh, đều hơi kinh ngạc.

Cuối cùng người phụ trách vẫn mở miệng trước: “Đinh Mông, cô cũng tới à?”

Đinh Mông gật gật đầu: “Anh ấy vì cứu tôi mới bị thương, tôi hơi lo lắng.”

Người phụ trách cũng không nghĩ nhiều, dù sao nếu không có Kiều Dĩ Thần, hiện tại người nằm đây sẽ là cô ấy. Nghĩ đến điều này, anh sợ trên người Đinh Mông cũng bị thương, liền dò hỏi: “Nếu đã đến đây rồi, cô có muốn kiểm tra một chút không? Lỡ chẳng may có chỗ nào bị thương mà không phát hiện ra thì không tốt đâu, về phần chi phí sẽ do chúng tôi chi trả.”

Đinh Mông xác định đến một sợi lông mình cũng không bị hao tổn gì, từ chối lời đề nghị của người phụ trách. Kiều Dĩ Hành từ nãy đến giờ chưa mở miệng đột nhiên nói: “Em về trước đi, tắm rửa rồi thay quần áo.”

Bà Kiều lúc này mới nhớ ra, liên tục gật đầu nói: “Đúng vậy, con về trước đi, ở đây có chúng ta trông là được rồi.”

Chưa nhìn thấy Kiều Dĩ Thần tỉnh lại, Đinh Mông thật chưa muốn đi, nhưng quần áo cô dính máu… Tuy rằng cô không ngại, nhưng người khác nhìn chắc chắn sẽ thấy khó chịu. Cô đành phải gật đầu: “Vâng, vậy nếu anh ấy tỉnh lại mọi người nhớ báo cho con biết.”

Nói xong cô lại nhìn thoáng qua Kiều Dĩ Thần, sau đó mở cửa phòng bệnh đi ra ngoài, không ngờ Kiều Dĩ Hành cũng đi ra cùng cô. Đinh Mông khó hiểu nhìn anh, Kiều Dĩ Hành không biểu cảm nói: “Tôi đưa em về.”

Đinh Mông vội vàng từ chối, anh có vẻ là người bận rộn, còn muốn làm phiền anh đưa mình về, cô rất ngại.

Kiều Dĩ Hành nói: “Em mặc như vầy, ra ngoài xe taxi cũng không dám chở.”

Đinh Mông nghẹn lời, lúc tới đây nếu không phải trông cô thật sự sốt ruột, quả thật tài xế quả cũng không muốn chở cô.

“Vậy cảm ơn anh!”

Kiều Dĩ Hành đột nhiên nở nụ cười: “Em là em dâu của tôi, chúng ta là người một nhà, có gì mà phải cảm ơn?”

Anh vừa nói vậy, Đinh Mông lại càng ngượng ngùng.

Kiều Dĩ Hành lái xe đưa cô đến dưới lầu nhà trọ, sau đó trở về công ty, lúc quay lại bệnh viện, Kiều Dĩ Thần đã tỉnh.

Hơn nữa còn đang trách mắng người phụ trách tổ chương trình.

“Các anh chẳng lẽ không biết, có bao nhiêu ca sĩ, diễn viên vì sự cố sân khấu mà bị thương ư? Hôm nay nếu chiếc đèn kia thật sự rơi trên người Đinh Mông, các người tưởng chỉ khâu mấy mũi có thể giải quyết chuyện này sao?”

Người phụ trách tổ chương trình tự biết đuối lý, đành phải cúi đầu nhận lỗi: “Hôm nay quả thật là lỗi của chúng tôi, tổ đạo cụ và tổ ánh sáng đã kiểm tra lại tất cả đạo cụ và đèn rồi, đảm bảo sẽ không có lần sau đâu ạ.”

Kiều Dĩ Hành đẩy cửa đi vào, nhìn lướt qua đầu đầy băng gạc của Kiều Dĩ Thần: “Còn có tinh thần mắng người như vậy, xem ra bị thương không nặng nhỉ.”

Kiều Dĩ Thần đôi khi thật sự hoài nghi mình có phải em trai của anh ấy hay không?

“Nếu cậu ấy tỉnh rồi, anh cứ về trước đi, sắp đến đêm chung kết rồi, tổ chương trình chắc vẫn còn bề bộn nhiều việc.” Kiều Dĩ Hành dựng một cái thang, người phụ trách lập tức theo bậc thang vội vàng chào tạm biệt rời đi.

Kiều Dĩ Thần liếc nhìn Kiều Dĩ Hành, Kiều Dĩ Hành thản nhiên nhìn anh một cái, cười nói: “Ánh mắt này có ý gì? Hay còn muốn anh an ủi chú vài câu? Vì bảo vệ vợ mà bị thương.”

Kiều Dĩ Thần chưa nói gì, Kiều Dĩ Hành đã nói tiếp: “Nhưng mà anh cũng tội nghiệp cho người phụ trách kia, nếu hôm nay người nằm đây là Đinh Mông, chắc anh ta đã bị chú mắng đến chết rồi”. Không, nói không chừng còn bị xé xác.

Nói đến đây, Kiều Dĩ Thần hỏi: “Đinh Mông sao rồi?”

“Không sao cả, lúc chú ngủ cô ấy có đến thăm một lần, anh đã đưa cô ấy về nhà rồi.”

Kiều Dĩ Thần lập tức nhíu mày: “Về nhà? Ngày kia thi đấu rồi, không phải hôm nay cô ấy còn phải diễn tập sao?”

Kiều Dĩ Hành: “…..”

Kiều Dĩ Hành nhìn anh một lúc, thật lòng nói: “Anh thấy cho đến giờ cô ấy vẫn chưa ly hôn với chú, quả thật là một kỳ tích.”

Bên kia, sau khi Đinh Mông về nhà tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, thì bắt tay vào nấu canh cho Kiều Dĩ Thần.

Chảy nhiều máu như vậy phải bồi bổ, cô đã gọi điện về cho mẹ hỏi công thức nấu canh gia truyền nhưng không dám nói cho bà biết chuyện Kiều Dĩ Thần nằm viện.

Canh ninh đến hơn bốn giờ, Đinh Mông vẫn không dám đi đâu, trông liên tục suốt bốn tiếng. Sau khi hoàn thành, cô tìm được một cái bình giữ nhiệt, múc canh gà vào.

Trước đó mẹ Kiều Dĩ Thần đã gọi điện thoại báo cho cô biết, Kiều Dĩ Thần đã tỉnh, giờ mang canh qua vừa lúc để anh ấy uống.

Cô mang canh gà đến bệnh viện, gõ cửa phòng bệnh, bà Kiều ra mở cửa. Cô cười giơ bình giữ nhiệt trong tay lên: “Con ninh chút canh gà mang cho anh ấy uống.”

“Giỏi lắm, con mau vào đi.” Bà Kiều vội vàng tránh ra cho cô vào.

Kiều Dĩ Thần đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy tiếng cô, liền mở mắt nhìn qua.

Không ngờ Đinh Mông lại hơi mất tự nhiên khi đối mặt với anh, đành phải cười ha ha hai tiếng: “Canh này là do em nấu, theo phương pháp gia truyền của mẹ em, vừa ngon lại nhiều dinh dưỡng, là món em thích nhất từ bé đến lớn đấy!”

Cô nói xong mở nắp bình giữ nhiệt ra, đem canh gà đang bốc khói đổ ra bát.

Kiều Dĩ Thần ở bên cạnh nhìn cô, không cảm xúc nói: “Sao em lại ở đây? Lúc này đáng lẽ ra em phải đang diễn tập chứ.”

Đinh Mông dừng động tác một chút, hơi xị mặt xuống: “Nhưng còn anh…”

“Anh không sao, em chuyên tâm thi đấu một chút là được rồi.”

Đinh Mông cầm bát trên tay không nói chuyện, lại nghe thấy tiếng Kiều Dĩ Thần: “Canh này anh sẽ uống, em quay về huấn luyện đi, không được phân tâm, ngày kia đêm chung kết anh vẫn sẽ đến tham dự.”

Đinh Mông nhíu mày: “Bác sĩ đã nói anh phải ở lại viện theo dõi cơ mà?”

“Xem xong trận đấu rồi sẽ quay lại.”

Đinh Mông: “…..”

Thật là chuyên nghiệp biết bao.

“Vậy em đi trước đây.”

Lại một lần nữa nghe lệnh đuổi khách, Đinh Mông rốt cuộc hất cao cằm, trợn mắt nhìn anh một cái, sau đó không quay đầu lại đi thẳng.

Sau khi phòng bệnh đóng cửa, bà Kiều rốt cuộc không nhịn được nói: “Đầu óc con có phải bị đập đến hỏng rồi không, hả? Có người nào đối xử với vợ như con không? Người đàn ông khác nằm trong bệnh viện, ước gì có vợ yêu thương, con lại hung dữ với người ta như vậy là thế nào? Con như vậy mà cũng cưới được vợ, mẹ đúng là không tin nổi.”

Kiều Dĩ Thần: “…..”

Anh thở dài một hơi, lại nhắm mắt lại: “Con không cần cô ấy làm những việc đó cho con.”

Bà Kiều lạnh lùng nói: “Được, con không cần, sẽ có người đàn ông khác cần.”

Kiều Dĩ Thần mở to mắt, nhìn bà.

Kiều Dĩ Hành đẩy cửa vào, cắt đứt sự trao đổi ánh mắt của họ. Anh nhìn thấy trên bàn canh gà nóng hổi, nhướng mày đi qua: “Canh này mùi thơm nhỉ, nếu không ai uống thì để con uống cho.”

Kiều Dĩ Thần hung tợn nói: “Bỏ xuống!”

Bà Kiều ha hả cười.

Kiều Dĩ Hành giơ tay OK với Kiều Dĩ Thần, đặt canh gà xuống: “Anh quả thật không nên tranh ăn với người bệnh, anh sẽ tự kiểm điểm.” Anh lại nhìn về phía bà Kiều: “Mẹ, con cũng muốn ăn canh.”

Bà Kiều tiếp tục cười ha hả: “Canh này là vợ nó nấu cho nó, con muốn uống vậy tìm vợ đi.”

Kiều Dĩ Hành: “…..”

Không phải đã nói nếu anh tiếp quản công ty tốt, sẽ không bắt anh kết hôn sao?

Kiều Dĩ Thần cầm bát canh Đinh Mông vừa mang đến, ngồi yên lặng ăn canh.

Phương pháp nấu canh gia truyền của nhà họ Đinh, mùi vị thật không tồi mà.

Sau khi Đinh Mông ra khỏi bệnh viện, cô vẫn trở về nơi huấn luyện, tổ chương trình vì tình huống vừa phát sinh hôm nay đã đưa thời gian diễn tập của cô xuống cuối cùng, để cô bắt kịp.

Chẳng qua là cô vẫn không thể tĩnh tâm nổi.

Vừa rồi nhìn thái độ của Kiều Dĩ Thần, chắc chắn là não bị chấn động rồi. Não chấn động nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, đầu anh còn khâu mấy mũi, chỉ số thông minh không chừng cũng đã rơi ra ngoài rồi.

Vì thế hôm sau cô lại nấu một nồi canh mang đến bệnh viện, lần này sắc mặt Kiều Dĩ Thần vẫn không vui vẻ gì, nhưng cuối cùng cũng không vội vàng đuổi cô đi nữa.

Đinh Mông cảm thấy, ở trong viện một ngày, hiệu quả điều trị thật rõ ràng mà.

Nhưng mà buổi chiều còn có diễn tập, cô cũng không thể ở lại lâu, sau khi thu dọn mọi thứ để chuẩn bị đi, lại có một người đến thăm bệnh.

Đinh Mông không thể ngờ tới, có thể gặp Cố Tín ở đây.

?Editor Nữ Nhi Hồng ? Admin Nữ Nhi Hồng "Gió cuốn lá bay" . _________? ¸.•°*?*°•.¸ ?_________? ¸.•°*?*°•.¸ ? _____? •☜ L☀VE ☞• ?__?____?__? •☜ L☀VE ☞• ? ___?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ____?__?____ ? (⁀*°•.¸?¸.•°*⁀) ? __ ? ¸.•°* ? *°•.¸ ? ________ ? ________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? _? •☜ L☀VE ☞• ?____________________? •☜ L☀VE ☞• ? ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?______________________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? ? ¸.• °* ? *° •.¸ ?_______________________ ? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ? •☜ L☀VE ☞• ?______________________? •☜ L☀VE ☞• ? _?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?____________________ ?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __? ¸ .•°* ? *°•. ¸ ?____________________? ¸.• °* ? *° •.¸ ? ____? •☜ L☀VE ☞• ?______________? •☜ L☀VE ☞• ? _______?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)?_________?(⁀*°•.¸?¸.•°*⁀)? __________? ¸. •°*?*°• .¸ ?______? ¸.•°* ? *°• .¸ ? _____________? •☜ L☀VE ☞??☜ L☀VE☞• ? ________________?(°•.¸ ? ¸.•°)?(°•.¸ ? ¸.•°)? ___________________? ¸.•°**°•.¸? ¸.•°**°•.¸? _____________________? •☜ L☀VE ☞• ? _______________________? *°•.¸ ¸.•°* ? __________________________? •• ? ___________________________?? ____________________________?

Để lại bình luận

40 bình luận trong "[Edit] Bản Hòa Tấu Hôn Nhân – Chương 22"

Thông báo về
Tìm theo:   Mới nhất | Cũ nhất | Được bình chọn nhiều nhất
?Tử Hoa?
Lão bản

đoạn cảnh anh Cẩu Đản nhà ta ghen thật hay, anh ấy cũng là một người bình thường, cho dù Đinh Mông có không phải là tình yêu đơn phương đầu tiên của anh đi chăng nữa thì mình cũng tin rằng anh ấy sẽ ghen khi có người ăn mất đồ mà người vọ hờ của mình nấu

meoguyen1200
Khách vãng lai

Chỉ mới mới 1 tuần bận việc không vào, được đọc một lèo. Nàng tốc độ quá, ta thích :3

Thank nàng.

❤️‍ Họa Vũ ❤️‍ ?
Đại hiệp

Cẩu Đản diễn vở diễn kinh điển : Anh hùng cứu mĩ nhân =.= đại công cáo thành, được vợ cưng chiều =|| cảm ơn nhà đã edit =)))

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

Đinh Mông không ngờ bà lại nghĩ vậy, cô nhìn thấy Kiều Dĩ Thần máu đỏ ( đổ ) như trút, giờ nhớ lại vẫn còn thấy hoảng hốt: “Anh ấy sao rồi ạ? Bác sĩ nói thế nào ạ?”

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

Kiều Dĩ Thần lái xe đưa cô đến dưới lầu nhà trọ, sau đó trở về công tý ( ty ), lúc quay lại bệnh viện, Kiều Dĩ Thần đã tỉnh.

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

Kiều Dĩ Thần ( Hành ) lái xe đưa cô đến dưới lầu nhà trọ, sau đó trở về công tý ( ty ), lúc quay lại bệnh viện, Kiều Dĩ Thần đã tỉnh.

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

Công nhận bà mẹ chồng này tâm lý thật, bảo vệ vợ mà bị thương là chuyện bt nhé 🙂
Nhưng cái trò anh hùng cứu mỹ nhân này, trăm lần trăm trúng nhỉ ?

❤️‍Coizi606❤️‍ ?
Đại hiệp

Thích mẹ chồng của ĐM ghê, chị Mông lo chồng chị ý bị khâu mấy mũi bị rơi não ra ngoài lun kìa =)) haha

❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️
Đại hiệp
❄️ Thái Hoàng Cà Chua ❄️

Chuỵ ạ, đừng như vậy nữa mà, hãy về với ảnh ấy đi, e chờ mỏi mòn quá r

Đại hiệp

mẹ của anh cực phẩm quá đi điển hình cho mẫu mẹ chồng chỉ cần con dâu k cần con trai đây mà ^_^

?Tử Hoa?
Lão bản

mị rất thích mẹ Kiều, mị cũng thích 2 anh con trai của mẹ Kiều, 1 người thà nhận tiếp quản công ty chứ ko chịu lấy vợ, 1 ng thà lấy vợ còn hơn phỉ tiếp quản công ty

Em Yêu Đinh Mặc ?
Khách vãng lai

KDT chỉ mạnh miệng thế thôi chứ thật ra rất quan tâm ĐM

Mai Phong Nguyệt
Khách vãng lai

cả nhà anh Kiều thật bá, hèn chí tính của anh lại như vậy

Nguyệt Tâm Minh
Khách vãng lai

Cố Tín và anh Thần có gian tình? ? Xin hãy tha thứ cho bản tính hủ của ta! ? M càng ngày càng cảm thấy gia đình anh Thần quả là cực phẩm của cực phẩm! ^_^

chiichii
Đại hiệp

lại là cố tín rất biết đúng lúc xuất hiện khi ngta đang nằm viện mà

Nhật Linh Nguyễn
Đại hiệp

Mẹ kiều thật giêsu con mình quán nhưng lúc con đang đang nằm trên giường bệnh mà vẫn không quên đã kích con thì thật là… Nhưng có mẹ chồng yêu con đâu như thế thì bạn mông thật là sướng quá rồi. Các nhân vật trong truyện đúng là cực phẩm hết á

Phj Truong
Đại hiệp

Co Tin ?

Dương Phạm Thùy
Đại hiệp

tình địch tìm tới cửa kìa…

Lê Tường Vy
Đại hiệp

cả nhà anh ai cũng ba đạo hết cả

Đại hiệp

thích mọi người trong nhà anh kiều đại nhân

Thư Dương
Đại hiệp

Anh cứ như con ghẻ trong nhà ???
Ai cũng không tin người như anh mà cũng lấy được vợ đó

Đại hiệp

gia đình nhà anh Kiều buồn cười quá đi, nhưng công nhận với mức độ độc mồm độc miệng như anh mà chị nhà vẫn chưa ly hôn quả thật là kì tích rồi

Ny Ny
Khách vãng lai

Mẹ Kiều nói đúng cứu vợ bị thương k đáng lo nhà Thần ca ai cũng có đẳng cấp hết tới lúc a đang bị thương cũng ns chuyện ngag ngược vs chị mốt thương rồi coi chừng bị chị hành lại

Đại hiệp

Có mẹ ck thế này sưong nhất ĐM r nhé

An Nhiên
Đại hiệp

nhà anh thần hai cũng cực phẩm :))) Mẹ anh là tuyệt nhất . Lại Cố Tín :<

Tranh Lac
Đại hiệp

Chó con quan tâm nhưg k thể hiện ra !!! Ấm áp qúa

Dien Dang
Đại hiệp

gia dinh cuc pham ma.me chong cuong con dau.anh trai doc mom doc mieng.ho ra la dau khau voi em trai.haha de thuong het muc

Đại hiệp

Sao c lại nỡ nghĩ Thần ca rơi mất trí thông minh r chứ.:))))

Quyen Thao
Đại hiệp

Nam phụ xuất hiện rồi. Chuẩn bị dc ăn giấm

Cửu Ca
Đại hiệp

Càng ngày tui càng thấy nghi nghi có phải nam phụ thích nam chính không đó . . . à mà thâu chắc không phải đâu . . . nhỉ?

Malahasa
Member

a thế này thì c k li hôn nổi đâu

Đại hiệp

Vâng mị cũng thấy Mộng tỷ là 1 kỳ tích khi chưa ly hôn Thần ca ca mà = =

Đại hiệp

Hiu hiu cái nhà này cũng dễ thương lắm ấy ??

Woonyeong
Đại hiệp

Hai anh chị nhà này dễ thương thế không biết, lo lắng cho nhau ghê chưa!!!

Đại hiệp

Nam phụ lại xuất hiện rồi. Huhu. Chỉ thích vợ chồng chó con chó nhỏ thôi

Đại hiệp

Đôi này tình bể bình :v trong lòng a Kiều được chị quan tâm thì rất sướng =))) nhưng vẫn phải tỏ ra lạnh lùng :3 nghiện còn ngại =))

Đại hiệp

K bt cj gặp cố tín a bt đc có lm ầm lên k nhỉ hahaha

Đại hiệp

Mẹ chồng coi bộ có vẻ tâm lý à, Thần Ca được vợ nấu cho ăn còn bày đặt ra vẻ

Đại hiệp

a nhà gen mà chiếm hữu cũng cao nữa 😆 gặp lại nam phụ rùi 😍

YNhu
Đại hiệp

Mẹ anh cũng thật độc mà. Muốn uống canh à, về tìm vợ đi nó nấu cho !!!