[Dịch] CALISTA – Chương 20 + 21

2

Chương 20

Translator: LaZyPanda

“Calista?” Adam lặp lại câu hỏi. Anh nheo mắt và nghiêng về phía trước như để xác nhận lại.

Calista nhếch môi cười và cẩn thận đặt con búp bê về chỗ cũ, “Phải, tên tôi là Calista mà. Nhưng cũng đừng có kêu tên tôi hoài vậy chứ.”

Adam cảm thấy ngột ngạt như đang bị ai đó đấm vào ngực, “Cô vừa mới nói gì cơ?”

“Có chuyện gì sao, anh Hargrove?” Calista ngây thơ hỏi tựa như bản thân không biết gì cả.

“V-vợ của tôi đã từng nói như thế rất nhiều lần.” Adam thừa nhận.

Calista quay đi, giả vờ như chỉ hứng thú với hộp đồ chơi Lego và lờ đi lời bộc bạch của anh, “Vậy sao?”

“Phải.”

“Cô ấy tên gì?

Adam lắc đầu như đang cố lấy lại một chút lý trí, “Cô… cô nói là không nhớ một chút gì về những việc đã xảy ra trước vụ tai nạn ở nhà thờ Thánh Anthony đúng không?”

“Phải, sao anh lại hỏi thế?”

Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt to màu xanh da trời của cô. Đôi mắt dù có chết anh vẫn nhận ra được.

“Tôi nghe nói sau vụ nổ đó cô cần làm phẫu thuật tái tạo.” Adam nói.

“Thì sao?”

“Không có gì, chắc là tôi đang nghĩ vớ vẩn thôi.” Adam lẩm bẩm.

Calista thở dài, “Nếu anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi đi. Không cần phải nói vòng vo vậy đâu.”

“Cô đang giận à?” Adam hỏi, bị bất ngờ bởi giọng điệu gay gắt của cô.

“Tất nhiên là không rồi. Tôi chỉ nghĩ là anh nên nói hết những gì mình muốn đi. Tôi rất ghét những người cứ lầm bầm trong miệng rồi lại muốn người khác hiểu được những gì mình nói.”

Adam cầm con búp bê mà Calista vừa cất đi. Anh lắc lư con búp bê để thấy được cái nháy mắt của nó rồi lại ngước lên nhìn Calista, “Vợ chồng tôi đã muốn có con.”

“Nhiều người phụ nữ cũng muốn thế mà.”

“Vợ tôi… cô ấy bị mất tích.”

Calista lấy tay che miệng lại, giả vờ như đang bị sốc, “Việc đó chắc đã khiến anh rất đau lòng. May là đã có cô Yvonne Barrette an ủi anh.”

Adam cau mày, “Cô có ý gì?”

“Không phải Yvonne là bạn gái anh sao?”

Adam cất con búp bê đi, “Cô không hiểu gì đâu.”

“Lại lẩm bẩm nữa rồi.” Calista lắc đầu. Cô nhìn về phía cánh cửa đang đóng, “Tôi ngạc nhiên là bọn nhóc chưa tìm ra chúng ta đấy. Chắc chúng không giỏi chơi trốn tìm lắm nhỉ.”

Adam quay mặt đi, “Cô thật sự không nhớ gì về những chuyện đã xảy ra trước vụ tai nạn ở nhà thờ Thánh Anthony sao?”

Calista nhăn mặt lại, “Tôi đã nói là tôi không nhớ rồi mà.”

“Vậy lỡ đâu… lỡ đâu cô là một người khác và nghĩ bản thân mình là Calista Dover thì sao?”

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Calista, “Ý anh là sao?” Cô hoàn toàn hiểu được ý của anh.

“Mắt của cô.” Adam nói khẽ. “Từ lần đầu gặp nhau là tôi đã để ý đến nó, màu mắt của cô giống hệt mắt vợ tôi.”

“Hồi còn ở bệnh viện, Sebastian cũng chú ý đến mắt tôi trước tiên. Bệnh viện hẳn đã phải